Первые 200 строк.
Vâng?
Vui lòng báo cho Ngài Ferrari
là tay đua của Maserati Jean Behra vừa từ Milan đến.
Hmm. Cảm ơn.
Cảm ơn, xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến cô.
Vâng?
Laura. Chiti đây. Có ông ấy ở đấy không?
Ông ấy đang tắm.
Vui lòng nhắn ông ấy. Jean Behra đến rồi.
Anh khỏe không?
Ngài Ferrari!
Ngài Ferrari!
Cho phép tôi tự giới thiệu?
Tôi là Alfonso de Portago.
Wow.
Là Ferrari.
Chào buổi sáng, Enzo! Bạn bè anh quay lại rồi.
Lần này tôi mong là chuẩn chỉ.
Chuẩn hơn xe của anh ở Monaco tuần trước.
Enzo! Ta phải nói chuyện.
Tệ thế à?
Tôi sẽ ghé sau nhé.
Vâng.
Behra đang ở đây.
Anh em Orsi đón anh ta ở ga.
Phu nhân có nói với ông chưa?
Nghe đồn là
anh ta sẽ thách thức kỉ lục của chúng ta.
Chiếc 801 sẵn sàng chưa?
Sau Đại Hội Công Nhân lúc 9h. Sau đó.
Tôi sẽ gọi Gastellotti.
Behra đang ở đây.
Thật à?
Gọi nhiều quá, em tưởng Frank Sinatra đến không ấy.
Khách sạn Medici, Firenze. Em nói sao với họ đây?
"Xin lỗi anh, chồng tôi không ở đây.
Chồng tôi đang ra ngoài chơi gái. Cảm ơn, xin chào.
Ngài Castellotti, làm ơn. Enzo.
Tôi chả quan tâm anh chơi ai hay bao nhiêu người.
Nhưng quy định là anh phải ở đây
trước khi dọn phòng mang cà phê sáng đến.
- Đó là thỏa thuận, đúng không? - Laura, làm ơn.
Chào buổi sáng, thưa bà, thưa Chỉ Huy.
Có tôi.
Eugenio, chàng trai của tôi.
Chỉ Huy.
Anh đến trường đua Modena lúc 11h được không?
Mang đôi găng may mắn theo nhé.
Găng nào?
Đôi găng sẽ đánh bại Behra,
kẻ vừa đến để đánh cắp kỉ lục của chúng ta từ anh.
Tôi sẽ đến.
Tốt. Chỉ thế thôi sao, thưa bà?
Chỉ thế thôi.
Laura, xe hỏng rồi.
Trong đó có chuyện gì vậy?
Phu nhân hiền dịu đang định bắn Chỉ Huy.
Chào buổi sáng, Peppino. Tôi để ông ta sống.
Khẩu súng đó được trao cho cô để tự vệ.
Mà nói chuyện với Guoghi đi. Anh sắp phá sản rồi.
Tôi biết sẽ có ngày này mà.
Con đưa cô ta cây súng, cô ta sẽ dùng nó.
Cô ta mang tiền lương của nhà máy đi khắp nơi trong cái túi xách đó.
Mẹ thà vũ trang cho nước Đức còn hơn cho người đàn bà đó khẩu súng.
Peppino sẽ đưa mẹ với Laura đến buổi lễ sáng nay.
Mà đừng quên buổi Đại Hội Công Nhân
trừ khi sang năm anh muốn trả lương cao hơn.
Đừng cãi nhau với Laura.
Uhm.
Chào buổi sáng. Không ai bị thương cả, nên đừng có làm quá lên nhé.
Cái gì cơ?
Tôi mới nói gì?
Chào buổi sáng, Chỉ Huy.
Chào buổi sáng.
Có biết ai ở trong xe không?
Là Jean Behra.
Đừng hoảng, Matteo. Nếu họ phá kỉ lục, chúng ta sẽ đòi lại nó.
Hôm qua đội bóng nhà mình thế nào?
Anh còn lạ gì. Chúng ta thua.
Ồ, một chuỗi ngày thảm họa quá dài.
Anh tiếp quản được bao lâu rồi?
Thế còn Le Mans thì sao?
Jaguar nhất, nhì và ba. Cái gì thế
À, từ sai lầm tôi học được, trong khi sai lầm anh cứ lặp đi lặp lại, tuần này sang tuần khác.
Khi các anh đấu Bologna, hi vọng các anh sẽ thắng.
Nếu không tôi sẽ phải chuyển nhà máy đi
để các tay đua không bị xuống tinh thần khi sống ở một thành phố
mà đội bóng cứ chìm sâu trong ánh chạng vạng của sự thất bại mãi.
CLB Modena là niềm tự hào của Emilia.
Cuoghi muốn gặp.
Thế là tin xấu rồi.
Rồi, mẹ con cố tình bắn trượt.
Một ngày khác thì không, và rồi ta sẽ ở đây cùng con.
