Первые 200 строк.
Mẹ sẽ kể cho con một câu chuyện
về một cậu bé không bao giờ lớn lên,
về tên hải tặc luôn muốn giết cậu bé ấy,
về hòn đảo nơi có các tiên nữ dạo chơi.
Nhưng đây không phải là câu chuyện con đã nghe lúc trước,
bởi vì đôi khi
bạn bè trở thành kẻ thù,
và kẻ thù lại trở thành bạn.
Đôi khi để thực sự hiểu được chuyện kết thúc như thế nào,
chúng ta phải biết nó bắt đầu ra sao.
Nào.
ĐÓNG CỬA
VƯỜN KENSINGTON
CÁC NỮ TU TẰN TIỆN
TRẠI MỒ CÔI LAMBETH CHO CÁC CẬU BÉ
Mẹ yêu con, con trai của mẹ.
Mẹ yêu con,
Peter của mẹ.
Dậy, dậy đi nào!
Dậy đi mặt trời lên rồi!
Nhanh đi nào.
Đúng rồi. Nhanh lên.
Nhanh chân. Nhanh đi mau lên nào.
12 NĂM SAU LONDON, THẾ CHIẾN II
Peter, chúng ta lỡ bữa sáng mất.
Các chiến binh đã thức dậy. Họ phải được ăn ngay!
Yên lặng nào!
Ta bảo là yên lặng!
Ăn hết đi! Ngay.
Ta sẽ không nhắc lại đâu!
Thịt đâu rồi ạ?
Chúng ta luôn ăn thịt vào cuối tuần mà.
Đang có chiến tranh mà Peter. Hạn chế thôi.
Có thức ăn là may lắm rồi.
- Sơ Barnabas, tha thứ cho con. - Lại đằng kia.
Cậu muốn cá bao nhiêu rằng bà ta đã thó hết đồ ăn rồi?
Bà ta sẽ nghe thấy đó.
Tai bà ta to như tai voi.
Mông bà ta cũng thế.
Nhìn kìa.
Lại thêm chỗ trống.
Nelson và Billy được đưa sang chỗ khác rồi.
Tụi nó may thật.
Cả hai à?
- Khi nào? - Không biết.
Sáng nay khi tớ dậy cả hai đã đi rồi.
Đến một gia đình Canada nào đó đến khi chiến tranh kết thúc.
Tớ chẳng ngại tới đó đâu.
Đừng hâm thế. Cậu vẫn phải ở đây thôi.
Chờ mẹ đến đón bọn mình chắc?
Chính xác.
Chúng ta phải cố thủ ở đây. Giữ lấy pháo đài.
Chờ kỵ binh xuất hiện.
Giờ hãy trèo lên mái nhà và lau sạch mấy cái máng nước bẩn đi.
Có an toàn không sơ Barnabas?
À, ta đã tự làm đâu mà biết.
Gần đây thì không.
Nhưng những giấy tờ cần thiết cũng phải theo trình tự
nếu có đứa nào bỏ mạng do bị ngã.
Giờ thì lên đó đi!
Và trong khi ở trên cao gần với Chúa,
bọn mày có thể suy ngẫm về những tâm hồn thối rữa của mình.
Tâm hồn chúng mày thối rữa như đống lá vậy.
Thấy chưa! Tớ đã bảo mà!
Bà ta đã tích trữ hết khẩu phần ăn rồi.
Bà ta giấu đồ ăn ở đâu nhỉ?
Trong văn phòng bà ta. Chưa ai vào đó bao giờ.
Nghe đồn còn có bẫy ngầm đó.
Yên lặng, ta bảo rồi! Yên lặng!
Tất cả, xuống tầng hầm!
Loạn là chết đấy!
- Nhanh nào. - Tớ không thích thế này đâu.
Kho vàng Fort Knox đây rồi.
Hang ổ của loài rồng.
Đến đây.
Đặt tay lên đó.
VĂN PHÒNG
Tớ cần giày cậu.
- Cậu có thể... - Yên lặng nào!
Được rồi.
Mười chín.
Hai mươi.
Peter.
Đúng là bà sơ ở dơ.
Thật bẩn quá đi.
Tại sao Đức mẹ Mary lại sạch như vậy?
- Nibs? - Dưới này!
Nibsy!
Tớ đã bảo rồi.
Bẫy ngầm đó.
Có mà cả đống kho báu.
