Первые 200 строк.
Hít thở đi, bà Donnelly!
Tôi chỉ hít bụi thôi.
Gió lùa trong tóc!
Đóng trần xe lại mau, Sonny!
Tôi không nghe câu phản đối nào cả.
Này quý bà, giống như bài hát Đường 66, ta phải tận hưởng cảm giác này thôi!
Tôi là Chet và tôi rất vui được phục vụ xe cho ngài.
Chúng tôi còn vui hơn vì được anh vui vẻ phục vụ đấy, anh bạn.
Hãy nói với ta là có một tách trà và bánh quy đang chờ ta bên trong.
Giọng bà nghe hay quá. Bà đến từ Úc phải không?
Tiếng gọi của định mệnh, thưa bà...
mời gọi ta bằng bài ca của mỹ nhân ngư. Và chúng ta phải đến với nàng!
Đây là thời khắc của chúng ta.
Nếu không phải lúc này thì là khi nào? Và nếu không phải là chúng ta thì là ai?
Sau này chăng?
Một ai khác chăng?
Tôi đã xoa bột vào tay rồi, bắt tay chắc và khô rang luôn nhé.
Bộ đồ của tôi kết hợp hài hòa giữa phong cách bình dị và thư thả.
Sonny, Sonny. Để tôi nói chuyện cho.
- Được chứ? - Được ạ.
Ông Burley.
Dù tôi hiểu rằng...
theo thông lệ thì tôi nên chờ ông đánh giá lời đề nghị của chúng tôi...
nhưng xin đừng xem tôi chen ngang là thô lỗ mà hãy xem đó là minh chứng...
cho niềm hân hoan to lớn của chúng tôi khi có cơ hội được gặp ông...
và quý công ty.
Và xin cho phép tôi nói ngay lúc này...
Được rồi, đủ rồi, đủ rồi.
Chúng tôi thỏa thuận rằng cộng sự của tôi sẽ lo việc bàn luận và cũng đúng thế vì...
mặc dù bà ấy nói năng hơi... thẳng thắn, nhưng rất ngắn gọn và tập trung.
Tôi không quan tâm mấy chuyện đó.
Không, nghe và học này, nhóc ạ.
Trà là một loại thảo mộc được phơi khô.
Để mang sự sống lại cho trà, cậu phải hòa vào...
nước sôi.
Đó là nước sôi.
Ở cái quốc gia này thì chỗ nào tôi đến...
người ta cũng chỉ đặt đại xuống một cái tách nước âm ấm...
anh biết đấy, với túi trà nằm cạnh...
nghĩa là tôi phải trải qua công đoạn ngớ ngẩn là nhúng nó vào...
cái thứ nước tiểu âm ấm...
chờ đợi màu nước thay đổi một chút thôi.
Và ở tuổi của tôi... tôi không có thời gian.
Đây là điều tôi đang nói đến đấy.
Lấy ít nước sôi cho bà ấy đi.
Nào, bà Donnelly. Xin kể tôi nghe thêm về cơ sở của bà đi.
Chúng tôi đã chạy ổn thỏa được chừng 8 tháng rồi.
Nhưng giai đoạn 2 phát triển gần như đã hoàn tất.
Giống như cuộc đời và con rùa. Không hẳn là tiến nhanh...
- Bà Evelyn Greenslade. - Có.
Nhưng ta chỉ có thể tiến lên khi ta thò đầu ra khỏi mai.
- Ông Douglas Ainslie. - Có.
Chúng tôi có những vị khách đến rồi đi.
- Bà Muriel Donnelly. - Có.
Nhưng đã có một lực lượng khách quen nòng cốt ngay từ đầu.
- Bà Madge Hardcastle. - Có.
- Ông Norman Cousins và cô Carol Parr. - Cả hai đều có.
Chúng tôi kiểm tra sức khỏe hàng tháng ở phòng khám địa phương...
và Sonny đi điểm danh mỗi sáng.
Một sự cẩn trọng hết sức đáng giá để bảo đảm không ai qua đời trong đêm.
Hầu hết khách của chúng tôi không chỉ sống ở Ấn Độ, mà giờ còn làm việc ở đó.
- Mấy cái này dễ thương quá. - Vì thế mỗi cái giá 10.000 rupee đấy.
Ngày nào cũng vậy à? Ngày nào mình cũng phải thế này sao?
Quy trình mà, thưa bà. Chúng ta phải tôn trọng quy trình.
Tốt lắm. Cả hai ta đều biết một cái khăn choàng pashmina hàng thật, tốt...
cần phải nuôi mỗi năm tối thiểu 3 con dê Changra...
anh và mọi người ở chợ này đều trộn sợi khác vào để khăn dầy hơn.
