Первые 200 строк.
Chào mừng...
Quý phu nhân và các quý ngài.
Tên tôi là Israel
và tôi ở đây để đưa quý vị đến một thế giới tuyệt vời
có nhiều những nhân vật kỳ quái và thần thoại.
Trở về sau chuyến lưu diễn thành công khắp châu Âu,
gặp gỡ những sinh vật phi thường
có khả năng làm nên những chiến công đáng nhớ và đáng kinh ngạc!
Bởi vì chỉ có ở Half Penny Circus,
trí tưởng tượng mới trở thành hiện thực.
Và không có gì
là như nó có vẻ.
Mẹ ơi!
Ngài Franz...
Chúa tể của em...
Lãnh chúa của em.
Đến lượt anh rồi.
Họ đang chờ đợi anh.
Một nửa thành Rome đến nghe anh chơi.
Anh đã ở trong tương lai.
Anh phải ngăn chặn nó với ether.
Anh sẽ chỉ dừng lại sau khi đã tìm thấy họ.
Họ có sức mạnh phi thường.
Nó sẽ là món quà của anh cho Quốc trưởng.
Đến đây.
Franz...
Quần của anh.
Irina, em có nhận ra đó là hy vọng duy nhất để chiến thắng không?
Chiến tranh không có người chiến thắng, thưa ngài,
chỉ có kẻ bại trận.
Họ đang trốn ở đâu, Irina?
Họ đang trốn ở đâu?
Rome!
KỲ DỊ
- Anh đang nói cái đéo gì vậy? - Chúng ta không nói "đéo".
New York, Mỹ.
Chúng ta đang từ bỏ.
- Và chúng ta? - Cô sẽ đi với tôi.
Khi đến Sicily, chúng ta sẽ bán chiếc xe và ra khơi.
Ý anh là gì? Còn rạp xiếc thì sao?
Còn rạp xiếc...
- Tôi không biết. - Anh đang nói cái đéo gì vậy?
Tất cả những gì chúng ta cần là giấy thông hành,
nhưng với 300 lira mỗi tờ, Spizzichino có thể làm cho chúng tốt hơn bản gốc.
- 300 lira? - Ừ.
Với 300 lira, tôi có thể phịch những con điếm tốt nhất ở Rome trong một năm.
Tôi sẽ đặt hết họ thành một hàng và phịch họ.
Ở thế giới nào?
Sáng mai họ sẽ đợi tôi ở Via Caetani.
Với 300 lira.
Chỉ để tôi hiểu
khi chúng ta đến Mỹ
mà không có rạp xiếc,
chúng ta sẽ làm gì? Các dị nhân trình diễn?
Tôi mệt. Tôi có thể tiếp tục làm việc này trong bao nhiêu năm nữa?
- Khán giả yêu mến chúng ta. - Khán giả gì, chết hết rồi!
Ngay cả cái lều cũng không còn.
Nhưng chiến tranh đang kết thúc. Badoglio đã ký hiệp định đình chiến...
- Và điều tồi tệ nhất vẫn sẽ đến! - Nhà vua tuyên bố...
"Vua Nhỏ" là ai? Ông ta là một kẻ hèn nhát. Ông ta chạy trốn như một con thỏ.
Đó chính xác là những gì anh đang yêu cầu chúng tôi làm.
Từ khi nào chúng ta chịu trách nhiệm cho cả một đất nước?
Anh đang nói về cái gì vậy?
Vì vậy, hãy tham gia rạp xiếc Đức,
họ có một ngôi nhà hạnh phúc mỗi đêm. Họ nói anh chàng Franz này thật phi thường.
Phải, Đức quốc xã sáu ngón. Anh ta là một kẻ nghiện ma túy điên cuồng.
Và tôi sẽ làm gì ở một rạp xiếc Đức?
Một người Do Thái tại rạp xiếc Đức.
- Anh đang giỡn hả? - Tôi phải làm gì bây giờ?
Anh có nhìn thấy tôi không? Tôi đi đâu?
Ở Mỹ, họ thậm chí không cho tôi rửa chén.
Anh có thể là một con chó chăn cừu. Anh sẽ giàu có!
Câm mồm đi, đồ bẩn thỉu! Anh bẩn thỉu đến nỗi họ không cho anh xuống thuyền đâu.
- Cô cười cái đếch gì vậy? - Mamma Mia, anh thật xấu xí.
Còn anh là Greta Garbo.
Thật dễ dàng cho anh
bởi vì anh bình thường.
Còn cô, cũng vậy thôi.
Anh đang nói về cái gì vậy? Tôi thậm chí không thể đụng vào các anh.
Nhưng với chúng ta thì khác
nếu không có rạp xiếc, chúng ta "xong phim".
- Điều đó không đúng. - Ừ, đệch con mẹ nó!
Không có rạp xiếc, chúng tôi chỉ là một lũ quái vật!
Bình tĩnh đi, Fu.
Tôi sẽ rửa chén đĩa của anh ở New York.
Chào buổi tối Rome,
chào mừng đến với Zirkus Berlin.
Matilde!
Matilde, có chuyện gì vậy?
Không có gì đâu, không có gì đâu.
Tôi đã nói với ông hàng ngàn lần, là không được chạm vào tôi.
Cô đã không làm tổn thương tôi.
- Nó nguy hiểm. - Tôi không bị thương.
Đừng đụng vào tôi!
Đến đây!
Matilde!
Tôi không bị thương, lại đây.
Cô đã không làm tổn thương tôi.
Hiểu không?
Cô là một cô gái đặc biệt, cô nên tự hào.