Ta lại nghe thấy tiếng nói lúc ngủ rồi.
Anh trai ta.
Và cha ta nữa.
Không, ta thấy mặt họ nữa.
Nhưng bây giờ thì,
cả Campari và Borzacchini nữa,
hai người bạn tốt của ta mất cùng một ngày
tuần này ở Monza 24 năm trước
vào buổi chiều ma quỷ đó.
Những hồn ma.
Đã có lúc ta yêu mẹ của con...
không cần lí do.
Ừ, hồi đó bà ta là một sinh vật khác.
Nhưng ta cũng vậy.
Và ta thấy cả con nữa, con biết không.
Mỗi giây phút ta nhắm mắt lại.
Gương mặt con là thứ ta muốn thấy.
Rồi.
Rồi.
Ta đi xử lý ngày hôm nay nhé.
Tôi có kể với anh về Afredo, anh trai Enzo chưa?
Nhiều rồi, thưa bà.
Một bi kịch.
Tôi mất nó trong Đại Chiến.
Vâng, thưa bà.
Để tôi nói anh nghe,
chết nhầm thằng con rồi.
Nếu ngày nay Chúa Jesus còn sống
chứ không phải 2000 năm trước,
ông ấy cũng sẽ sinh ra ở thị trấn nhỏ như Modena.
Ngài sẽ không phải một thợ mộc
mà là một nghệ nhân kim loại như con vậy.
Nên một vị Chúa,
người hiểu, với tư cách một thợ mộc, sự hoàn hảo của cái đẽo,
trân trọng, với tư cách một kỹ sư, sự chính xác của máy tiện.
Bản chất của kim loại.
Cách nó có thể được rèn, được định hình
và được gõ bởi kỹ năng của anh trở thành một động cơ,
giữ trong lửa để tạo ra năng lượng
để đưa chúng ta lướt đi qua thế giới.
Đó là lý do hôm nay chúng ta cảm ơn Ngài.
Anh ổn chứ?
Cầu Chúa ở cùng anh.
Xin hãy ra đi thanh thản.
Nhân danh Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh.
Amen Amen.
Rất tốt. Rồi. Tuyệt vời.
Tuyệt.
Tuyệt, tuyệt.
Rất, rất tốt.
1:32.7.
Tôi thì 1:32.9.
Ngài Ferrari, một chiếc Maserati...
Chỉ một lát thôi.
Khi nào chúng ta đòi lại?
Ngay bây giờ.
Được!
Mừng là anh đến được, Eugenio.
Rồi, cứ thoải mái đến khi bánh xe đủ nóng,
rồi nhấn chân xuống nhé.
Nếu được trao cơ hội, nó sẽ được 1:30.
Trông chừng Cecilia nhé?
Hai vòng, và bánh xe đã nóng.
Tốt đấy.
Cecilia Manzini?
Tôi từng biết mẹ cô.
Một phút 34.
Anh ấy chậm rồi.
Ngài Ferrari?
Alfonso de Portago.
Chúng ta có gặp ở Largo Garibaldi.
Vâng, thưa ông. Tôi đang muốn tự giới thiệu bản thân.
Vâng, nhưng mà đèn, nó chuyển xanh.
Năm ngoái anh có mua một trong những chiếc xe của tôi và thắng Tour de France.
Vâng.
Giờ tôi đang muốn xin làm tài.
Tôi không tìm thêm tài, Portago.
De Portago.
Thứ Hai gọi đến văn phòng tôi.
Anh làm em thức à. Không, em thức rồi.
Có làm bọn nhóc thức không?
Để em.
Anh vẫn chưa nói lời nào.
Có gì để nói đâu?
Báo, đài đưa cả rồi.
Thế à?
Có phải bạn anh, Castellotti trẻ tuổi không?
Hay là lỗi của anh? Lỗi của cái xe? Lỗi của cậu ấy?
Anh có nhớ cậu ấy không?
Em hỏi dồn vậy làm gì? Em nghĩ gì vậy?
Em biết là quan trọng với anh.
Với anh á? Thôi mà.
24 năm trước vào tuần này,
anh mất hai người bạn.
Campari và Borzacchini.
Ở Monza, trong cục kim loại anh làm ra.
Nên hồi đó anh đã biết là vậy,
"Enzo, xây bức tường đi"
Hoặc?
Hoặc là, "Enzo, đi làm cái gì khác đi."
"Ferrari là Sa-tăng ngành công nghiệp hiến tế chính các con mình.
Đầu tiên là Tornaco, giờ là Castellotti."
Nếu con tiếp tục giết các anh hùng dân tộc,
mình sẽ phải sang Mỹ sống cùng bọn ngoại quốc đấy.
Con không giết Castellotti. Báo chí đổ cho con.
Không phải con.
Nếu có thì là mẹ nó.
No comments yet. Be the first to leave one.