Первые 200 строк.
Nào, Lucy. Bắt máy đi!
- Lucy đây. - Xin chào, Lucy.
Alô, trả lời máy đi.
Là Tom đây. Nhớ không?
Ta đã gặp nhau vài tuần trước.
Cô đã nói chuyện với tôi ở quán bar.
À, tôi đang nghĩ đến lễ hội
cuối tuần này ở Ireland mà tôi sẽ đến.
Và tôi nghĩ có lẽ... Thôi được rồi, tôi sẽ gọi lại sau.
Lucy đây.
Nghe này, tôi không... Cuối tuần này...
Ý tôi không phải là chỉ có cô và tôi. Không phải là hẹn hò hay gì cả.
Đại loại như là nhóm chúng tôi sẽ cắm trại.
Nên nếu cô có bạn thì dẫn theo nhé.
Phòng trường hợp chúng tôi không xoay sở được.
Chúng tôi sẽ ở đó, nếu như cô đến.
Xin chào?
Nhanh lên, ta ra khỏi đây thôi. Đóng cửa lại đi!
Quán rượu đó đẹp thật.
Em nghĩ em đã đếm được 12 người đàn ông và 7 con chó.
Không có phụ nữ, ngoài em.
Anh nghĩ lúc lễ hội tối nay vẫn chưa bắt đầu,
không có ban nhạc nào chơi
cho một buổi dã ngoại đặc biệt cả.
Anh đã đặt phòng khách sạn.
Anh gan thật đấy.
Chúng ta khởi động màn dạo đầu trước đã.
Anh đã nói là tối nay chúng ta sẽ đến buổi tiệc.
- Đó là kế hoạch. - Phải.
Em có mấy người bạn đang cắm trại ở đó.
Hãy nghĩ đến quãng đường chúng ta đi.
Bữa nay là ngày kỷ niệm hai tuần của chúng ta mà.
Em nhớ không?
Anh đâu thể có ngày kỷ niệm hai tuần được.
Đó là một khách sạn tuyệt đẹp. Xem trong hộp đựng đồ đi.
Anh đã in vài tấm từ trang web này.
Nào, em xem thử đi.
"Thiên đường của bạn ở Emerald Isle."
Đó là lý do anh đặt chỗ đó.
Anh quên nói là bữa nay trông em đẹp lắm.
Được rồi. Ta đi thôi.
Ý em là vậy?
- Vâng. - Được.
Chúng ta phải chờ ở đây đến 7 giờ,
sẽ có người đến chỉ đường cho chúng ta.
Anh đã sắp xếp như vậy.
Nếu em nói không thì sao?
Anh nghĩ là mình khá lãng mạn đấy.
Là người đó à?
Anh nghĩ là vậy.
Được rồi, chờ đã chứ.
Anh biết không, em đã nói chuyện lúc đi vào nhà vệ sinh.
Vậy sao?
Người phục vụ nghĩ rằng em là
một cô gái mạnh mẽ, có ngoại hình ưa nhìn.
Buổi trò chuyện thú vị đấy.
Sao? Em muốn anh quay lại à?
Em muốn anh quay lại và cãi nhau à?
Anh sẽ thổi vài từ khó nghe vào tai của gã đó.
Anh sẽ lôi hắn ra ngoài và đấm vào giữa trán hắn.
Trong lúc em đi vệ sinh thì có mấy gã đâm sầm vào anh
và làm đổ hết bia lên cái áo mới của anh.
Cuối cùng anh phải mua bia đền cho họ.
Cả quán rượu à? Sao thế?
Ừ, hắn đâm sầm vào anh, làm đổ bia lên người anh,
nên anh nói: "Xin lỗi...", rồi hắn nói không phải lỗi của hắn.
Thế là anh nói: "Vâng, cũng không phải lỗi của tôi."
Rồi sau đó thật khó hiểu,
hắn đề nghị mua bia đền cho anh.
Nhưng lúc đó anh lại nói là "Nghe này, tôi sẽ kêu
bia cho anh và bạn của anh."
Chỉ là để cho êm chuyện.
Vì anh là người yêu, không phải là một võ sĩ.
Gì cơ?
Ồ, được thôi.
Rất vui được gặp anh.
Tom, đừng! Anh ta thấy được đấy.
Đừng có thô lỗ thế chứ.
Quái lạ.
Muốn em giúp một tay không?
Ổn mà.
Vui thật đấy, Lucy.
Tay bẩn rồi này.
- Tránh ra đi. - Hả?
- Hả? - Không.
Lũ ngốc.
Mấy gã ở quán rượu à?
Anh nghĩ vậy.
- Em cần gọi điện. - Ừ.
Tôi không biết mình đang ở đâu nữa. Tom đã đặt phòng khách sạn.
Nên tối nay tôi không đến đó được.
Tôi đã nói với anh ấy rồi.
Một khu đất buồn bã.
Sao một khu đất có thể buồn bã được chứ?
Em không biết, chỉ thấy thế thôi.
Ồ, nhìn kìa, có một cái cây đang "nổi giận".