Lý do tôi đến sạp này là vì Bhrat bên kia dùng lông cừu...
còn Mohan thì dùng lông thỏ...
ít ra anh dùng tơ tằm có chất lượng hợp lý.
Tôi sẽ trả anh 5.000 cho 4 cái.
- Bán. - Cảm ơn.
Ngày mai gặp lại nhé, Hari.
Ngày mai ạ, thưa cô Evelyn. Và cảm ơn cô đã tôn trọng.
Hai vị khách giúp việc ở hộp đêm người nước ngoài địa phương.
Mà có thể nói là đang hơi xuống dốc về tài chính.
Norman...
em biết là số thành viên đang rơi rụng dần, thời buổi khó khăn, nhưng...
anh có thật sự cần phải pha nước lã vào rượu không?
Cái gì? Anh tự mình khui đấy.
Bọn họ đánh hơi ra rồi đó.
Hãy thử vang đỏ xem.
Còn mấy người khác đang làm những việc mà họ chẳng hề nghĩ mình làm nổi.
Một vị Hoàng Hậu rất thân với chú voi của mình...
đến nỗi khi bà qua đời, chú voi đã đứng cạnh mộ bà ấy ba ngày...
trước khi đau khổ đến chết.
Chúng ta đều nên biết thứ tình yêu đó, không hẳn là chỉ từ một chú voi.
Và thỉnh thoảng họ đã nghĩ đúng, họ không làm nổi.
- Cái này xây dựng khi nào vậy? - Tôi xin lỗi?
- Mình đang nói về thời đại nào thế? - Cái...
thời đại nào? À... ừ.
17... thế kỷ 17.
Thế kỷ 17.
- Chắc chứ ạ? - Tuyệt đối chắc chắn.
Khoan, khoan, khoan. Có lẽ là 18.
Xin hãy chiêm ngưỡng cây cột chạm phù điêu tuyệt đẹp...
Bây giờ hãy chiêm ngưỡng cây cột chạm phù điêu tuyệt đẹp...
được chạm phù điêu chữ Rajasthani điển hình...
được chạm phù điêu chữ Rajasthani điển hình.
Phù điêu điển hình...
Và các bạn, các bạn, các bạn có thể thấy...
Nào, tôi có thể cứ nói và nói mãi...
nhưng cuối cùng quan trọng vẫn là anh chàng có một ý tưởng.
Tôi biết, tôi biết, nhưng ý tưởng hiệu quả.
Bằng chứng thành công của chúng tôi nằm ở chỗ giờ chúng tôi là nạn nhân.
Khách sạn Marigold đã kín phòng.
Không có ai chịu đi. Cho đến lúc họ đi mãi mãi.
Thế nên chúng tôi phải mở rộng.
- Chúng tôi chú ý một nơi trong vùng. - Khách sạn Thượng Hạng.
Các vị chi tiền, chúng tôi mua lại.
Và chúng tôi trở thành tiền đồn xa nhất của hệ thống Evergreen.
Dẫn đầu một chuỗi khách sạn trải khắp Ấn Độ và xa hơn nữa...
cho những người như...
quý bà tuyệt vời này...
mà gương mặt hằn lên một bản đồ thế giới...
và trí óc, dù hỏng hóc, vẫn còn chứa nhiều bí ẩn của vũ trụ.
Người mà khi rời nhà để đến Khách sạn Marigold Diệu Kỳ...
đã có cơ hội, cũng như những người khác, sẽ có cơ hội nói...
"Tại sao lại chết ở nhà...
khi mình có thể chết ở nơi đó?"
Xin phép cho tôi nêu ý kiến.
Evergreen là một khái niệm khác hẳn.
Chúng tôi tin rằng...
lá cây không nhất thiết phải rụng.
Những năm tháng này, năm tháng chín muồi...
là một cơ hội để đi đây đó, để học tập thêm nữa...
để dành cho các hoàn cảnh làm việc khác.
À, nói ngắn gọn, một cơ hội cho cuộc sống.
Và để truyền lại giá trị của cuộc sống đó cho người khác.
Tôi cho rằng bà sẽ đồng ý với tôi chứ, bà Donnelly?
Chẳng phải tôi đã đến đây rồi sao?
Bà có thảo luận với các công ty khác về thương vụ này chưa?
Chúng tôi đến chỗ các ông đầu tiên.
- Chúng tôi cũng có đối thủ cạnh tranh. - Trong mắt chúng tôi thì không ai cả.
- Anh kể họ nghe về vụ điểm danh chứ? - Họ nghe như nuốt từng lời ấy.
