Первые 200 строк.
- Trong tập trước: - Tôi từng ngồi ở đó.
Lý do duy nhất họ miễn cưỡng chấp nhận tôi là vì Duncan Kane.
- Cậu ấy từng là bạn trai tôi. - Tớ có một bí mật. Rất động trời.
Duncan, đã xảy ra chuyện gì? Lilly đâu?
Nhưng bạn biết hồi kết của phần này rồi.
Vụ giết Lilly Kane. Và vị cảnh sát trưởng vụng về mà mọi người nói đến là bố tôi.
Bố cháu dành nửa thời gian đi bắt bọn trốn bảo lãnh
nhưng bằng cách nào đó, vụ án ở đây vẫn được xử lí.
- Sao thế được? - Làm việc hiệu quả ạ.
Một tối thứ Sáu trọng đại nữa.
- Có kế hoạch chưa? - Chưa biết.
Có lẽ tôi sẽ dẫn Backup đi dạo hoặc thuê một bộ phim.
Này, chúc mừng.
Cậu chính thức thành người nhàm chán nhất ở Neptune.
Phim cho trẻ dưới 13 tuổi nhé?
Không thể nào, chịu chơi thế.
Còn cậu? Vẫn theo chuỗi video Nelly hả?
Ít nhất tớ muốn sống như trong video của Nelly.
- Cậu định làm gì? - Đây. Tớ thấy trên sàn phòng tập.
- Cậu muốn lẻn vào tiệc của bọn 09? - Có thể. Tớ không biết 09 là gì.
Đó là bọn khá giả ở khu có mã bưu điện 90909.
Cậu không biết ai ném. Không biết tiệc giờ nào hay ở đâu.
Vì toàn bộ viết bằng mã. Mặt trăng chứng tỏ là buổi tối.
Đồng hồ cát ám chỉ cát, tức là bãi biển.
Chữ K và số Chín chỉ vị trí cụ thể là Dog Beach.
- Còn mấy quả trứng nhỏ? - Thứ Sáu.
Viết vậy để khách không mời...
nhân tiện, đó là cậu và tớ, đừng xuất hiện.
Sao cậu biết chuyện này?
Tớ từng thuộc hội đó.
Cậu nghĩ sao? Sẵn sàng nhập tiệc chưa?
Sẵn sàng bùng cháy chưa? Chơi nhiệt tình?
Tôi chưa nghĩ thông hết nhưng kế hoạch của tôi là, kiên nhẫn,
quẩy bung nóc.
Đấy, đúng là cậu, Quý ông Cổ Hủ.
Tôi, cổ hủ? Cậu mới là người muốn xuống đây vui vẻ.
- Phải. - Vậy...
- muốn gặp dân địa phương chứ? - Miễn là họ khiêm tốn,
kính nể Chúa, lương thiện.
Ai cũng vậy hết.
Cậu đẹp lắm.
Chào, D.
- Này, cậu đi cùng ai thế? - Troy Vandergraff.
Bố cậu ấy là kiến trúc sư xây bảo tàng của hạt.
- Nàng chuyên mục xã hội. - Troy, đây là Logan.
- Chắc cậu biết Caitlin rồi. - Chào, thế nào?
- Bến du thuyền nhỉ? - Cậu không về bờ Đông học à?
Thay đổi kế hoạch. Bố mẹ quyết định sẽ ở lại SoCal
- nên tôi sẽ học ở đây từ thứ Hai. - Tuyệt.
- Ta thật may mắn nhỉ? - Bữa tiệc thế nào?
Thích không?
Đến giờ ăn s'more à?
Ngon đấy.
- Đồ nhập à? - Đây là tiệc riêng, anh bạn.
Ồ, vậy sao? Tôi xin lỗi. Chắc tôi nhầm.
Này, tôi hỏi cậu một chuyện.
Tôi từng hỏi ý cậu để đi chơi khắp Torrey Pines chưa?
Cậu từng bắt gặp tôi lướt sóng ở Cape Crescent chưa, anh bạn?
Cậu từng về nhà và thấy bọn tôi ném thùng bia vào sân sau nhà cậu chưa?
Chưa à? Vậy cậu đang làm cái quái gì trên bãi biển của chúng tôi vậy?
Tôi phải xin lỗi à?
- Tôi phải run sợ hả? - Có thể.
Nhìn quanh đi. Nay bốn chọi 15 đấy.
Này, Caitlin. Cậu đến nhà tớ nhiều lần rồi, phải không?
- Đẹp đúng không? Sạch sẽ, tinh tươm. - Rất sạch.
Muốn biết tại sao không?
Nhờ bà của Weevil dọn đấy.
