Первые 152 строк.
Chương trình gồm những thước phim màu nguyên gốc và quý hiếm về Thế chiến thứ 2, được tìm kiếm trong suốt 2 năm
Phần nhiều trong số đó chưa từng được trình chiếu trên TV, nay được thể hiện qua công nghệ HD
Một số cảnh trong phim là hình ảnh thực. Khán giả cần thận trọng khi theo dõi.
Tại Thái Bình Dương diễn ra cuộc chiến sinh tử của các phi đội KamiKaze cuồng tín.
Những phi công Nhật Bản tự sát cho chiến thắng của họ, và sự phá hủy có thể xảy đến với các chiến hạm của chúng ta.
"Ban cho chúng ta một sự thật rằng con người phải biết tới thứ ăn và hòa bình
và rằng con người phải biết thế nào là công lý và sự công bằng, tự do và an toàn
cũng như có được cơ hội ngang nhau để làm điều tốt
không chỉ trên mảnh đất của họ, mà còn trên toàn thế giới."
Source : hoàng hôn hdvietnam Translate Sync Edit by hoàng hôn, dung4tt hdvietnam.
"Thế hệ vĩ đại nhất trong quan niệm của tôi là những người thật sự đã có mặt và biết thế nào là chiến tranh
và tôi nghĩ rằng phần lớn trong số họ cũng không có khái niệm thế nào là chiến tranh cả".
Khi tôi biết cậu bé từ công dân Mississippi ấy, cậu ấy ở trong một cái hố ngay cạnh tôi
và từ đâu đó ngoài kia, qua làn sương mù, một viên đạn bay tới găm giữa đầu cậu ấy
Và đó chỉ là một đứa trẻ chẳng biết gì cả, cậu cũng chưa từng một lần ra khỏi trang trại ở Mississippi.
Cậu ấy không biết cậu ấy đang ở đâu, làm gì, vì sao lại ở đây. Cậu ấy có là một phần của thế hệ vĩ đại đó không? Có chứ.
Chẳng có điều gì vĩ đại ở cậu bé ấy cả, chỉ là một cậu bé đã mất mà thôi."
Tôi tới New York vào tháng 5/1939.
Tôi là một người yêu nước Mỹ, chạy tới đây để trốn khỏi chiến tranh
Điều đầu tiên tôi làm khi tới đây là đổi tên, từ Hans Werner thành Jack Werner.
Tôi cảm thấy mình giống người Mỹ hơn rồi."
5/1939, 1 người nhập cư 19 tuổi, Jack Werner, được xếp một chuyến đi dọc đất nước đến Hollywood, bang California,
nơi anh hy vọng rằng có thể tham gia vào ngành công nghiệp điện ảnh.
Đất nước Áo của anh bị bao trùm bởi chủ nghĩa Quốc xã cực đoan.
Giờ anh chạy tới nước Mỹ để bắt đầu một cuộc sống mới.
"Đó là một chuyến đi rất tuyệt vời. Mọi người ở đây rất tốt bụng.
Không ai hỏi tôi về những gì đang diễn ra ở châu Âu, thậm chí khi học nghe thấy giọng tôi.
Tôi cho rằng họ không muốn tỏ ra bất lịch sự.
Họ không hiểu được họ may mắn thế nào khi không phải quên đi quá khứ.
Tôi cho rằng nếu nó không xảy ra ngay ở sân sau nhà bạn, bạn sẽ không biết nhiều về nó.
Tôi không thể đổ lỗi cho họ. Châu Âu giờ đây đã quá xa.
Tôi còn nhớ khi tôi còn ở Áo, đó là lúc những đạo luật chống người Do Thái của Hitler vừa mới được thực thi.
Chúng tôi không còn được coi là những công dân. Chỉ trong một tuần cha tôi đã bị cho thôi việc.
Tài khoản ngân hàng của chúng tôi bị phong tỏa. Chúng tôi chẳng còn ai để trông cậy.
Rồi một buổi sáng khi tôi thức dậy, bên ngoài cửa sổ nhà tôi, người đàn ông đó đang hát vài đoạn của bài Horst - Wessel - Lied
Đó là bài hát chính thức của Đảng Quốc Xã. Trong đó có đoạn: "Khi máu Do Thái chảy trước mắt tôi, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp"
"Có nhiều người đã bắt đầu xuống đường, chẳng ai nói gì cả.