Quỷ tha ma bắt!
Peter!
Là hồ sơ đó.
Peter!
Hồ sơ của cậu.
TRẠI MỒ CÔI LAMBETH CHO CÁC CẬU BÉ TÊN PETER
PETER THÂN YÊU CỦA MẸ,
Có phải mẹ cậu gửi?
Bà ấy nói gì?
MẸ YÊU CON MẸ CÓ THỂ QUAY LẠI
Tớ không thể.
Cậu đọc được chứ?
Ý tớ là đọc to lên.
"Peter thân yêu của mẹ.
Mọi việc mẹ làm,
đều là vì mẹ yêu con.
Mẹ mong đến ngày mẹ có thể quay lại với con
và giải thích mọi chuyện.
Đừng nghi ngờ mẹ
và quan trọng nhất,
đừng nghi ngờ bản thân con.
Con rất phi thường.
Nhiều hơn con có thể tưởng tượng."
Mẹ hứa là con sẽ gặp lại mẹ,
ở thế giới này hoặc thế giới khác.
Đi thôi!
Đó là tài sản cá nhân của con! Trả lại đây!
Peter, bất kì đứa trẻ mồ côi nào cũng mơ rằng mình rất đặc biệt.
Rằng nó sẽ là người
được mẹ yêu đến đón.
Nhưng mẹ mày sẽ không quay lại đâu.
Sao lại thế à?
Vì mày có gì đặc biệt đâu, Peter.
Mày thậm chí còn chẳng có gì đặc biệt
theo cách của riêng mày cơ.
Mày chỉ là một sinh vật bé nhỏ bẩn thỉu
bị bà mẹ vô dụng bỏ rơi
mà còn chẳng thèm nhớ có mày tồn tại.
Đồ oắt con!
Đưa tay ra! Cả hai bọn mày!
Cậu ấy không có tội gì cả!
Tội của nó là đồng lõa.
Đến lúc
ăn gậy thông rồi.
Này, Skinny.
Arnold và anh em sinh đôi, các cậu ấy đâu rồi?
Tớ đoán là tối qua.
Những đứa trẻ biến mất,
kho báu trong phòng bà ta.
Bà Barnabas đang làm gì chứ?
Bà ta bán trẻ mồ côi.
Tớ biết mà!
Ý tớ là, liệu có đúng vậy không? Thật không hay ho gì.
Nhưng ai lại đi mua trẻ mồ côi ban đêm?
Đó là điều chúng ta phải tìm ra.
Nào, lên kế hoạch đi. Sẽ vui đấy.
Tớ nghe câu đó rồi.
Oái! Ai đánh rắm đấy?
Nibsy!
Không đời nào.
Đây là một kế hoạch ngu ngốc. Tớ trở về giường đây.
Thôi nào.
- Ngủ ngon. - Ngủ ngon.
- Nibs! - Peter!
Tớ đã bảo đêm nay sẽ có biến mà.
Tớ đã đúng!
Gì cơ?
Thẳng ra cầu thang.
Đi nào!
Nibs!
Tạm biệt, Peter!
- Oắt con đi theo ta! - Đi nào!
Peter.
Trời đất ơi!
Chuẩn bị giong buồm!
Chúng ta phải thoát khỏi đây.
Chúng ta phải nhảy.
Tớ không thể!
Phải thế thôi!
Cố lên!
Nibs!
Và chúng ta lên đường!
Cố lên!
Đến chết vẫn là bạn!
Peter!
CHÚ Ý: LỆNH TỪ KHÔNG QUÂN
Khỉ thật. Cô bắn chìm tàu của tôi rồi.
Thưa bà. Không quân Đức quốc xã. Tấn công rồi.
Các cô gái.
Tọa độ 6, 8, 12.
Đang tới!
Máy bay Spitfire!
Xuống dưới đi! Kiếm sẵn sàng!
Tới đi nào!
Thưa bà, về việc xác định
máy bay kẻ địch,
nó giống như một...
Nói rõ xem nào.
Nó trông giống như tàu hải tặc, thưa bà.
Nhắc lại xem nào?
Bắn!
Cút ra.
Đừng có chết.
Mày là hàng hiếm đấy.
- Thật sao? - Có người nghĩ như vậy.
Mẹ tôi phải không?
Lên di!
Cút khỏi đây! Lũ chuột nhãi kia!
Nhanh lên nào!
No comments yet. Be the first to leave one.