Первые 200 строк.
Khởi thủy khi chưa có vạn vật...
Cám dỗ mở đường cho tội lỗi...
Bị trục xuất khỏi Địa Đàng, Adam và Eve có ba con trai: Cain, Abel và Seth.
Cain giết Abel và trốn sang phía Đông,
nơi hắn được một nhóm thiên thần sa ngã che chở:
Kẻ Canh Gác.
Kẻ Canh Gác giúp hậu duệ của Cain
dựng nên nền văn minh công nghiệp vĩ đại.
Thành phố của Cain gieo rắc sự tàn ác,
và hủy hoại Thế giới.
Chỉ còn hậu duệ của Seth
bênh vực và bảo vệ những gì sót lại của Đấng Sáng Thế.
Hôm nay, người cuối cùng dòng dõi Seth trưởng thành.
Từ Adam tới Seth, từ Seth tới Enosh,
từ Enosh đến Kenan, từ Kenan đến Mahalalel
đến cha ta, Methuselah, rồi đến ta.
Hôm nay, quyền thừa kế chuyển cho con,
Noah.
Con trai ta.
Đấng Sáng Thế tạo ra Adam từ hình ảnh Người,
rồi đặt thế giới vào tay ông.
Giờ là việc của con. Trách nhiệm của con.
Chúc con đồng hành với Người trong sự ngay thẳng.
Ta dặn con...
Lăng mộ của Seth!
Có người.
Trốn đi.
Ta đào mỏ ở đây.
Vùng này rất giàu chất tzohar.
Đây là đất của Đấng Sáng Thế. Ngươi làm gì vậy?
Đấng Sáng Thế?
Mỏ của ta cạn rồi.
Thành phố của ta khô héo và phải được bón.
Và Hắn đã làm gì?
Hắn nguyền rủa chúng ta phải vật lộn để sinh tồn!
Khốn thân ta phải làm mọi thứ chỉ để sinh tồn.
Khốn thân ta nếu không lấy được thứ ta muốn.
Giờ di vật này thuộc về hậu duệ của Cain.
Dòng dõi Seth chấm dứt từ đây.
Giờ là của chúng ta. Đào đi!
Ham.
Con làm gì đấy?
Hoa đẹp quá.
Con thấy các bông khác không?
Cách chúng gắn bó với đất ấy?
Chúng nên ở đó.
Chúng có mục đích.
Chúng đâm chồi.
Và ra hoa.
Gió đưa mầm đi và sẽ có thêm nhiều hoa.
Ta chỉ lấy cái có thể dùng, cái ta cần.
Con hiểu không?
Shem.
Ham.
Đi thôi.
Có người. Trốn, trốn đi.
Đi.
Ngươi tìm ra con mồi rồi.
Thật may làm sao.
Nhưng với ngươi... có lẽ là không.
Ngươi biết bao lâu rồi bọn ta mới ăn thịt,
mới thấy động vật không?
Từ từ.
Làm ơn. Ông muốn gì?
Công lý.
Sao họ giết nó?
Họ ăn nó.
Tại sao?
Họ nghĩ như thế khiến họ mạnh lên.
Có đúng không ạ?
Họ quên là
sức mạnh đến từ Đấng Sáng Thế.
Mẹ!
Mẹ ơi!
Thấy các anh con không?
Hôm nay Ham thấy có kẻ đi săn.
Chúng đang tới gần.
Thằng bé thế nào?
Hơi hứng thú quá.
Đôi lúc nó cũng phải thấy.
Anh thấy điều khác nữa.
Một bông hoa
nở từ hư vô.
Nghỉ đi.
Cuối cùng Người cũng cho mọi việc tốt đẹp thôi.
Methuselah!
Người nói với anh à?
Anh nghĩ vậy.
Người sẽ giúp ta chứ?
Người sẽ hủy diệt thế giới.
Một hành trình dài và nguy hiểm cho bọn trẻ.
Làm sao anh biết ông của anh còn sống?
Anh không biết.
Anh thấy núi của ông.
Ta cần đi tìm hiểu nếu ông ấy biết phải làm gì.
Shem. Anh giúp em với?
Ta có thể mang lũ trẻ và tìm chỗ để trốn.
Sẽ không có trốn chạy.
Ta nên đi rồi mới phải.
Ham, để cha chỉ con.
