The first 200 lines.
VÀI NĂM VỀ TRƯỚC
Nam Cực.
Một vùng đất khắc nghiệt.
Nhưng dù vậy, ở cái nơi lạnh lẽo tận cùng của Trái đất,
sự sống vẫn sinh sôi.
Và đâu phải sự sống tầm thường.
Đó là những chú chim cánh cụt!
Những sinh vật hân hoan, thích nô đùa, núng nính, dễ thương và dễ nựng.
Nhìn chúng xem, những bộ mông béo ị cứ thế đổ dồn vào nhau.
Liệu ai có thể coi lũ hề chốn băng tuyết này…
Đùa nhau à?
Có ai biết ta đang hành bước tới đâu không?
- Ai quan tâm? - Tôi chả thắc mắc.
- Tôi cũng thế. - Cũng vậy!
Tốt thôi!
Ta sẽ bay lên hàng đầu để xem tình hình thế nào vậy.
Kowalski! Rico! Tiến hành giám sát trên không!
Nào! Bay lên nào! Cố lên! Skipper, xem ra bọn mình không bay được.
Chà, thế có cánh để làm gì chứ?
Thích nhỉ! Bọn mình làm vậy suốt đi!
Giờ gọi chiêu này là gì đây? Gọi nó là "vỗ cánh" đi.
Có ai thấy không? Một quả trứng đó! Có ai ra nhặt không vậy?
Không làm vậy được.
Sao lại không ạ?
Thế giới ngoài kia nguy hiểm lắm, còn ta chỉ là cánh cụt thôi.
Chỉ là những kẻ dễ thương và dễ nựng.
Đúng! Nghĩ sao mà luôn có kẻ quay phim tài liệu chúng ta?
Xin lỗi, nhóc. Mỗi năm ta lại mất vài quả trứng.
- Chuyện tự nhiên ấy mà. - Ồ, phải, tự nhiên.
Nghe thì cũng có lý nhưng
có chuyện này,
thẳm sâu trong tâm trí tôi thấy rằng nó thật vô lý.
Biết sao không? Tôi bác bỏ tự nhiên!
Ai theo tôi nào?
Con tàu cũ. Chẳng ai toàn mạng trở về từ đó.
Bình tĩnh, Kowalski. Dưới đó có một chú chim.
Nhìn đi, khỏe re.
Hải cẩu báo. Lũ sài lang.
Tưởng sói mới là "sài lang" chứ?
Ai biết? Tôi sống ở vùng Nam Cực mà.
Chúng nhắm đến quả trứng! Mau tìm đường cho tôi xuống!
Ta chỉ cần thu thập 90 mét tảo bẹ…
Nhỏ bé và bất lực, những chú chim cánh cụt con run rẩy vì sợ hãi.
Chúng biết nếu ngã xuống từ trên vách núi này, chúng hẳn bỏ mạng.
Gunter, đẩy chúng đi.
…cùng lũ sứa biển ta đã huấn luyện để thực hiện
lệnh bằng giọng đơn giản.
Thế này mới phải chứ!
Giỏi lắm, Rico!
Đừng để chúng cướp mất!
Được! Chắc ngon rồi đấy.
Lên chỗ cao hơn!
Tuyệt!
Thành công!
Tôi đề nghị bắn ngay!
- Không. Khoan đã. - Bắn ngay kẻo muộn!
Chừng nào thấy tròng trắng của chúng đã.
Toàn tròng đen! Ít trắng! Chả có mấy!
Phải có một chút chứ?
- Chả thấy đâu! - Chúng liếc hết cỡ sang trái thì sao?
Bom tới!
Kowalski, phân tích tình hình?
Bọn mình quá giỏi trò này!
Các cậu, ta thành công rồi! Nhiệm vụ hoàn tất.
Nè, làm trò của bọn mình đi! Vỗ cánh!
Tuyệt!
Tại tôi!
Nhìn xem, phép màu của tạo hóa đấy!
Một khoảnh khắc đẹp đẽ diệu kỳ.
Gớm quá! Hình như túi nước ối văng hết vào miệng rồi!
Xin chào! Các anh là gia đình của em hả?
Chú không có gia đình, ta sẽ chết. Xin lỗi nhé.
Hả?
Sao? Tôi tưởng tất cả đã thống nhất như vậy.
Làm gì có ai chết!
Biết mình có gì không?
Em có bọn anh.
Chúng ta có nhau.
Đó không phải là gia đình thì là cái gì.
Dễ thương quá.
Kowalski, tình hình chúng ta thế nào?
Tới 95% là chúng ta vẫn chết.
Thế 5% còn lại?
Được sống phiêu lưu và hưởng vinh quang mà không chim cánh cụt nào dám mơ tới.
Chơi luôn đi.
Nhưng ta sẽ đi đâu?
Tới tương lai, các cậu.
Tương lai huy hoàng.
TƯƠNG LAI HUY HOÀNG
Lại ca khúc chết tiệt đó! Nghe nữa sẽ ói hết cá hồi mất.
RẠP XIẾC ZARAGOZA
Nhạc càng lúc càng to đấy, Skipper.
Vậy thì té nhanh!
Ai đó gỡ tóc giả ra khỏi đầu Binh Nhì đi!
Kowalski, báo cáo tình hình!
Tôi ngán đến tận cổ bài này rồi.
Làm chủ gánh xiếc có cái lợi là
mang đại bác đi đâu cũng được.