Đó là lúc tôi quyết định rằng "Đủ lắm rồi, tôi sẽ rời khỏi đây."
"Vào cái đêm tôi đi
Tôi biết điều gì có thể xảy đến với người Do Thái như tôi. Tôi biết những gì đã diễn ra,
vì thế tôi chạy trốn đến núi Alps và thẳng tới Mỹ vì tôi biết rằng việc đó sẽ không bao giờ dừng lại."
Choáng váng vì cuộc tấn công bất ngờ của Đức Quốc Xã vào các nước phía Bắc, binh lính tập hợp quanh các tướng lĩnh để bảo vệ đất nước.
"Chúng tôi bị sốc bởi những câu chuyện không thể tin được,
những câu chuyện về những gì đang diễn ra lúc này với thường dân Na Uy"
"Tôi nói với các bạn lần đầu với tư cách Thủ tướng
trong một giờ phút trang nghiêm này vì sự tồn tại của đất nước, của đế chế, các đồng mình, và hơn cả là của Tự Do."
"Hàng trăm người đã chết vì 1.500 cột mốc lịch sự bị thiêu trụi, chỉ còn tro và các mảnh vụn. "
"Chúng ta sẽ chiến đấu tại Pháp, chúng ta sẽ chiến đấu trên đại dương,
chúng ta sẽ chiến đấu với lòng tin và sức mạnh trên không trung, chúng ta sẽ bảo vệ quốc đảo của chúng ta,
cho dù phải trả giá bao nhiêu chăng nữa... chúng ta sẽ không bao giờ đầu hàng."
"Nếu chúng ta có thể đứng lên, toàn bộ Châu Âu sẽ được giải phóng...
nhưng nếu chúng ta thất bại, thì cả thế giới, kể cả nước Mỹ,
bao gồm tất cả những gì chúng ta biết và quan tâm, sẽ chìm trong vực thẳm..."
Với 1/3 lãnh thổ Châu Âu nằm dưới sự kiểm soát của Đức Quốc Xã, nước Mỹ vẫn chỉ ở ngoài cuộc.
Nhiều người tin rằng cuộc chiến đó là vấn đề của Châu Âu.
Nó gợi nhớ đến sự kinh hoàng của Thế chiến thứ nhất, nên đa số người Mỹ không muốn tham gia vào một cuộc chiến tranh châu Âu nữa.
Nhưng mặt khác, tổng thống Franklin Roosevelt lại cố gắng thuyết phục họ rằng
"Trong số chúng ta có rất nhiều người đã từng không quan tâm tới những sự kiện bên ngoài,
vì họ cho rằng những gì đang diễn ra ở châu Âu không phải việc của chúng ta.
Chúng ta có thể đảm bảo sự an toàn của mình bằng cách nghỉ ngơi bên trong ranh giới lục địa của mình.
Hiển nhiên rằng chính sách phòng vệ như vậy sẽ chỉ mời gọi những cuộc tấn công trong tương lai.
Cho những ai không chịu thừa nhận những mối đe dọa đó, những tuần vừa qua có ý nghĩa phá tan những ảo tưởng của họ."
Ngày 16/9/1940, Roosevelt ký Sắc lệnh "Tuyển chọn tập huấn và quân dịch",
dự thảo luật đầu tiên trong thời bình của lịch sử Hoa Kỳ.
Tất cả nam thanh niên bình thường trong độ tuổi từ 21 tới 30 phải đăng ký nghĩa vụ quân sự.
Mặc dù Quốc hội đã phê chuẩn Dự luật, nó vẫn được thận trọng gọi là "Biện pháp phòng vệ quốc gia"
Lính quân dịch chỉ được gửi đi bảo vệ lãnh thổ nước Mỹ,
"tôi nói với anh tôi rằng tôi sẽ bị gọi đi bởi Đạo luật này,
và chắc chắn là tôi sẽ là người đầu tiên trong toàn thị trấn."
Ở phía Bắc New York, một cậu bé nông dân tên là Archie Sweeney vừa bị gọi đi quân dịch.
"Mọi thứ đã trở nên quá khó khăn, nhất là từ khi mẹ qua đời..
Bà ấy đã hứa rằng chúng tôi sẽ luôn bên nhau và chúng tôi nói với bà ấy rằng chúng tôi sẽ như vậy."
Sweeney đang trên đường đến trại Bragg ở Bắc Carolina.
Cậu ấy chưa từng ra khỏi New York hoặc được đi trên một chuyến tàu.
