Первые 200 строк.
Ú òa!
Không.
Bố không cố ý làm con giật mình đâu, con gái bé bỏng của bố.
Nín đi, ma cà rồng bé bỏng, con đừng khóc
Bố sẽ nhai đầu một con chim như nhai thóc
Bố muốn thơm mông con quá.
Bố muốn thơm mông con quá!
Được đấy, nhưng có lẽ rộng thêm chút nữa đi.
Ta muốn có thật nhiều quái vật ở đây.
Bố sẽ bắt được con, nhóc Mavis.
Bố sắp bắt được con rồi!
Ngoài kia có gì hả bố?
Ta không bao giờ ra ngoài đó.
Không bao giờ.
CHUYỆN LOÀI NGƯỜI
"Rồi các quái vật bỏ chạy và buộc phải lẩn trốn.
"Nhưng Harry Con Người tìm thấy họ và nhảy ra từ dưới gầm giường của họ."
- Con sợ quá! - "Và đốt cháy quần áo của họ,
và cắn ngón chân của họ!
Và cướp kẹo của họ!"
Đừng cướp kẹo của con.
Bé cưng, con không phải sợ.
Bố đã hứa với mẹ con rằng bố sẽ bảo vệ con mãi mãi.
May-vay xinh đẹp của bố ơi
Để bố dọn cục ị của con thôi
Loài người là lũ xấu xa nhất thế giới
Nên con sẽ ở bên bố suốt đời
Và nếu có kẻ phàm nào muốn hại con
Bố sẽ chỉ nói rằng...
Vì con là con gái của bố
Con gái yêu của bố
Bố là bố Vlad của con...
Con cứ gập gối lại rồi nhảy.
Tin bố đi, chuột con.
Con bay được rồi!
Nhìn con kìa!
Nhanh nữa lên, con yêu! Nhanh nữa!
Con làm được rồi, búp bê tà thuật nhỏ của bố!
Thưa ngài.
Cái gì?
Con không sao.
Sẵn sàng rồi ạ.
Trông được đấy.
Chỉ quái vật mới được vào hả?
Chắc chắn rồi.
Nó được che giấu rất kỹ.
Chắn phía trước là khu rừng ma ám rộng hơn 1.600 mét vuông.
Xung quanh đó là Vùng Đất Thây Ma.
Bất cứ con người nào, dù chỉ liếc qua đó thôi,
cũng sẽ phải bỏ chạy tóe khói.
Nhưng, dĩ nhiên, phải khôn khéo.
Không được đốt lửa trại, không bắn pháo hoa.
Ừ, không. Không có lửa, ta hiểu.
Tới lúc rồi, Martha yêu quý của anh.
Nơi dành cho Mavis mà ta đã hằng tâm sự.
Ở đây sẽ không có ai làm hại con bé.
NGÀY NAY
Ừ, trong xe tan hoang lắm đấy.
Chào mừng tới Khách sạn Transylvania!
Sạch bóng con người từ năm 1898.
Điểm đến an toàn nhất của các bạn.
Mời nhận hướng dẫn du lịch.
Đích thân tôi đã thiết kế một chuỗi các sự kiện tuyệt vời,
tất cả đều hướng tới sinh nhật hoành tráng của con gái tôi ngày mai.
Mọi năm, chúng tôi luôn mong được tới đây, Bá tước ạ.
Chúng tôi rất thích sự an toàn.
Dĩ nhiên. Đó là lý do chúng tôi xây nó.
Vâng, chúc buổi tối vui vẻ.
Cảm ơn, Marty.
Trông anh cũng xanh xao lắm.
Thưa ngài!
Có vấn đề khẩn cấp về ống nước.
Ống nước à? Ta xử lý ngay.
Ngài Ghouligan!
Có bồn cầu bị nghẹt ở phòng 348.
Không sao đâu. Ai cũng bị đau bụng mà, ngài Người Tuyết.
Này, mấy đứa, vừa vừa thôi.
Mấy đứa chỉ được làm khổ bố mẹ thôi chứ.
Nào, cư xử thế có được không?
Đây là khách sạn, không phải nghĩa trang đâu nhé.
Cháu xin lỗi, chú Drac.
Drac! Cậu thế nào?
Wayne, lão bạn già!
Tớ rất mong tới cuối tuần này.
Được rời bóng tối vài ngày luôn rất tuyệt.
Cả nhà trông đẹp lắm.
Để tớ dọn mớ bẩn thỉu của lũ nhỏ đã.
Gia nhân đâu!
Frankie, bạn tôi! Nhìn cậu kìa!
Vẫn đi lại bằng đường bưu điện hả, ngài Kẹt Xỉ?
Không phải vì chuyện tiền bạc. Tớ sợ máy bay, được chứ?
Ý tớ là bất cứ lúc nào những động cơ đó cũng có thể...
Bắt lửa! Phải.
"Lửa tệ lắm."
Bọn tớ biết.
Augustus, Đầu Bã Đậu, thôi nào!
Thứ đó trông giống đầu của Frankenstein không hả?
Này Drac, áo choàng của cậu làm sao thế?
Ý cậu là sao?
Ai nhéo tớ vậy?
Là tớ. Tớ không cưỡng được.
Ừ, thú vị lắm, Người Vô Hình.
Xin chào. Rất vui khi thấy cậu.
