Первые 200 строк.
Bản dịch gốc: HDVNBits.
Thế giới đã thay đổi.
Ta cảm thấy Nó trong nước.
Ta cảm thấy Nó trong đất.
Ta cảm thấy Nó trong không khí.
Nó đã biến mất...
rất nhiều lần.
Hẳn rằng không ai còn nhớ về Nó.
CHÚA TỂ NHỮNG CHIẾC NHẪN
Chuyện bắt đầu với việc đúc thành những chiếc Nhẫn Vĩ Đại.
3 chiếc được đưa cho tộc Tiên:
Bất tử, thông thái và ngay thẳng nhất trong các loài.
7 chiếc được trao cho các lãnh chúa Người Lùn:
Những người thợ mỏ và thợ thủ công vĩ đại của những rặng núi lớn.
Và 9 cái...
9 chiếc Nhẫn được ban cho tộc Người...
là chủng loài luôn khao khát sức mạnh.
Trong các chiếc Nhẫn chứa đựng sức mạnh và ý chí kiềm chế các tộc.
Nhưng tất cả họ đều bị lừa.
Vì một chiếc Nhẫn khác đã được tạo ra.
Tại vùng đất Mordor, trong ngọn lửa của núi Diệt Vong...
lãnh chúa Sauron bí mật tôi luyện chiếc Nhẫn chúa...
để điều khiển tất cả những chiếc Nhẫn khác.
Hắn cho vào chiếc Nhẫn đó sự tàn bạo, nham hiểm...
và ý định thống trị tất cả sự sống.
Một chiếc Nhẫn thống trị tất cả.
Lần lượt...
những vùng đất tự do của Trung Địa bị khuất phục dưới sức mạnh của chiếc Nhẫn.
Nhưng vẫn còn một số chống cự.
Liên minh cuối cùng của tộc Người và Tiên đã chống lại đội quân của Mordor.
Và trên những sườn dốc của ngọn Diệt Vong, họ chiến đấu cho tự do của vùng Trung Địa.
Chiến thắng đã gần kề.
Nhưng sức mạnh của chiếc Nhẫn...
vẫn không thể bị đánh bại.
Trong khoảnh khắc đó...
khi mọi hy vọng đều tắt...
thì Isildur, con trai đức vua, cầm thanh gươm cha mình lên.
Sauron, kẻ thù của những người tự do vùng Trung Địa, đã bị đánh bại.
Chiếc Nhẫn về tay Isildur,
người có cơ hội tiêu diệt quỷ dữ mãi mãi.
Nhưng trái tim của con người...
lại dễ dàng hư hỏng.
Và chiếc Nhẫn quyền lực có ý chí của riêng nó.
Nó phản bội Isildur,
khiến ngài chết thảm.
Có những điều đáng ra không được lãng quên...
thì lại biến mất.
Lịch sử trở thành truyền thuyết,
truyền thuyết trở thành huyền thoại.
Cho đến 2.500 năm sau,
không còn ai biết đến chiếc Nhẫn.
Cho đến khi cơ hội đến,
nó đã bẫy một nạn nhân mới.
Nhẫn quý của ta.
Chiếc Nhẫn tìm đến với sinh vật tên là Gollum,
hắn đem nó vào sâu trong những đường hầm của dãy núi Sương Mù.
Và ở đó, nó huỷ hoại hắn.
Nhẫn đã đến với ta.
Của ta, của ta.
Nhẫn quý của ta.
Chiếc Nhẫn ban cho Gollum cuộc sống dài lâu bất thường.
Trong hơn 500 năm, nó đầu độc tâm trí hắn.
Và trong hang động tối tăm của Gollum, nó chờ đợi.
Bóng tối tràn về những khu rừng trên thế giới.
Lời đồn về một thế lực bóng tối ở phương Đông dần lan ra,
thì thầm về một nỗi sợ không tên.
Và chiếc Nhẫn quyền năng nhận thấy...
thời điểm của nó đã đến.
Nó bỏ rơi Gollum.
Nhưng có chuyện đã xảy ra ngoài dự đoán của nó.
Nó được nhặt bởi một loài không giống với các sinh vật khác.
Cái gì đây?
Một người lùn Hobbit.
Bilbo Baggins của vùng Shire.
Một chiếc Nhẫn.
Mất rồi!
Nhẫn quí của ta mất rồi!
Và sẽ sớm đến lúc...
người Hobbit quyết định vận mệnh của tất cả.
Ngày 22 tháng 9...
vào năm 1.400...
theo lịch vùng Shire.
Bag End, Bagshot Row. Làng Hobbiton, xứ Westfarthing,
vùng Shire,
Trung Địa.
Thời đại thứ ba của Thế giới.
HỘI BẰNG HỮU CỦA NHẪN
Hành trình và trở về.
Câu chuyện về người Hobbit.
Tác giả Bilbo Baggins.
Giờ thì...
nên bắt đầu từ đâu nhỉ?
À, phải rồi.
Chuyện về...
người Hobbit.
Người Hobbit sinh sống và trồng trọt trên bốn cánh đồng Farthing của vùng Shire...
qua hàng trăm năm nay...
và không màng đến, cũng như không bị biết đến...
bởi thế giới của những sinh vật to lớn xung quanh.
Trung Địa là thế, đầy những sinh vật lạ không kể hết...
và người Hobbit có vẻ như chẳng quan trọng gì lắm.
Họ không có những chiến binh vĩ đại...
và cũng chẳng phải là những nhà thông thái.
Frodo! Ai ngoài cửa kìa.
Sự thật, người Hobbit chỉ có hứng thú...
đối với thức ăn.
