Первые 200 строк.
Cho tôi qua!
Họ không thể làm điều đó nếu không có tôi! Tôi là cha đỡ đầu.
Làm ơn cho tôi qua.
Uh!
Cho tôi qua. Tôi là cha đỡ đầu.
Tôi là cha đỡ đầu.
Xin lỗi.
Lạy Cha chúng con ở trên trời, Danh Cha được tôn thánh...
Ghitza, anh đến muộn.
- Tại sao anh trễ vậy? - Tôi sẽ nói với anh sau.
- Đưa đứa bé cho tôi. - Nước Cha trị đến...
Từ từ nào.
... Xin cho chúng con hôm nay đồ ăn đủ ngày.
Suzanna.
- Tôi xin lỗi vì đã đến muộn, Suzanna. - Suỵt.
Im lặng, Ghitza, anh làm ồn quá.
... như chúng con cũng tha kẻ phạm tội nghịch cùng chúng con.
Xin chớ để chúng con bị cám dỗ...
mà cứu chúng con khỏi điều ác!
Amen.
Đưa đứa bé cho tôi.
Đứa bé này cần gì?
Đứa bé này cần gì?
- Đức tin, hy vọng và phép rửa tội. - Huh?
Đức tin, hy vọng và phép rửa.
Đức tin, hy vọng và phép rửa.
Hiya! Aah!
Ái chà!
Ho hup hup.
Hup hup.
Heyiep.
- Suzanna. - Hả?
- Nào. - Heh heh heh.
Này op op ho oh op.
Âm nhạc đáng yêu!
Nó làm cho trẻ sơ sinh hạnh phúc.
Và bò cho nhiều sữa hơn.
Hopa hopa.
Johann, để tôi giải thích cho anh về chuyện sáng nay.
Giải thích cái gì?
Chà, anh biết tôi hạnh phúc như thế nào khi được làm cha đỡ đầu.
Anh chỉ có một cha đỡ đầu.
Anh biết đấy, anh đã bỏ lỡ mất nửa buổi lễ.
Johann, tôi đang cố nói với anh một chuyện.
Cho tôi một ly.
Johann, tôi muốn nói với anh một chuyện.
Gì?
Hôm qua, George Damian...
đã cho tôi một công việc, trên con tàu của ông ấy.
- Là một hoạt náo viên. - Tốt.
Chà, trong 27 ngày nữa, tôi sẽ đến New York.
- Nước Mỹ? - Đúng.
Tôi biết, nó có vẻ không ổn.
Một người cha đỡ đầu rời khỏi đất nước một ngày sau lễ rửa tội.
Nhưng tôi... tôi sẽ không ở lại lâu.
Tôi sẽ kiếm được rất nhiều tiền.
Tôi sẽ quay lại Fontana.
Mua cho mình một vài mảnh đất tốt.
- Này, Johann. - Gì?
Anh không tức giận với tôi chứ?
Tại sao tôi phải giận? Con trai tôi sẽ có một người cha đỡ đầu giàu có.
Cho tôi một ly.
Tên con tàu của anh là gì?
Tại sao anh hỏi thế?
Bởi vì đêm nay, chắc chắn tôi sẽ mơ về nó.
Và tôi muốn gọi đúng tên của nó.
- Đó là Danou. - Danou.
Chúc mừng Danou.
Anh biết đấy, đã một lần tôi suýt đi Mỹ.
Vậy sao?
Tôi đã lấy hết tiền tiết kiệm của mình.
Mua một vé đi San Francisco.
Đêm đó... Cầu trời phù hộ cho mẹ. Tạm biệt, cha.
Tôi đã đóng gói hành lý...
Chà, tại sao anh không đi?
Tôi không thể dỗ dành một người phụ nữ ngưng khóc...
nên tôi đã kết hôn với cô ấy thay vì đi xa.
- Anh biết không? - Biết gì?
Tôi rất vui.
Thấy chưa?
* Hey hey Hey *
* A-a-ah *
* Hey hey Hey *
* Hey hey hey ohh *
* Hey hey Hey *
* Hey **
Suzanna.
Xin chào, ông Trajan. Hân hạnh.
Rất vui được gặp ông.
Đây là một vinh dự cho con trai của chúng tôi.
Làm sao tôi có thể bỏ lỡ một sự kiện như vậy?
Đó là dành cho Anton, với tình yêu của chúng tôi.
- Oh. - Và cho cha và mẹ của cậu ấy.
- Cảm ơn ông. - Làm ơn, làm ơn, vào đi.
Cha, con trai của cha đang ở đây.
- Chào, con gái. - Oh!
- Trajan! - Cha!
Con gái thân yêu của tôi!
- Cái này cho mẹ đây. - Oh! Nó là gì vậy?
Đứa bé nổi tiếng của các con đâu rồi?
Ồ, nó đang ở trong nhà. Nó rất thích ngủ. Giống như cha của nó.
Tôi? Tôi ngủ bao giờ?
Anh có thể ngủ luôn cả một ngày.
Tôi?
Oh! Thằng bé thức rồi.
Oh..
Ôi, Johann, làm ơn tắt nó đi giùm.
Chờ một chút, Johann.