Bà cậu đúng là người giúp việc giỏi. Gọn gàng sạch sẽ.
Công việc vất vả lắm? Bà nói cậu dùng hết một hộp khăn giấy mỗi ngày.
Chỉ riêng phòng cậu.
Tôi có thể nói gì đây? Bà ấy rất quyến rũ. Cảm ơn.
Đây là Sở Cảnh sát. Mau trình thẻ căn cước.
- Đi. - Tất cả đứng yên.
Có đuổi theo không?
Không, ra ngoài đó, lấy thùng bia.
Bảo mọi người tối mai ăn tiệc ngoài trời ở nhà tôi.
- Này! - Ở yên đó.
Tránh ra nhóc. Thôi nào, anh sắp thua rồi.
- Sở cảnh sát đây. Mở cửa. - Các cháu gây chuyện gì rồi?
Bà đừng lo. Để bọn cháu xử lý, được chứ?
Chắc mấy người đã bắt hết bọn nhà giàu đó rồi hả?
Các anh.
Leticia Navarro, tôi được lệnh bắt bà.
- Mời đi cùng chúng tôi. - Gì đây?
- Muốn bắt tôi thì đàn ông lên! - Tội gì?
Lừa đảo thẻ tín dụng.
Tín dụng... Bà còn không có thẻ đó!
Thẻ không dùng tên thật.
Có người lấy lời mời mở thẻ tín dụng từ thùng rác nhà Echolls,
mở tài khoản, thanh toán chi phí.
Cậu biết chuyện đó không?
Ừ, tôi không nghĩ vậy.
Vì phải là một kẻ vô cùng thảm hại
mới để bà lão lương thiện ngồi tù thay mình.
Đưa chúng vào trong.
Danh sách thanh toán của cái thẻ này.
Nửa tá trò chơi điện tử, thuê limo, vé Magic Mountain, phụ tùng mô tô.
Cứ thế làm tới. Tôi không tin thân chủ của mình, bà Navarro,
đột nhiên trộm đồ nhà Echolls sau mười năm phục vụ trung thành
chỉ để đi xỏ khuyên ở Puddy Tats.
Đảm bảo là thằng cháu, Eli Navarro.
- Họ gọi nó là gì? - Weevil.
Rõ ràng là Weevil. Lamb còn không tin bà Navarro làm vậy,
nhưng đồ mua được gửi đến hộp thư do bà ấy đứng tên.
Bà ấy còn đeo mặt dây chuyền kim cương được mua bằng một trong những cái thẻ giả.
Lamb có thể gài bẫy Weevil. Hai người ghét nhau mà.
- Bố đi bắt Eli từ hồi nó 12 tuổi. - Gần đây, cậu ấy giúp con thoát nạn.
Nghe này, cậu nhóc có thể là người trự nghĩa
- nhưng tôi có người bà trong tù cần cứu. - Chúng tôi sẽ điều tra. Cảm ơn, Cliff.
Con yêu,
hai đứa học cùng trường. Con giúp bố vụ này vài ngày nhé?
- Bố đang bận một vụ khác. - Để xem con tìm hiểu được gì.
Rắc rối với việc làm bạn với thủ lĩnh băng mô tô
là suy cho cùng, cậu ấy vẫn là thủ lĩnh một băng đảng.
Tôi cũng muốn nghĩ khác, nhưng bà cậu ấy sẽ không mua trò chơi điện tử
và chi tiền sơn xe mô tô.
Nhiều người từng nhập viện vì chuyện vụn vặt hơn điều cậu đang làm.
Việc gì, ngưỡng mộ lớp sơn xe?
Tôi biết cậu đang làm gì và không phải xem sơn xe?
Tôi đang điều tra vài thứ cho luật sư đại diện của bà cậu.
Ừ, Tôi gặp rồi. Bảo tôi nên đầu thú.
Cậu có định làm thế không?
- Tôi chẳng có gì để nói với cậu. - Weevil, bà cậu đang ở trong tù.
Cậu đang nhắc tôi à? Tôi suýt quên đấy.
Với danh tiếng của cậu, đâu thể trách chú McCormack vì nghĩ...
Danh tiếng của tôi? Vậy tôi đoán điều mọi người nói về cậu cũng đúng nhỉ?
Rằng cậu thích làm chuyện quái dị, phải không?
Rằng cậu dò thám Duncan Kane. Rằng cậu gửi ảnh cho cậu ta.
Nói thật đi, Veronica. Cậu nghĩ cậu là kẻ ngoài cuộc
nhưng gặp chuyện thì vẫn là người của họ.
Cậu vẫn suy nghĩ giống họ. Biến đi.
Tôi không muốn thấy cậu ở đây.
