Первые 200 строк.
NĂM 1996
Nhóc ơi.
- Sao? - Anh tìm được thứ này.
Em phải xem đấy.
"Jumanji".
Cờ bàn à?
Ai chơi cờ nữa chứ?
TRÒ CHƠI KỲ ẢO
Gạt. Gạt.
Tránh. Bùm.
Móc lên.
Đập đầu. Mày tiêu rồi.
Đánh, đánh. Phản kích. Đập đầu. Bốp!
Fridge Cậu xong chưa?
- Tớ xong rồi. - Bạn thua.
Nhà Quái Dị 20 phút nữa.
"...Benjamin Franklin; và ý nghĩa này của chủ nghĩa biệt lệ quốc gia
đã tiếp sức cho ngọn lửa đang lan ra của Cuộc Mở Rộng Về Phía Tây."
Spencer? Cưng ơi?
Mẹ, chúng ta đã nói gì về việc gõ cửa nào?
Mẹ muộn giờ làm rồi. Con đi thẳng đến chỗ bố sau giờ học nhé?
- Vâng. - Đừng quên EpiPen của con,
và làm ơn nhớ rằng thế giới này là một nơi đáng sợ.
Cẩn thận mọi thứ và mẹ yêu con nhất đời.
- Tạm biệt. Tối Chủ nhật gặp con. - Dạ.
Nước rửa tay Purell
- Tạm biệt mẹ. - Ăn gì đó trước khi đi nhé.
Không được ạ. Con phải đi gặp Spencer.
- Spencer Gilpin à? - Vâng, cậu ấy.
Cậu ấy đang kèm con học,
- giúp con nâng điểm lên. - Mẹ rất thích khi nghe thế.
Spencer Gilpin bé nhỏ.
- Điểm của con sẽ ổn chứ? - Vâng. Thế nên con mới tìm người giúp.
Mẹ sẽ không vui nếu con rơi khỏi đội...
Con sẽ không rơi khỏi đội đâu.
Sẽ ổn mà. Được chứ?
Dễ thương, nhỉ?
Được.
bethanywalker. Vừa ngủ dậy. Chào buổi sáng. khôngbộlọc yêuđời
- Chào. - Chào Fridge.
Sao cậu lại mặc áo mưa?
- Ý cậu là sao? - Trời có mưa đâu.
Có thể mưa chứ. Cậu đâu biết việc gì sẽ xảy ra.
- Ôi vãi! Phiền cậu? - Cái khỉ gì vậy?
Ta nhanh lên được chứ? Nhà Quái Dị làm tớ rất không thoải mái.
Của cậu đây.
- Cậu đã kiểm tra lại hết chưa? - Rồi, đã kiểm tra. Và tớ cho thêm...
phần mở bài, và...
kết bài, và... vài thứ ở thân bài.
Nếu mà có thời gian thì tớ đã tự làm rồi.
Ừ, có gì to tát đâu.
Này cậu, tớ nghĩ là...
làm bài luận, bài về nhà cho cậu thì cũng vui lắm,
mà tớ không biết cuối tuần này cậu làm gì, nhưng tớ nghĩ...
Cuối tuần này, ừm...
- Chào Fridge. - Chào.
Đi ké không?
- Tớ sẽ đi với cậu ấy. - Cậu biết không,
như thế tốt hơn cho tớ, việc lên lịch ấy, nên...
Gặp cậu sau, Tủ Lạnh.
Xin lỗi. Xin lỗi.
Em khỏe chứ?
Thôi kệ đi.
Chẳng giống tớ là bạn thân của cậu suốt thời thơ ấu chút nào.
- Thôi bỏ. - Cậu vừa nói gì?
Không có gì, thưa ông.
Người kia quái dị thật.
Người đàn ông tội nghiệp ấy.
Thật kinh khủng những gì xảy ra cho người nhà đó.
- Con đang nói về cậu trai kia. - Cậu đang làm gì ở đây?
Cháu nói chuyện với bạn thôi.
Cậu nên chọn chỗ lang thang cho cẩn thận, nghe chưa?
Vâng, ông Vreeke. Cháu nghe rồi.
Thế giới này đang nuốt chửng những đứa trẻ như cậu.
TRƯỜNG TRUNG HỌC BRANTFORD
Tớ đăng ảnh hơn hai giờ rồi
mà anh ấy chưa bình luận hay thích nữa.
- Cậu thấy ảnh rồi đó. - Ừ, người đẹp.
Thật tình tớ không biết anh ta bị gì nữa.
Cảm ơn. Và đâu phải lúc nào tớ cũng đăng ảnh, chỉ vừa phải thôi.
- Nhưng nó dễ thương đủ để... - Này, có ai đó sau lưng cậu.
- Chào cô. - Chào em.
Bethany, em vừa gọi điện trong giờ kiểm tra à?
Vâng, nhưng em làm xong bài rồi.
Ồ, được. Nhưng em có thấy là người khác chưa xong không?
- Thì sao ạ? - Cô xin lỗi, để cô nói lại.
Em biết là ngoài em thế giới còn những người khác, phải chứ?
Cô này, hiện giờ em đang giải quyết một việc, và...
em cũng chẳng vui vẻ về nó hơn cô đâu.
Em đang gặp khủng hoảng, và Lucinda,
cậu ấy hỗ trợ em như một người phụ nữ, và có lẽ cô cũng nên như thế.
- Em cúp máy đi. - Vâng, em sẽ kết thúc đây.
- Bethany, cúp máy ngay. - Hai phút là xong ạ.
Rồi thẳng tiến phòng kỷ luật nhé.
Được rồi, cử động tay đi. Nhanh nào.
- Bethany, em đến muộn. - Em xin lỗi.