Lời nhận xét không chính xác lắm...
vì chúng tôi còn thích ủ rượu bia...
và hút thuốc trong tẩu.
Nhưng thật sự con tim chúng tôi thuộc về...
đất mẹ bình yên, tĩnh lặng,
tốt bụng và màu mỡ.
Tất cả người Hobbit chia sẻ tình yêu về những gì nảy mầm từ đất.
Và có lẽ, đối với những loài khác, cách sống của chúng tôi là kì quặc.
Nhưng hôm nay, tôi được về nhà.
Chẳng tội gì mà không ăn mừng cho một cuộc sống giản đơn.
Frodo, mở cửa kìa!
Thằng nhỏ đâu rồi?
Frodo!
Mọi chuyện bắt đầu từ dưới cánh cửa kia.
Và tôi phải đi theo nếu có thể.
Con đường vẫn tiếp tục trải dài.
Mọi chuyện bắt đầu từ dưới cánh cửa kia.
Xa xa phía trước con đường chấm dứt.
- Và tôi phải đi tiếp nếu có thể... - Ông đến trễ.
Một pháp sư không bao giờ đến trễ, Frodo Baggins.
Đến sớm cũng không. Ông ta đến đúng lúc cần.
Thật tuyệt khi được gặp ông, Gandalf!
Cậu nghĩ ta sẽ bỏ qua tiệc sinh nhật ông chú Bilbo của cậu chắc?
Ông già sao rồi?
Ta nghe nói sẽ là một bữa tiệc rất hoành tráng mà.
Ông biết Bilbo mà, chú ấy có cả một nơi đầy náo nhiệt.
Vậy thì lão ta sẽ hài lòng lắm.
Một nửa dân vùng Shire đã được mời.
Và số còn lại đang đi đến đây.
Và cuộc sống tại Shire vẫn tiếp diễn...
giống như trong quá khứ.
Nhiều sự việc đã xảy ra, và mọi thứ chầm chậm thay đổi.
Nếu thật sự có thay đổi.
Tất cả những gì được làm ra tại vùng đất Shire...
đều được truyền từ đời này sang đời khác.
Sẽ luôn có người của gia đình Baggins sống dưới ngọn đồi...
tại Bag End.
Và sẽ luôn như thế.
Nói ông biết chuyện này nhé, chú Bilbo gần đây hơi lập dị.
Ý cháu là khác hẳn thường ngày.
Chú ấy tự khoá mình trong phòng để nghiên cứu.
Bỏ hàng giờ liền nghiền ngẫm những tấm bản đồ cũ rích, khi cho rằng cháu không để ý.
Nó đâu rồi?
Chú ấy đang toan tính gì đó.
- Được rồi, hãy giữ bí mật nhé. - Sao?
Nhưng cháu biết ông sẽ làm gì đó.
Chao ôi!
Trước khi ông đến, gia đình Baggins đang được tiếng tốt.
Đúng thật.
Không bao giờ có cuộc phiêu lưu nào hay làm điều gì khác thường.
Nếu cậu đang nói đến chuyện với loài rồng, thì đúng là ta có liên quan.
Việc ta làm chỉ là đưa chú cậu ra khỏi nhà một tí thôi.
Gì cũng được, nhưng ông đã bị cho là kẻ phá rối sự yên bình rồi đấy.
Thật vậy sao?
Gandalf! Gandalf!
Pháo hoa, Gandalf!
- Gandalf! - Pháo hoa, Gandalf!
Gandalf?
- Cháu rất vui là đã ông quay lại. - Ta cũng vậy, chào nhóc.
Ta cũng vậy.
Miễn vào, ngoại trừ việc làm ăn.
Không, cám ơn!
Chúng tôi không muốn tiếp khách, người có thiện chí hay bà con xa nào hết.
Một người bạn cũ thì sao?
Gandalf?
- Bilbo Baggins. - Gandalf thân mến!
Gặp lại ông thật mừng! 111 tuổi! Ai có thể tin được chứ?
Ông không già đi tí nào.
Thôi nào, vào đi!
Mời vào, mời vào!
À, vào đây.
Trà nhé, hay cái khác mạnh hơn?
Tôi còn vài chai Old Winyard từ năm 1296.
Lâu đấy, gần bằng tuổi tôi còn gì.
Được cha tôi ủ đấy. Ta khui một chai nhé?
Chỉ trà thôi, cám ơn.
Tôi mong ông từ tuần trước cơ.
À không, ông đến và đi khi ông thích. Đã từng thế, và sẽ như vậy mãi.
Tôi chưa kịp chuẩn bị gì nhiều, chỉ có gà lạnh và một ít dưa chua.
Có pho mát đây, nhưng chắc ông không cần đâu.
Tôi có mứt mâm xôi, một cái bánh táo...
Nhưng cũng không còn nhiều. À, đây rồi.
Tôi tìm thấy vài cái bánh xốp này.
Tôi có thể làm vài quả trứng nếu ông thích...
- Chỉ trà thôi, cám ơn. - Ồ, được rồi.
- Ông không phiền nếu tôi ăn chứ. - Không, không sao đâu.
Bilbo! Bilbo Baggins!
Tôi không có nhà.
Đó là gia đình Sackville-Bagginses.
- Tôi biết ông ở đó mà. - Chúng muốn ngôi nhà này.
Chúng rủa tôi vì đã sống quá lâu.
Tôi phải thoát khỏi lũ họ hàng chết tiệt này, cứ kêu cửa suốt ngày...
không cho tôi một phút yên bình.
Tôi muốn đến lại những ngọn núi. Những ngọn núi, Gandalf!
No comments yet. Be the first to leave one.