Ấn nó vào đây.
Lần sau đi qua,
ta sẽ biết có vài thứ mình có thể sẽ cần.
Có thành phố phía trước.
Ta sẽ không tới quá gần.
Đó là mỏ tzohar à?
Đã từng. Trước khi họ bới cạn nó.
Đi xung quanh chứ?
Không.
Cha mẹ nghĩ họ chết hết chưa?
Có vẻ là vậy.
Họ hẳn đã bới tìm đồ ăn.
Rồi có người lại bới đồ của họ.
Cha!
Đi sát vào.
Cha!
Ở đây!
Ta xem nhé?
Để ta xem.
Nói ta nghe tên con.
Con có tên chứ?
Ila.
Tên con là Ila.
Ila.
Con sẽ ổn thôi, Ila.
Đây là Shem.
Nó sẽ nắm chặt tay con và sẽ không buông đâu.
Ở trên đồi! Nhanh lên! Nhanh lên!
Ta phải đi. Ngay!
Lên trên đồi. Chạy đi.
Ta không thể tới đó.
Ta không có lựa chọn. Nhanh!
- Dừng lại đã! Dừng! - Bọn khổng lồ!
Chúng sẽ giết ngươi!
Shem!
Bảo vệ mẹ của con, trên hết thảy.
Cha yêu con.
Chạy đi!
Noah!
Noah!
Noah. Noah. Anh không sao chứ?
Chúng tôi tới gặp Methuselah. Ông của tôi.
Đứa con của người xưa?
Ngươi nên giết chúng.
Nhưng Samyaza...
Chúng là con người, Og.
Ngươi quên chúng đã phản bội Đấng Sáng Thế ra sao à?
Là Người cử chúng tôi tới!
Nó nói dối!
Để chúng thối rữa ở đây.
Họ là ai?
Kẻ Canh Gác.
Cha?
Ngủ đi.
Hát cho con đi.
Con muốn cha con hát cho con.
Con biết đấy, ta cũng mất cha từ hồi còn rất nhỏ.
Thỉnh thoảng ông hát cho ta một bài
khi ta không ngủ được.
Con muốn nghe không?
Mặt trăng trên cao
Cây cối giao nhau
Cha con đợi con
Để bao bọc con trong đôi cánh chở che của Người
Và ru con ngủ
Cha con là
Cơn gió chữa lành
Sẽ ru con ngủ
Sẽ ru cho con ngủ
Vết thương tệ hai.
Con bé sẽ không thể có con.
Nếu cơn sốt không giết nó, em nghĩ nó sẽ sống.
Theo ta.
Xin lỗi vì đã làm ngươi sợ.
Kẻ Canh Gác đã trở nên sợ con người.
Vậy sao ông giúp chúng tôi?
Đấng Sáng Thế tạo hình bọn ta vào ngày thứ hai.
Ngày mà Người tạo ra thiên đàng.
Bọn ta trông coi Adam và Eve.
Thấy sự yếu đuối và tình yêu của họ.
Và rồi thấy họ sa ngã. Bọn ta thương xót họ.
Khi ấy bọn ta không phải đá, mà là ánh sáng.
Đó không phải chỗ bọn ta được xen vào.
Song bọn ta chọn cố gắng giúp nhân loại.
Và khi bọn ta trái lời Đấng Sáng Thế,
Người trừng phạt bọn ta.
Bọn ta bị dính chặt vào thế giới các người.
Đá và bùn trói chặt hào quang của bọn ta.
Tuy nhiên, bọn ta dạy nhân loại mọi thứ ta biết về Đấng Sáng Thế.
Được giúp đỡ,
họ vươn lên từ bùn, trở nên vĩ đại và hùng mạnh.
Nhưng họ biến món quà của bọn ta thành bạo lực.
Chỉ một người bảo vệ bọn ta. Ông của ngươi, Methuselah.
Bọn ta bị săn đuổi. Hầu hết bị giết.
Kẻ còn sống bị cầm tù trong lớp vỏ đầy đá này,
bị bỏ lại trên mảnh đất căn cỗi này.
Bọn ta cầu xin Người đưa bọn ta về nhà.
Nhưng Người luôn im lặng.
Và giờ
ngươi khẳng định nghe thấy Người gọi.
No comments yet. Be the first to leave one.