Nghe nói cậu ấy đã chia tay gã chơi bóng bầu dục.
Đây có thể là khởi đầu cho cậu, Fussfeld.
Được rồi, chúng ta sẽ tập bắt và ném bóng.
Bắt cặp và lấy một quả bóng đi. Nhanh lên!
Này, Martha.
Martha, em không thể bắt bóng một mình được.
Bắt cặp đi.
Coi nào, nhanh lên.
Không, em ổn mà.
Được rồi.
Em phải tham gia như tất cả mọi người.
Nếu không, em ở đây làm gì?
Là do yêu cầu bắt buộc ạ.
- Martha... - Em nghĩ là vô ích thôi.
Môn thể dục đâu có đưa em vào Princeton, và...
em chẳng hiểu nỗi ám ảnh ném
quả bóng vào cái vòng và, "Ghi bàn, 5 điểm!"
Được rồi. Suy nghĩ đó sai rất nhiều chỗ, nhưng đầu tiên...
đây là hoạt động thể chất, tốt cho em,
tốt cho người khác, cũng tốt cho em.
Và nếu em thử, biết đâu em sẽ có niềm vui.
Vui. Đó là cái chúng ta đang làm ở đây à? Vui à?
Đây là trường học.
Bọn em phải được học những thứ thật sự quan trọng.
- Được rồi, Martha... - Bọn em không có nhiều thời gian...
và cá nhân em không muốn phí thời gian để trở thành,
ví dụ, một giáo viên thể dục.
- Em lỡ lời. - Ừ, chắc thế rồi.
Lên phòng kỷ luật.
Cậu ấy chất quá.
Bá đạo.
Spencer Gilpin?
Ngồi đi, Spencer.
Cô Mathers?
"Và ý nghĩa này của chủ nghĩa biệt lệ quốc gia
đã tiếp sức cho ngọn lửa đang lan ra của Cuộc Mở Rộng Về Phía Tây."
Nghe có quen không, em Gilpin?
- Không ạ. - Đó là câu cuối
trong bài luận của Anthony về Cuộc Mở Rộng Về Phía Tây,
và tình cờ, đó là câu cuối
trong bài luận năm ngoái của em về Cuộc Mở Rộng Về Phía Tây.
Thật vi diệu.
Vậy à?
Em nghĩ thế. Cái tỷ lệ vi diệu đó thế nào nhỉ?
Rất nhỏ.
Em cũng dùng cùng một phép ẩn dụ
"ngọn lửa đang lan ra" trong các bài luận của em
về Bữa Tiệc Trà Boston, Trận Chiến Gettysburg,
và phong trào đòi quyền bỏ phiếu của phụ nữ.
Sao em thấy phòng này nóng quá.
Anthony, cô biết em cần qua môn của cô cỡ nào,
nhưng đây đâu phải cách làm đúng.
- Cô sẽ không chấp nhận việc gian lận. - Gian lận á?
- Em đâu có gian lận. - Đó là lỗi của em.
Em đã khiến cậu ấy làm thế.
Em khiến em ấy...
em đã... viết bài luận cho em ấy?
Vâng.
Này, tớ xin lỗi, được chứ?
Không, không, không được chút nào.
Cái quái gì vậy? Cậu làm tớ bị ra khỏi đội.
Còn tớ có thể bị đuổi học đó. Đâu phải chỉ có mình cậu
đang sống trong nguy hiểm ở đây.
- Sống trong nguy hiểm à? - Ừ.
Đây là việc nguy hiểm nhất tớ từng làm trong đời.
Và giờ nhìn tớ xem.
Tớ đang trả giá.
Nhóm này vui nhỉ?
Chào mừng đến phòng kỷ luật.
- Sao, Spencer? - Em chỉ muốn nói là em xin lỗi.
- Cảm ơn em. - Hiệu trưởng Bentley, em chỉ làm mỗi...
Bethany, xin em. Các em ở đây đều có lý do hết. Em biết đó là gì mà.
Nhưng đây là điều các em nên suy nghĩ...
Các em là ai...
vào lúc này.
Và các em muốn trở thành ai.
Các em có một mạng sống.
Các em quyết định cách dùng nó như thế nào.
May thay...
không có nơi nào tốt hơn để tự soi lại bản thân
như phòng kỷ luật.
Đứng dậy, các em. Đi nào.
Các thầy định biến chỗ này thành một trung tâm máy tính mới.
Nhưng trước đó, nó cần được dọn dẹp.
Các tạp chí cũ này sẽ chuyển đến nhà máy tái chế.
Nhưng chúng phải được chuẩn bị đúng cách trước đã.
Tất cả ghim bấm phải được gỡ ra.
Việc nào chưa làm xong hôm nay, thì mai làm nốt.
- Mai thứ Bảy thầy ơi! - Vì em không chơi bóng à?
- Vâng, em nghĩ không hiệu quả đâu. - Cũng được ạ.
Im đi.
Vậy thầy đề nghị các em bắt đầu luôn đi.
Hãy chọn vũ khí cho mình.
Họ cần cái quái gì với một quả bóng bowling nhỉ?
Thật sao, không có sóng?
Hôm nay còn tệ hơn được nữa không trời?
Cậu có giúp không đây?
Hay là cậu quá đẹp rồi?
Tớ chọn quá đẹp.
Này. Hôm nay tớ có xem cậu với huấn luyện viên Web.
Ý là, tớ không xem... theo kiểu biến thái.
Chỉ là tớ ở trong phòng thể dục và chúng ta cùng lớp.
Nhưng tớ nghĩ là cậu đã nói những điều rất thông minh
về lý do môn thể dục dở, và...
No comments yet. Be the first to leave one.