"Cầu mong là những thứ này sẽ mau qua đi, để tôi có thể trở về nhà."
Sau nhiều nỗ lực bất thành, Jack Werner đành từ bỏ ước mơ dấn thân vào công nghiệp điện ảnh của anh ấy.
Thay vào đó, anh vào làm trong một cửa hàng hoa.
"Một ngày, tôi chạy đến chỗ Ralph Lieben, một người bạn tôi đã không gặp nhiều năm.
Ralph là một người Mỹ tôi gặp ở Paris sau khi tôi thoát khỏi Áo.
Anh ấy đã che chở và bảo vệ tôi, giúp đỡ tôi học tiếng Anh.
Nhưng đó đã từ lâu lắm rồi.
Ralph báo cho tôi biết những thông tin mới nhất từ Châu Âu. Thật khó để có thể tưởng tượng rằng
Giờ đây bọn Đức Quốc Xã bẩn thỉu đang diễu binh khắp nơi như thể đất của bọn chúng vậy.
Càng nói nhiều về bọn Đức, tôi càng cảm thấy căm giận.
Ai đó phải chặn chúng lại trước khi chúng thôn tính cả thế giới này.
Đó là lúc tôi nhận ra rằng không thể nói suông nữa mà phải hành động,
phải hành động ngay lúc này đây.
Có lẽ tôi đã sống với nó hết năm này qua năm khác.
Tôi phải hiểu rằng cuộc sống của tôi và của anh ấy nữa, chúng thật sự
gần như hoàn toàn bị ám ảnh bởi Hitler và những gì hắn sẽ làm, và số phận của thế giới.
Và chúng tôi quyết định rằng đã đến lúc thôi nói nhảm nữa mà phải làm một cái gì đó.
Đó là khi chúng tôi đã bắt đầu những hành động thật sự, bằng cách đến trại Pigas và St. Petero để nhập ngũ."
Lực lượng quân đội mà Archie Sweeney và Jack Werner gia nhập vừa mới chỉ bắt đầu xây dựng những xưởng vũ khí.
Hai năm trước, Hoa Kỳ là quốc gia có lực lượng vũ trang đứng thứ 17 trên thế giới, còn ít hơn cả Romani.
Và gần 2/3 số quân nhân chưa từng cầm súng.
Ở trại Ord tại vịnh Monterey, California, Jack Werner bắt đầu những bài tập cơ bản cùng Sư đoàn bộ binh số 7.
Đó thật sự là những kinh nghiệm đáng sợ.
"Đó thật sự gây sốc khi thấy chúng tôi gần như chưa được chuẩn bị cho chiến tranh, mọi người còn quá non nớt,
diễu binh với súng trường Springfeld và mũ sắt từ Thế chiến thứ nhất.
Làm sao có thể mong rằng, trong thế kỷ 20 chúng tôi sẽ chiến đấu với kẻ thù được trang bị tối tân bằng các thiết bị lạc hậu này?
Họ nghĩ rằng chúng tôi có thể đánh bại xe tăng của Hitler trên lưng ngựa ư? Tôi chẳng biết nói gì nữa."
Cho đến mùa xuân năm 1941, Hitler đã bất khả chiến bại trên toàn Châu Âu.
Lực lượng của hắn đã thôn tính 11 quốc gia và hơn 70 triệu người dưới lá cờ Quốc Xã.
Ở hầu hết các quốc gia bị xâm lược, lực lượng vũ trang của Hitler, từ SS
cho đến binh lính Đức luôn thi hành những chính sách đàn áp dã man và thảm sát đẫm máu.
Ở một thị trấn nhỏ tại Nam Tư, một thợ quay phim người Đức tên là Gottfried Kessel,
đang quay phim khi lính Đức chọn ra 36 người Serbia và dẫn họ đến một nghĩa trang gần đó.
Đêm hôm trước, vài sĩ quan Đức đã bị một số kẻ lạ mặt tấn công tại chính nơi này.
Người Đức đang gửi đi một thông điệp tàn nhẫn cho bất cứ người Serbia nào có ý định chống đối.
Cho tới mùa hè năm 1941, Hitler đã sẵn sàng để triển khai lực lượng của hắn tiến sâu về phía Đông.
Tháng 6, quân đội của hắn xâm lược Liên Xô.
Đến tháng Chín, chúng đã bắt được hơn 1,4 triệu tù binh Liên Xô.