Có mấy vũng bùn "lo lắng".
- Gì vậy? - Anh vừa cán qua một hòn đá "cộc cằn".
Dừng lại.
Bản đồ chỉ đi lối đó.
- Bảng chỉ dẫn đi lối kia mà. - Vâng, nhưng nếu như...
Nếu chỉ khác nhau thì ta nên kiểm tra lại.
Hoặc chúng ta cứ đi theo bảng chỉ dẫn.
Ta ném bản đồ đi được rồi đấy.
Nhìn đi, bảng chỉ dẫn khách sạn Kilairney House ở bên trái.
Được rồi, anh đi đây.
Em nghĩ là đã thấy ai đó.
Vậy sao?
Đó lần phần cuối của câu chuyện à?
Em không cần phải lấy bản đồ ra.
Giờ cứ đi theo bảng chỉ dẫn nhé?
- Em sẽ cho anh chút thời gian. - Thắng rồi.
- Không thấy được nó ghi gì cả. - Nó ghi "Kilairney House."
Chữ bị ẩn đi một chút.
- Đường này. - Ừ.
Đó là...
Nhầm rồi.
Bản đồ ghi thế nào?
Em không biết. Không nhìn được với đốm màu cam chết tiệt này.
- Ta đã đi theo bảng chỉ dẫn mà. - Em sẽ gọi đến khách sạn.
Anh ấy sẽ nói là đi theo bảng chỉ dẫn. Tốt hơn chúng ta cứ gọi lại
khi chúng ta quay về.
Alô!
- Mẹ kiếp! - Xin lỗi.
Tôi...xin lỗi.
Chúng tôi đã đặt một phòng tối nay,
nhưng chúng tôi đi theo bảng chỉ dẫn...
Chúng tôi đi theo bảng chỉ dẫn nhưng đã bị lạc đường.
Chúng tôi không biết đi đường nào nữa.
Chúng tôi đã cố tìm đường...
À, có...
Có hai bảng chỉ dẫn, và...
Vâng, không. Chúng tôi đã thử. Nhưng giờ nó chỉ chúng tôi quay lại.
Vâng, tôi đã xem bản đồ, nhưng trong đó lại chỉ khác
so với bảng chỉ dẫn.
Alô?
Họ cúp máy rồi.
- Anh sẽ đi... - Không đổ chuông.
- Anh sẽ quay lại, được chứ? - Không, anh ấy đang bận máy đấy.
Bận máy rồi, em sẽ thử gọi lại.
Anh sẽ đi.
- Anh đi đây. - Thôi nào.
- Không, chờ đã, em phải... - Anh sẽ đi.
Chết tiệt.
Không trả lời.
Không có tín hiệu nào.
The Land Rover.
Chờ đã, ngăn anh ấy lại.
- Này! - Này!
Chắc là đường này.
- Ý anh là sao? - Đó là đường anh ta chạy ra.
- Thì sao? - Thì là đường này.
Vì hẳn là anh ấy đến từ khách sạn.
Không, anh ấy đã bỏ đi trước khi chúng ta đi qua
cánh cổng mà.
Ừ, hiển nhiên là anh ấy đi đón ai đó,
rồi sau đó anh ấy quay lại, anh ấy sẽ quay lại
đón người khác.
"Khách sạn Kilairney House" bên trái.
Ở đây ghi là khách sạn ở một nơi hẻo lánh.
Vậy...chắc là...
Sao chúng ta lại quay về đoạn này nhỉ?
Chắc là anh đi sai rồi.
Đâu có sai, ta đã đi theo bảng chỉ dẫn mà.
Giờ ta hãy quay lại quán rượu
rồi họ có thể bảo người đến gặp chúng ta ở đó.
Ừ, ta quay lại thôi.
Đây không phải đường chúng ta đi. Ta sẽ quay lại.
Không được.
Ta vẫn chưa thể thấy đường đi do mấy cái cây này.
Tom, chúng ta sẽ đi lòng vòng đấy.
Không được, Lucy. Ta đang ở gần nơi đó.
Sao ta gần nơi đó được chứ?
Ta đâu biết mình đang đi đâu.
Anh làm gì vậy?
Anh sẽ ra ngoài kiểm tra
xem thử có thấy được không.
Tom?
Tom?
Tom?
Anh đây mà.
Gì vậy?
- Coi nào. - Anh đã kéo tóc em à?
Đâu có.
Nhanh nào.
Em sợ hả?
- Tiện thể thì chúng ta không lạc đâu. - Thật chứ?
Nhưng nếu chúng ta...
Đâu phải lỗi của anh.
Tom...?
Tom?
Vào trong xe đi, nhanh lên.
Nhanh nào, vào trong xe đi.
Mẹ kiếp!
- Chìa khóa không có trong xe. - Ý anh là sao?
Nó không có trong xe.
- Trong túi áo anh không có à? - Không, không có trong túi.
Nó phải ở quanh đây thôi.
Phải ở đây chứ.
Nếu anh nói để chìa khóa trong xe thì nó phải ở đây chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.