Первые 200 строк.
Nào! Bắt đầu nào!
Tập đi nào!
Lên!
Rupert và tôi mua bức này dịp kỷ niệm năm năm ngày cưới.
Bà có thị hiếu tinh tế thật.
Anh muốn không?
Nhưng đây là tranh của Hockney. Chắc phải cả triệu bảng.
Cũng đúng. Đáng lẽ anh nên nói muốn.
- Đem đi đấu giá. - Vâng, thưa bà.
REBECCA WELTON TRỞ THÀNH CHỦ AFC RICHMOND SAU TAN VỠ
ÔNG ĂN CHẢ - BÀ ĂN NEM
Bà Mannion này...
Tôi xin lỗi. Bà Welton.
George tới rồi.
Nếu tới rồi sao còn chưa vào?
Vâng. Cũng đúng.
George.
- Cậu bé Higgy. - Hay đấy.
Chào. Tôi thích cách cô bài trí văn phòng.
Cô tự làm hay nhờ mấy người đồng tính giúp?
Tôi cũng muốn hỏi vậy về tóc ông. Mời ngồi.
Mặt cô ấy dày thật nhỉ?
Nghe này, tôi sắp có buổi tập.
Nên nếu cô có bầu tâm sự bự nào cần trút,
- thì nói tôi nghe đi. - Được.
Ông bị sa thải.
Ừ, phải rồi.
Tôi sẽ trả nốt phần hợp đồng còn lại của ông.
Chúc ông mọi điều tốt đẹp.
Sa thải? Sao lại thế?
Tôi nghĩ tôi có thể đưa ra rất nhiều lý do.
Lúc nào cũng khinh phụ nữ này.
- Cái gì? - Tôi biết, từ khó hiểu.
Hỏi con gái ông xem nghĩa là gì.
Hoặc có thể vì thành tích của ông,
đã giúp đội bóng này hoàn thành thêm một mùa giải rất đỗi bình thường.
Hoặc có thể vì ông cứ mặc cái quần nhỏ xíu đó,
buộc tôi phải nhìn hàng của ông.
Thấy hết cả hai hòn.
Liam và Noel.
Chẳng sảng khoái chút nào.
Dù vậy, George, thẳng thắn mà nói,
ông bị sa thải vì giờ tôi là chủ, và tôi không thích ông.
Giờ thì biến đi, đồ mập đáng ghét.
Này, cậu bé Higgy.
Anh nghĩ điều gì tệ hơn?
Chồng ta ngoại tình hay việc ta là người cuối cùng biết?
Có ai xuất hiện mang cho tôi ít salad được không?
Không cho nho khô nhé.
Đồ khốn.
Việc tìm quản lý mới cần làm gì nữa không?
Tôi làm danh sách ứng cử viên nhé?
Không. Không cần đâu.
Một tin khá bất ngờ từ bên kia Đại Tây Dương.
AFC Richmond công bố thuê quản lý mới,
chính là Theodore "Ted" Lasso.
Gần đầy, chính HLV Lasso đã dẫn dắt đội Wichita State Shockers Hạng hai
giành danh hiệu quốc gia đầu tiên của họ trong bóng bầu dục Mỹ.
Anh đã đưa đội Shockers từ một vị trí chẳng ra gì
đi đến miền đất hứa ngay mùa đầu tiên làm HLV trưởng.
Nhưng với nhiều người, không phải vì thế mà Ted Lasso chiếm được tình cảm của ta,
chắc chắn không phải qua màn ảnh nhỏ.
Đối với tôi, luôn là lúc Ted...
chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc với đội bóng
theo cách mà bạn phải thấy mới hiểu được.
Và cho dù bạn có thấy...
tôi cũng không chắc ta có hiểu được hết không.
Đúng rồi, Ted. Làm tốt nhé.
Chúc may mắn với trận đấu tuyệt vời nhất.
Hãy làm chúng tôi tự hào.
Cố lên, nước Mỹ.
NHÀ VỆ SINH
Này. Phải ông không?
- Chắc vậy rồi, vâng. - Trời ơi! Huyền thoại.
Chụp tấm hình ta sướng nhé?
Đỉnh quá.
Ở chỗ tôi, người ta gọi là chụp hình tự sướng.
Không phải "mình tôi", đúng không?
Là "chúng ta", đúng không? "Ta sướng".
Ừ. Tôi thích rồi đấy.
Đỉnh.
Ông là huấn luyện viên.
Ông thành huyền thoại vì làm chuyện quá ngu ngốc.
Ý tôi là khùng đấy. Bọn họ sẽ giết ông.
Trước đây, tôi cũng nghe câu đó rồi.
Nhưng tôi đây, vẫn bay nhảy được.
- Huyền thoại. - Ừ. Rất vui được gặp cậu.
Anh đọc gì đấy? Lại sách bóng đá.
HLV, anh đọc nhiều thật.
Nào. Nói tôi nghe có gì hay xem.
Họ không nói "ngoài biên", mà nói "đá ra ngoài".
Được, anh trả tôi năm đô nếu sau này tôi dùng lại được từ này.
- Được thôi. - Được.
Xin chào. Chúng tôi chuẩn bị giảm ánh sáng trong khoang hành khách.
Ta ngủ chút đi. Bị lệch múi giờ thì mệt lắm.
Ừ.
Chúng ta có điên mới làm việc này nhỉ?
Đúng, đây là việc điên rồ.
Nhưng chấp nhận thử thách cũng giống như cưỡi ngựa, nhỉ?