Một tháng sau, đặc vụ của chính phủ Mỹ bắt được một tấm bản đồ bí mật của Đức Quốc Xã,
trong đó có đề cập đến kế hoạch phân chia lại Nam Mỹ của Hitler sau khi hắn chinh phạt được khu vực này.
Tháng 11, Đức, Ý và Nhật Bản gia hạn Hiệp ước đồng minh quân sự giữa 3 nước.
Tất cả đều đồng thuận để bảo vệ lợi ích chung của chúng.
Quyền lực mở rộng đã sẵn sàng để chia cắt thế giới.
"Chúng tôi xin phép gián đoạn chương trình này để phát một thông báo quan trọng từ United Press.
Từ Washington. Nhà Trắng thông báo rằng quân đội Nhật hoàng đã tấn công Trân Châu Cảng."
Tin về cuộc tấn công của Nhật Bản đến với Tổng thống lúc 2g35 chiều, tức 7g35 sáng giờ Hawaii.
Tổng thống Roosevelt gần như ngay lập tức họp với các Bộ trưởng Chiến tranh và Hải Quân.
Nhà Trắng cũng thông báo rằng một đội tàu vận tải chở gỗ cũng bị đánh chìm trên đường từ San Francisco đi Hawai.
Một hàng không mẫu hạm của Nhật Bản vừa bị đánh chìm.
Thị trưởng Angelo J. Rossi tuyên bố đặt San Francisco, cùng toàn bộ vùng bờ biển phía Tây, trong tình trạng khẩn cấp.
Chiến hạm Virginia được báo cáo là đã chìm, cùng với chiến hạm Oklahoma bị bốc cháy.
Nhật Bản đã gây chiến với Hoa Kỳ mà không tuyên chiến.
"Ngày 7/12/1941, ngày mà chúng ta phải sống trong sự nhục nhã."
HLV Albert đi vào và nói rằng : "Tôi có tin xấu,
nhật Bản vừa ném bom Trân Châu Cảng"
"Tôi nghi ngờ khi một sinh viên bất kỳ biết Trân Châu Cảng ở chỗ quái nào?"
Ngày 7/12/1941, Charles Scheffel đang là một sinh viên 21 tuổi chơi bóng rổ cho đội Oklahoma A&M.
Anh ấy đạt được học bổng toàn phần và chơi bóng dưới sự dẫn dắt của HLV huyền thoại Hank Eiber.
"Và ông ấy hỏi : Có bao nhiêu người ở đây nhập ngũ?
Thế là có 6 người cùng giơ tay.
Và ông ấy cũng nói :" Thật sự thì tôi chỉ muốn các cậu biết rằng chúng ta đang trong một cuộc chiến
chúng ta đang giận dữ, và tất cả những gì chúng ta nghĩ tới là lũ khốn Nhật sẽ phải trả giá cho cuộc tấn công của chúng."
21 tàu bị đánh chìm hoặc hư hỏng, 188 máy bay bị phá hủy, 2403 người thiệt mạng.
Những thước phim được phục chế lại về những khoảnh khắc khi Trân Châu Cảng bị tấn công đã không bao giờ được trình chiếu.
"Tối qua Nhật Bản đã tấn công Hồng Kông.
Tối qua Nhật Bản đã tấn công đảo Guam.
Tối qua Nhật Bản đã tấn công quần đảo Philippine.
Tối qua Nhật Bản đã tấn công đảo Wake.
Và sáng nay Nhật Bản tấn công đảo Midway.
Sự thật về ngày hôm qua và hôm nay đã tự nói lên rằng
Nhân dân Hoa Kỳ đã cùng chung quan điểm
và hiểu rõ được quan hệ với sự sống còn và an toàn của đất nước."
"Tôi thấy sốc và ngạc nhiên, và phải thừa nhận rằng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi cuối cùng nó cũng đã đến.
Ngày hôm sau chúng tôi gói ghém đồ đạc và chuyển đi khỏi phía Bắc California,
và đóng quân trên bờ biển, chờ đợi cuộc xâm lược của quân đội Nhật hoàng.
Thật là điên rồ. Chúng tôi chỉ có duy nhất một khẩu súng máy để bảo vệ toàn bộ bờ biển."
4 ngày sau trận tấn công Trân Châu Cảng, đức và Ý tuyên chiến với Mỹ.
Đó là lần đầu tiên và duy nhất Hitler tuyên chiến với một quốc gia khác.
No comments yet. Be the first to leave one.