NỮ THÁM TỬ VERONICA MARS
Con định đội mũ trong nhà à? Ngay bàn ăn?
Con đang xúc phạm ai hả?
Ở đây sao?
Phép lịch sự đơn giản, thế thôi.
Ồ, xem ai này.
Người tiền nhiệm và thầy của tôi đấy ư. Công việc chụp lén sao rồi, sếp?
Có vẻ tốt hơn là làm cảnh sát trưởng.
Cậu để sát nhân chạy rông này, Lamb.
"Trong một cuộc tẩu thoát táo bạo, Ray Lee Hempstead
bị từ chối bảo lãnh hồi đầu tuần sau khi bị bắt với tội giết người,
đã nhảy ra khỏi kính sau của xe tuần tra Sở Cảnh sát Hạt Balboa
- và chạy trốn". - Meeks và Johnson để hắn thoát.
- Hai người anh thuê. - Nghe chưa? Lãnh đạo đấy.
Lamb, rất biết cách tự quản và nói: "Không phải trách nhiệm của tôi".
Anh biết sắp tới ngày gì chứ? Ba tháng Mười.
Anh có làm gì đặc biệt để kỉ niệm một năm
Lilly Kane bị sát hại không? Tôi có ý này.
Mặc đồ như cảnh sát trưởng và chỉ trích ông bố đau khổ vì mất con, như ngày xưa.
Nói lại xem cậu đã phá vụ án thế kỷ đó như thế nào.
Đợi đã, tôi nhớ rồi.
Nguồn tin nặc danh đưa cậu đến nhà thuyền của kẻ được cho là hung thủ.
Có ai xuất hiện để nhận tiền thưởng 100.000 đô cho thông tin đó không?
- Cậu không thấy lạ sao? - Không. Còn giả thuyết của anh thì sao?
Jake Kane giết con gái ruột.
Nhân chứng và lịch sử cuộc gọi cho thấy anh ta không ở gần nhà.
Thật ra, tất cả người nhà Kane không có mặt vào thời điểm xảy ra án mạng.
Sao hả? Không còn gì để nói, phải không?
- Sacks, món của tôi xong chưa? - Chúc may mắn với tên đào tẩu, Don.
Gặp sau nhé.
"Gặp sau nhé"?
Con đi đây. Phải gặp cố vấn trước giờ học.
Về chuyện gì?
Thời khóa biểu và thái độ, không hẳn theo thứ tự đó. Cô ấy nói thế.
- Cười lên nào, bé yêu. - Troy Vandergraff?
- Cậu làm gì ở đây? - Chào.
Tớ đăng ký học lặn, nhưng chỉ có bốn người đăng ký.
Nên họ hủy lớp và đẩy tớ vào đây.
Nên đừng đùa với tớ. Trợ lý học vụ đấy.
- Tuyệt quá. - Ừ, cho ai?
Cho tớ.
Sao chép hồ sơ điểm danh của Weevil từ tháng trước
và đưa cho tớ.
Trông tớ có giống James Bond không?
Tớ bảo cậu đi thu hồi đầu đạn hạt nhân à? Không.
Cứ chép lại hồ sơ điểm danh đi. Dễ mà.
Thử hạ chú thích xuống để xem như thế nào.
- Em cần gì? - Cô tư vấn đẩy em đến đây.
Cô ấy nói em mất tập trung và thiếu sôi nổi.
Cô Dent?
- Caitlin. - Em đến phòng tập
- để thăm dò ý kiến học sinh. - Về trước khi hết tiết.
Nhớ, đây là ngôi trường đa văn hóa, đa dạng học sinh
xuất thân từ địa vị kinh tế xã hội khác nhau.
- Nghĩa là? - Nghĩa là đừng chỉ phỏng vấn bạn em.
Veronica, chào mừng đến lớp báo chí.
Em phụ trách chụp ảnh thôi được không.
Không chắc vậy được không, nhưng ta có thể bắt đầu từ đó.
- Em từng dùng máy ảnh chưa? - Có. Một chút.
Đây là máy ảnh ống kính 35mm.
Cô nghĩ mới đầu em nên cài đặt ở chế độ tự động...
Em thấy thoải mái hơn nếu được dùng máy ảnh của em.
Màn hình LCD xoay sẽ tiện để chụp ảnh cao qua đầu
hoặc chụp cận cảnh dưới đất.
Ống kính zoom quang học lên tới 71,2mm,
thích hợp với định dạng ảnh thô để xử lý những hình ảnh phơi sáng
mà không giảm chất lượng ảnh khi lưu ở dạng JPEG.
Và trời tối thì em nên bật đèn flash.
No comments yet. Be the first to leave one.