Mười năm trước, vào đúng cái ngày này, một quả trứng nhỏ đã nở
và thế gian nhờ đó mà trở nên dễ thương hơi chút xíu.
Thế nên, Binh Nhì ạ, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng sinh nhật chú
bằng việc đột nhập vào kho vàng dự trữ của Hoa Kỳ
ở Pháo đài Knox!
Hết sảy!
- Sao thế? - Nó kia rồi, anh em!
Tham vọng đen tối của chúng ta.
Pa-tê bên trong bánh mì.
- Thùng phá sảnh. - Skipper?
Quy định về chen ngang suy nghĩ của người khác là gì?
Xin lỗi. Tiếp tục đi.
Thôi khỏi. Binh Nhì làm cụt hứng rồi.
Ta đang tiếp cận mục tiêu.
Skipper này, em…
Chú nghi ngờ tài lãnh đạo của anh?
- Đâu, thưa chỉ huy. - Chết nhát.
Bởi anh chỉ thích nuôi lính có gan thôi.
Thật ư? Vậy ta nên…
Nào! Vặn cái gan nhỏ lại, cái thằng hỗn láo này!
Nhìn chú xem. Vẫn còn dễ thương lắm.
Lựu đạn!
Tám giờ tối. Chúc ngủ ngon nhé!
Gì vậy?
Binh Nhì, đi nào!
KHU BỐC XẾP HÀNG HÓA
Xin hãy nhập mật khẩu.
Kowalski, ra tay đi.
Xin hãy nhập mật khẩu.
Rico, thiết bị phá cửa bằng âm thanh.
NHẬP MẬT KHẨU
Thôi đi. Cậu đùa nhau à?
Kentucky, Skipper ạ. Dân ở đây rất thích Flatt & Scruggs.
Thôi tất cả vào uống trà đi.
CHẤP NHẬN
Binh Nhì, nếu được chọn bất cứ thứ gì trên thế gian rộng lớn này,
chú sẽ chọn điều gì?
À đây, Skipper. Một thành viên có ích và xứng đáng của đội mình.
Bọn anh cho chú một thứ khác.
- Máy bán hàng tự động? - Không phải hạng xoàng đâu.
Mái ấm cuối cùng trên đất Hoa Kỳ
của một loại thức ăn béo giòn, chỉ tội là có hóa chất,
được người đời ca tụng lên mây…
Phô mai Phai mô!
Chúc sinh nhật vui vẻ nhé, đồ quỷ sứ.
Cảm ơn các anh.
Chơi dao lắm có ngày đứt tay, Binh Nhì.
Giờ thì nhấn nút mà lấy quà đi.
Ta vừa đột nhập vào một trong những cơ sở kiên cố nhất tại Bắc Mỹ đấy.
Biết thế là sao không?
Thành kẻ sống ngoài vòng pháp luật tới cuối đời,
luôn bị hơi nóng từ công lý phả ngay vào gáy?
Không! Tức là trong giới giang hồ, chúng ta là những kẻ gớm mặt nhất.
Những kẻ đỉnh của đỉnh. Những kẻ độc cô cầu bại.
Binh Nhì đi đâu rồi?
Nó trên kia. D-3.
Binh Nhì. Giá nó bao nhiêu vậy?
Ba đô rưỡi, thưa chỉ huy.
Đúng là cắt cổ. Binh Nhì cũng đâu đến mức đó.
Chiếc máy còn sống!
Tao không thích thái độ của mày, máy bán hàng tự động ạ.
Và giá của mày nữa.
Thả họ ra!
Cái quái gì…
- Kowalski, phân tích tình hình! - Mọi chứng cứ cho thấy
tôi đã ăn quá nhiều Phô mai Phai mô.
Chúng ta đang ở trong lòng địch và khát nước thấy ông bà.
Rico, đưa ta ra khỏi cái nhà ngục ngon lành này đi.
Giỏi lắm, Rico!
Cậu là một thành viên có ích và xứng đáng của đội mình.
Bình Nhì, thôi luyện giọng và cái trò khọt khẹt ấy đi.
Tối tăm và khó lường.
Hai đặc điểm tôi ghét nhất của một căn phòng.
- Nhìn kìa! Một cái nút. - Binh Nhì, đừng!
Anh đã nói gì với chú về…
Xin lỗi, sao cơ?
Trông như một cỗ máy bắn laze khổng lồ dùng để giết chúng ta vậy.
- Nút nữa này! - Đừng!
- Cái quái… - Hư quá!
Chim ngoan thì phải ở trong lồng chứ.
Nào, bất lịch sự quá đấy.
Rất vui khi lại được gặp các cậu.
Skipper, Kowalski, Rico…
và Binh Nhì bé bỏng dễ thương.
Ngươi là ai?
Con người gọi ta là Tiến sĩ Trùm Xúc Tu Biển,
nhà di truyền học lỗi lạc, người say mê món phô mai
và là khách mời thường xuyên của Đài phát thanh Quốc gia.
Nhưng các ngươi biết ta với một cái tên khác, từ rất lâu rồi.
Cái tên mà có lẽ các ngươi chắc không bao giờ muốn lại nghe thấy.
Một hồn ma!
Một cái bóng của quá khứ.
Ta
là
Dave!
- Kowalski? - Xin lỗi, chỉ huy. Tôi chịu.
Dave!
Dave!
- Dave! - Dave?
Dave!
Dave.
Dave!
No comments yet. Be the first to leave one.