"Đặc biệt" ở điểm nào?
Ở việc bật sáng bóng đèn?
Hả?
Cô có một món quà.
Chà, tôi không muốn nó.
Tôi ghét nó. Tôi ghét bản thân tôi.
Và về điều này, Fulvio đã sai vì tôi thực sự là một dị nhân duy nhất.
Tôi không muốn nghe điều đó nữa. Vậy là đủ rồi.
Cô chỉ cần làm hòa với quá khứ.
- Tại sao không? - Vì tôi không thể.
Dù sao, tôi cũng biết mọi thứ sẽ kết thúc như thế nào khi chúng ta đến Mỹ.
- Nó sẽ kết thúc như thế nào? - Ai rồi cũng sẽ đi con đường riêng.
Và tôi sẽ làm gì nếu không có ông?
Tôi sẽ không để cô đi.
Tất cả các bạn là sự rủi ro tốt nhất đã từng xảy ra với tôi.
Vì vậy, chúng ta sẽ không chia tay?
Không ai có thể chia rẽ chúng ta. Ngay cả chiến tranh cũng không.
Bây giờ chúng ta hãy vào trong, vì cái mông của tôi đã bị đóng băng.
Đi nào.
- Anh không mệt sao? - Không, chúng tôi đói.
Vì vậy, tốt hơn hết là chúng ta nên ngủ con mẹ nó một giấc.
Mỹ.
Mỹ.
Mỹ.
Đây.
một khi chúng ta đến
chúng ta sẽ đặt rạp xiếc trở lại trên đôi chân của nó.
Hẹn gặp lại tối nay.
Hãy cẩn thận.
Shalom.
Fulvio! Có một con heo, tôi thề. Fulvio!
Một con heo!
Nó đây rồi!
Đệch mẹ nó!
Thịt heo đen nhỏ
với bột mì
với đậu và phô mai cừu
Có lẽ ông ấy dừng lại để lấy thực phẩm từ những nông dân.
Phô mai caciotta mà tôi thích
với một lít hoặc nửa lít khi có thể
- Lỡ ông ấy bị bắt thì sao? - "Bắt" cái mông tôi nè.
Đống cứt thối đó đã lừa chúng ta và tự mình đến Mỹ.
- Tôi đã đưa cho anh ta 300 lira... - Còn tôi thì không chắc?
- Tôi đã đưa cho anh ta 300 lira... - Anh đang nói về cái gì vậy?
Đệch mẹ tên Do Thái hèn hạ đó,
đã lừa chúng ta bằng nụ cười nhỏ của hắn.
Anh đang nói về Israel ở đây, ông ấy đã hứa với tôi.
Nếu cô nói vậy...
Nói gì chứ? Ông ấy giống như một người cha đối với chúng ta.
- Bây giờ cô đang đi và tin tưởng những người cha. - Bố tôi luôn đánh tôi.
Bố tôi đã nhốt tôi trong một cái lồng suốt 10 năm.
Ít nhất tôi đã có vài cuốn sách.
Bố tôi bỏ tôi trước một nhà thờ
dưới một tổ ong đầy những con ong.
Những vết đốt!
Tôi là một cái nhọt lớn.
Và ai đã cứu anh mà không mong đợi bất cứ điều gì đáp trả?
Hả?
Israel đã cứu anh
và nếu không có ông ấy, ai biết chúng ta sẽ ở đâu bây giờ?
- Nhưng ai biết anh ta giờ ở đâu. - Với 300 lira con mẹ nó của tôi.
Đủ rồi! Anh sẽ nghĩ anh đang nói về một tên cướp.
Tệ hơn... tồi tệ hơn.
Israel là một người tốt và ông ấy quan tâm đến chúng ta.
Đó là bi kịch của chiến tranh, nhóc ạ.
Nó lấy đi những người đàn ông tốt nhất và biến họ thành những kẻ tồi tệ nhất.
Và vì vậy, hãy cẩn thận, điều đó sẽ không xảy ra với chúng ta.
Hãy đi tìm ông ấy.
Được rồi, nhưng nếu chúng ta không tìm thấy anh ta, tất cả chúng ta sẽ đến Zirkus Berlin,
với Franz.
Anh ta không phải là người mạnh nhất,
nhưng đồ chó đẻ này
là một trong bốn người.
Tôi đang nói với anh.
Anh có nhìn thấy mang cá không?
Anh ta có thể thở dưới nước.
Tôi chắc chắn đó là anh ta. Anh ta có siêu năng lực!
Anh ta đang chết đuối.
Không thể nào!
Hôm qua anh ta đã làm được 20 phút.
Thở đi!
Thở!
Thở.
Thở.
Thở đi, làm ơn.
Xin chào!
Thở.
Thở, này!
Này, thở đi!
Này, thở đi!
Amon, này, Amon.
Tôi thề, hôm qua anh ta đã làm được.
Kết thúc rồi. Tuần tới chú trở về Berlin.
Làm ơn cho tôi thêm một tháng nữa. Tôi gần tới rồi.
Chú đã tìm kiếm họ suốt ba năm,
và tôi không thể bảo vệ chú nữa. - Nhưng lần này thì khác.
Nó đang trở nên xấu hổ. Pháo đài là cần thiết để chuyển binh lính.
Anh cần nó để làm gì nếu anh sắp thua trận.
Tôi là niềm hy vọng duy nhất của chúng ta.
Họ là hy vọng duy nhất của chúng ta. Chúng ta phải khiến họ đứng về phía chúng ta.
No comments yet. Be the first to leave one.