Câu đùa không bao giờ cũ.
Trượt rồi.
Trượt nữa rồi.
Được rồi, cậu thắng. Cầm miếng thịt xông khói này đi.
Sao tớ lại cầm miếng thịt...
Không! Bảo chúng xuống đi!
Tiệc tùng tới đây!
Chào Murray!
Drac, sao rồi anh bạn?
Đống cát, Murray, đống cát! Lúc nào cũng mang cát tới.
Sói! Wanda! Frank!
Tớ yêu anh chàng này.
Cậu ta luôn dốc hết sức.
Mà nhìn cậu cũng thon thả đấy.
Vì giờ cậu chỉ còn cái đầu thôi.
Được rồi, cậu sẽ phải trả giá vì câu đó.
Thế nào rồi, Drac?
Khách sạn trông tuyệt vời quá.
Này, mọi người, xem nhé.
Nhân tiện, cậu đã đúng về đường đi.
Ồ, tốt.
Ừ, tớ đi từ sông Tigris sang sông Nin, đường thông thoáng vô cùng.
Cậu đùa tớ à. Ở ngay tiền sảnh ư?
Drac, tớ thề, tớ không phải người như thế.
Gia nhân!
Không phải do anh.
Chúng tôi sẵn sàng rồi!
CHÚC MỪNG SINH NHẬT 118 TUỔI CỦA MAVIS
Ước gì Martha có ở đây để chứng kiến việc này.
Cô ấy luôn ở đây, Wanda.
Được rồi, các bạn,
tôi rất mừng vì các bạn đã tới đây
để chúc mừng một sinh nhật nữa cho con gái Mavis bé bỏng của tôi,
và một năm lẩn trốn thành công nữa khỏi bọn chúng!
Đây là hình ảnh gần đây của con người mà an ninh của ta đã thu được.
Chúng đang béo lên để áp chế chúng ta.
Và chúng mặc ít quần áo hơn,
để có thể thoải mái di chuyển rồi xiết cổ chúng ta
hoặc bổ đầu ta ra để làm liễn đựng kẹo.
Nhưng chúng sẽ không bao giờ
tìm thấy ta ở đây.
Loài người xấu xa, các ngươi sẽ không bao giờ thắng!
Được rồi. Cuộc vui bắt đầu sau 30 phút nữa.
Bây giờ, tôi phải đi gặp con gái bé bỏng đây.
Cô bé không còn bé bỏng lắm nữa đâu!
Có chứ!
Bên ngoài có chuyện gì vậy?
Ta tới khách sạn chưa?
Frank, anh đã đặt trước buổi mát-xa kép chưa?
Anh đã đặt bàn ở quán Hunchback's chưa?
Anh đã làm gì chưa?
- Khỏi cảm ơn. - Có chuyện gì vậy?
Bố, bố nói rằng
khi con 118 tuổi, con có thể ra thế giới bên ngoài
như những người lớn ra vào khách sạn này.
"Nhưng Mavey Wavey, không an toàn đâu."
Bố, 30 năm trước, bố đã hứa rồi.
Con còn nhớ lúc đó ta đang ăn thịt chuột,
và chính bố nói là bố hứa với con mà.
Đừng làm phiền.
- Đừng làm phiền. - Đừng làm phiền.
Đừng làm phiền.
- Đừng làm phiền. - Đừng làm phiền.
- Đừng làm phiền. - Chào buổi sáng, Bá tước.
Hầu phòng, dọn phòng này đi!
Ngài đây rồi. Mừng là ngài tới kịp.
- Nó dậy chưa? - Cô ấy dậy rồi.
Cô ấy sẵn sàng đi rồi. Và "đi" tức là đi ấy. Đi ra ngoài thế giới ấy.
Ngài định sẽ làm gì? Ngài sẽ nói gì?
Ta tính rồi. Thư giãn đi. Cứ lo làm việc của mình ấy.
Chào buổi sáng, Mavey Wavey!
Chúc mừng sinh nhật, cô chuột chít!
Cảm ơn bố.
Con biết hôm nay là sinh nhật con.
Bố đã chuẩn bị rất nhiều trò vui.
Nhưng trước tiên, ta cùng đi bắt mấy con bọ cạp đã,
chỉ hai ta thôi, được chứ, con yêu?
Bố, làm ơn nghe con nói.
Ta có chuyện cần nói với nhau.
Con muốn ra ngoài thế giới. Được thôi.
Con biết bố sẽ nói thế mà.
Nhưng bố ơi, bố đã hứa với con rồi,
và bố biết là con biết lời nói của Dracula là thiêng liêng.
Và niềm tin của ta là cốt lõi của...
Khoan, cái gì cơ?
Bố nói con có thể đi.
Bố chỉ đang trêu con.
Không. Giờ con đã đủ tuổi lái xe tang rồi,
tức là con đủ tuổi để tự đưa ra quyết định.
Con có thể đi.
Ôi trời ơi!
Khoan, đợi đã nào, răng nanh cưng.
Con đang đi đâu vậy?
À, thì, con tới thiên đường,
và đây chỉ là vài món đồ mà con nghĩ con sẽ cần.
- Thiên đường? - Vâng, bố biết đấy.
Đó là chỗ ngoài kia mà bố mẹ gặp nhau ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.