Sonny, vụ này to đấy. Vậy khi nào họ ký séc đây?
Nhiều vòng lắm, Sunaina.
Trước khi chiến thắng của ta hoàn tất, còn một vòng nữa cần nhảy qua.
Chẳng mấy chốc nữa thôi, ông Burley...
đã hứa sẽ cử một thẩm tra viên đến khách sạn.
Mật vụ. "Một gã của ông ấy", ông ta gọi như thế, sẽ kiểm tra mình.
Mình sẽ sẵn sàng. Nào, em bàn với anh về kế hoạch đám cưới được chứ?
Tiệc đính hôn sẽ diễn ra vào thứ Năm và mình sẽ có buổi tập khiêu vũ...
ở Hộp đêm Viceroy lúc 4 giờ. Và em có tin hấp dẫn cho anh về vụ đó.
Để anh nói hai từ cho em nhớ thôi, Sunaina.
"Bỏ trốn". Mình bỏ trốn.
Được rồi. Em không thấy được thế thì sẽ lãng mạn ra sao...
Nào, tránh ra đi. Việc quan trọng đấy.
Xin chào. Ai đó thế, em yêu?
Cưng Sonny. Nước Mỹ thế nào hả?
Kushal?
- Tôi không biết anh đã về Jaipur. - Tôi về rồi, cưng ạ.
Và bạn gái anh làm sao trở nên xinh đẹp thế khi tôi vắng mặt vậy?
Không phải bạn gái. Không, vị hôn thê của tôi đó.
Vậy tin hấp dẫn đây. Kush và anh trai em sẽ dàn dựng điệu nhảy của mình.
- Em gọi anh ta là "Kush" à? - Được rồi, xem này.
Anh chỉ đến dự lễ cưới phải không, Kushal?
Rồi sau đó lại đi phải không?
Đi ngay, lập tức sau đó, một thời gian dài phải không?
Tôi có phi vụ kinh doanh trong thành phố. Nếu ổn thỏa, tôi sẽ ở đây một thời gian.
Chẳng phải tuyệt lắm sao?
Bà Donnelly. Ôi... Bây giờ à?
Bà cần tôi ngay à? Anh phải đi thôi.
- Sonny, thật sự hay lắm này. Xem đi. - Không, bà ấy đang gọi anh ở hồ bơi.
Được rồi.
Được rồi, được rồi. Được rồi, tạm biệt nhé. Tạm biệt.
Vậy là họ nhìn anh, chờ mong sự thông thái và kiến thức của anh...
mà cả hai cái anh đều chả có.
Đến giờ anh đã dẫn tua đó bao nhiêu lần rồi?
63.
Mà anh vẫn không nhớ nổi một lời anh từng nói à?
Em biết rồi đó. Đầu tiên là đầu gối, tiếp theo là mấy cái tên.
- Cần nghiêm khắc hơn với trợ lý của anh. - Ồ, nhất định rồi.
Khi họ không chịu làm việc, hãy cho tiền.
Cảm ơn.
À... chúc ngủ ngon.
Anh tự hỏi em có thích dùng một tách cà phê không?
- Hay có lẽ trà "chai" thích hợp hơn. - Thật ra em không có tí cà phê nào.
- Cả trà "chai" nữa. - Dĩ nhiên rồi. Sao em cần chứ?
Đúng thế. Không, tuyệt lắm. Ngủ ngon nhé.
- Anh cũng thế nhé. - Cảm ơn.
- Ngủ ngon. - Ngủ ngon nhé.
Đột nhiên tôi nhận ra tôi không phải ở một mình.
Thế nên tôi xoay lại để xem ai đang vỗ vai tôi.
Hóa ra chỉ là Tổng giám mục Canterbury.
Buồn cười vì chuyện có thật đấy.
Ừ, và thật tiếc là không vui mà cũng chả có thật.
- Anh đi cùng bọn em chứ, Norman? - Không, anh e là anh...
anh phải ở đây và đếm chút đồng Iẻ, anh e là thế, Susan ạ.
À, trừ khi em cần giúp đỡ tìm taxi một chút.
Không, em có thể đi bộ về nhà. Thật ra em sống rất gần đây.
Ồ, chà... Thật tiện ghê.
Đúng vậy. Thi thoảng anh nên ghé chơi nhé.
- Ồ. - Hay là tối nay?
Ông Norman?
- Ừ, cái gì thế? - Cô Carol gọi đây ạ.
Cô ta hỏi khi nào ông sẽ về.
À... khi khác nhé.
Vâng. Vâng.
À, ngủ ngon.
No comments yet. Be the first to leave one.