Tại sao vậy, thưa cha? Ông ta là ai?
Adolf Hitler.
Thật là một giọng nói kinh khủng!
Ông ta có thể làm con ngựa đã chết của tôi thức dậy. Heh heh.
Suỵt.
Ông ấy đang nói gì vậy?
Quân Đức vừa xâm lược Tiệp Khắc.
Điều đó có tốt cho Fontana không?
Không, không tốt cho ai cả.
Oh! Chúng ta sẽ không ngăn nổi ông ta.
Chúng ta phải ngăn ông ta lại. Tất cả chúng ta.
- Nhưng bằng cách nào? - Làm ơn đi, Nora.
Anh đang viết một cuốn tiểu thuyết khác hả, Trajan?
- Dạ, không. - Tại sao không?
Tôi không nghĩ rằng lúc này là thời gian dành cho tiểu thuyết.
Có một thời gian cho tất cả những điều một người đàn ông nên làm.
- Đó là thánh thư. - Chính xác.
Cơn bão lớn đang đến, thưa cha.
Bây giờ là thời điểm để nói ra trước khi nó thổi bay tất cả chúng ta...
cha và con... và Johann Moritz đây.
Nhưng chuyện chúng ta có hấp dẫn như thế không? Anh định đặt tựa sách là gì?
Tựa sẽ đặt sau, thưa mẹ.
Con thật xuất sắc, con trai của mẹ.
Nhưng chỉ có 24 giờ trong một ngày.
Đừng để lãng phí chúng.
Chúng đã bị lãng phí.
Đây là giờ thứ 25.
Con tự hỏi ai trong chúng ta sẽ sống sót sau nó.
Xin chào, Suzanna!
Chồng cô vẫn chưa xây nhà cho cô xong à?
Ừm. Chồng tôi có thể hoàn thành bất cứ điều gì anh ấy đã bắt đầu, Dobresco...
như anh có thể thấy.
Và con ngựa đẹp đó của cô đâu rồi?
Tại nhà máy bột mì.
Tất nhiên là đang chăm chỉ làm.
Bộ anh ghen tức hả?
Ha ha.
Tôi không cần phải ghen tị với một nông dân.
Tôi có thể lấy bất kỳ phụ nữ nào tôi muốn.
Hừm. Trừ tôi ra.
Coi kìa, Suzanna... khi cô là cô gái xinh đẹp nhất ở Fontana
và tôi là sĩ quan đẹp nhất
chúng ta đã có đôi lần đùa giỡn với nhau.
Hm, tại sao không?
Anh luôn hài hước, Dobresco.
Ah, cô là người mẹ trẻ xinh đẹp nhất...
và tôi là đội trưởng cảnh sát.
Tại sao cô không chịu mở cổng? Cô có gì để mất chứ?
Hãy để tôi suy nghĩ xem...
tôi thà đúc thêm hai viên gạch còn có ích lợi hơn.
Ồ, thôi nào, Suzanna.
Đừng chọc quê tôi.
Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ cần đến tôi.
Khi ngày đó đến, Dobresco, tôi sẽ lấy tấm màn che lên mặt.
Bây giờ, hãy biến đi giùm.
Nếu Yanni bắt được anh dở trò mánh mung với tôi...
anh ấy sẽ chẻ đầu anh làm hai.
Ah! Cứ để anh ấy thử.
Tôi vẫn là người đàn ông mạnh mẽ trong ngôi làng này.
Hãy nói với tôi, Suzanna, nếu Yanni mà không trở lại...
thì cô sẽ mở cửa?
Mở cửa? Cho anh?
Trước đây tôi chưa từng làm bao giờ, tại sao tôi phải làm bây giờ?
Cô đã là một phụ nữ có gia đình...
bây giờ cô không còn vẻ sợ hãi nữa.
Bây giờ, biến đi thôi, Dobresco. Nghe anh diễu không còn thấy buồn cười nữa.
Hãy trả lời tôi và tôi sẽ đi. Chỉ cần nói có hoặc không.
Nếu cô không mong đợi Yanni trở lại, cô có sẽ mở cổng không?
Nếu anh ấy vắng nhà trong vài tháng, hãy nói đi?
Tại sao Yanni phải đi xa trong vài tháng?
Anh ấy có thể. Giả sử anh ta làm vậy, thì sao?
Hãy chờ đến lúc đó, Dobresco, và thử vận may của anh.
Ai biết được? Tôi có thể trở nên tuyệt vọng.
Vâng, thực vậy! Cô có thể sẽ rất tuyệt vọng.
Tạm biệt, Suzanna em yêu.
Xuống địa ngục đi, Dobresco yêu.
Ái chà!
Oh!
Suzanna!
Suzanna!
Tại sao cánh cổng này lại bị khóa?
Oh! Nó bị khóa sao?
Sao lại thế được?
- Ah. - Ừ.
Anh trông có vẻ mệt mỏi.
Đó là vì công việc nặng nhọc tại nhà máy.
Sao anh về muộn vậy?
Tôi đã đến bưu điện.
Có một... bưu thiếp.
Từ nước Mỹ.
Ồ, nó là của Ghitza.
Anh ấy đã ở New York rồi à?
No comments yet. Be the first to leave one.