Nếu làm việc gì mà thấy thoải mái,
thì chắc là làm sai rồi.
- Rồi, ngủ ngon, HLV. - Ngủ ngon, HLV.
Này!
Nếu gặp nhau trong mơ thì diễn với tôi chút nhé,
- giả vờ như không biết nhau. - Được thôi, người lạ.
Hay lắm.
- Anh không ngủ chút nào à? - Không hề chợp mắt.
Không. Não tôi cứ suy nghĩ mãi.
Mới đầu, tôi nghĩ về việc không ngủ.
Sau đó, tôi nghĩ về việc tôi nghĩ về việc không ngủ. Rồi...
Vậy chẳng bao giờ tốt cả.
Tiếp sau đó,
họ mời bánh quy sôcôla nóng
và máy bay hạ cánh.
Tôi không có bánh. Anh ăn của tôi rồi à?
Không liên quan đến câu chuyện. Tôi nghĩ họ đón ta đấy.
Xin chào, anh khỏe không?
- Tôi là Ted. Còn anh? - Ollie.
- Ollie. Được. - Để tôi xách túi cho.
Không, Ollie. Chúng tôi tự xếp hành lý thì tự xách.
Nghỉ ngơi chút cũng không phải ý tồi.
Được. Đi theo tôi.
Ừ. Đúng rồi này.
HLV, tôi cảm giác ta không còn ở Kansas nữa rồi, nhỉ?
Trước đây, lúc rời Kansas, tôi chưa từng nói câu này.
- Hay đấy. - Ừ.
Cảm ơn anh đã giúp chúng tôi, Ollie.
Khi nào muốn đi thì nói tôi nhé.
Được rồi. Đó là Cầu Tháp.
Phải. Không phải Cầu London, vì cầu này không bị sập.
Anh biết người ta sáng tạo ra bóng đá như thế nào không?
Có mấy viện trưởng thời Victoria,
họ chỉ muốn đám nam sinh không thủ dâm nữa.
Nên họ sáng chế môn thể thao mà các nam sinh không được dùng tay,
và họ nghĩ như thế là giải quyết vấn đề.
Không rõ có tác dụng không, nhưng...
Cảm giác khác lắm, HLV.
Ý tôi là, giống, nhưng mà khác.
- Ẩn dụ. - Anh biết tôi mà.
Này!
Này! Xin lỗi!
Xin chào!
Đi ra!
Đừng đụng vào cỏ nữa!
Đi ra! Ra khỏi sân cỏ! Đừng đụng vào cỏ! Làm ơn!
- Ừ. Được. - Ông là ai?
Tôi là Ted Lasso. Đây là HLV Beard.
- Trời. Ông là quản lý mới. - Đúng vậy.
- Ông lấy bao nhiêu cỏ tùy thích. - Ôi, không...
Chúng tôi vừa cắt cỏ. Tôi có thể lục thùng rác.
- Để tôi lấy thêm cho ông. - Không cần đâu.
- Cảm ơn ông. - Ừ.
Ừ.
- Vẫn không được giẫm lên cỏ. - Ừ. Tất nhiên rồi.
Có xin lỗi không?
- Xin lỗi cỏ nhé. - Xin lỗi cỏ.
Chúng tôi phải đi gặp Rebecca Welton.
Tôi đang đưa ông tới đó đây.
Nhìn anh chàng này xem. Luôn chuẩn bị trước.
Mà này, cậu tên gì thế?
- Tôi ấy hả? - Ừ.
Chẳng ai hỏi tên tôi bao giờ.
Khi nào cậu muốn thì nói.
À, là Nathan.
Nathan! Tôi thích tên này.
Này, tôi rất thích bánh mì xúc xích Nathan's Famous.
Vâng. Tôi hiểu.
Tốt. Ở đây có bánh mì xúc xích Nathan's không?
Không.
Ừ.
Tôi thích cậu nhóc này.
Để tôi giới thiệu hai ông. Sếp lớn.
Đây.
Chào.
Chà, mọi người khỏe không? Tôi là Ted Lasso, HLV mới.
- Chắc hẳn cô là Welton. - Cứ gọi tôi là Rebecca.
Welton là họ bố tôi.
Nếu cô đang nói đùa, tôi thích đấy.
Nếu không, tôi nóng lòng nghe cô giải tỏa về việc đó.
Đây là HLV Beard.
Thật tốt khi cuối cùng cũng gặp hai anh ngoài đời.
Higgins?
Xin lỗi. Đây là Higgins, giám đốc truyền thông hiện tại của ta.
Hiện tại?
Anh dẫn HLV Beard đi lấy thẻ an ninh, thông tin nhà ở nhé...
Mọi thứ mà họ cần.
- Mật khẩu Wi-Fi, khăn ướt. - Máy tạo ẩm. Tôi nghĩ trước anh rồi.
Cảm ơn anh.
- Mời anh ngồi. - Vâng.
- Anh uống gì nhé? - Vâng, cảm ơn.
Tôi không ngủ được trên máy bay, nên uống gì cũng được,
một chút kích thích từ caffeine là được.
Mochaccino, Frappuccino...
Cà phê gì cũng được, có vị cà phê là được.
Anh dùng trà với gì không?
Thường tôi dùng nó để đem trả lại quầy
vì hẳn là có sai sót gì đó. Nhưng...
nhập gia tùy tục, nhỉ?
Vâng. Nhìn xem. Được đấy.
Thế nào?
No comments yet. Be the first to leave one.