Первые 200 строк.
Ngày xưa có một bác sĩ rất đặc biệt
nổi danh vì khả năng phi thường của mình.
Ông nói chuyện được với muông thú.
Tiếng tăm của bác sĩ Dolittle vang xa.
Cả Nữ hoàng nước Anh cũng cho gọi ông.
Quá biết ơn sự hỗ trợ của ông, bà tặng ông một thánh địa tuyệt vời,
mở rộng cửa đón chào mọi sinh vật.
Đời ông dành tặng cho muông thú
nhưng trái tim ông dành tặng cho một người phụ nữ,
Lily, nhà thám hiểm gan dạ.
Họ đi khắp địa cầu, trên những chuyến phiêu lưu vĩ đại.
Bảo vệ những sinh vật không có sức để tự bảo vệ.
Họ trở thành một đội bất phàm.
Rồi, đội ấy trở thành một gia đình.
Có Lily ở bên cạnh, Dolittle chưa bao giờ sống vui hơn.
Cho đến một ngày, cô rời đi trên một chuyến phiêu lưu.
Lily chết trên biển.
Tan nát cõi lòng, ông khóa kín cổng của dinh thự
và hoàn toàn thu mình khỏi thế gian.
Còn với tôi và cả muông thú được ông cứu mạng,
bọn tôi bị bỏ lại với thắc mắc, có ai cứu được ông không?
Rồi một buổi sáng, sinh vật khó ngờ nhất xuất hiện trong đời Dolittle.
Một cậu bé rất đặc biệt.
Ở thời điểm người ta coi muông thú chỉ là vật sở hữu, đồ ăn, hay thú chơi,
thì cậu bé này lại cảm thấy khác.
Ở bên này, sóc con ham vui.
Phải.
Junior lùa chúng. Con bắn chúng, nhé?
Phải. Kế hoạch hay đó bố.
- Chuẩn bị. Gác súng lên vai. - Nhất định phải thế hả chú?
Tới nào, nhóc.
Vịt!
Vịt!
Đó, chúng ra kìa. Bắn, bắn đi.
Con làm được mà. Bắn đi.
Không, con chịu thôi!
Bắn đi.
Con đâu thể cố tình bắn trượt mãi được.
Nhìn này. Lần này nó bắn trúng rồi.
Ôi, không.
Chúng ta phải giúp nó.
Phải.
Không được để con thú chịu đau. Nhất là do lỗi của ta.
Con làm đi.
Thằng bé đúng là quái thật.
Đi theo Poly nào.
"Nhà của Bác sĩ John và Lily Dolittle.
Chúng tôi chữa cho mọi loài vật".
TRANG VIÊN DOLITTLE
Đi theo Poly nào.
Lối vào bí mật.
Poly? Cậu đi đâu rồi?
Chó ngoan.
Chó to, lông lá…
CẨM NANG RÈN LUYỆN TỰ TIN CHO KHỈ ĐỘT
Không hay rồi.
Tôi chỉ để ý việc tôi là con người duy nhất ở đây.
Cứ kệ họ đi.
Không ai qua được bẫy Kalahari hết, bác sĩ.
Đó là thiết kế thông minh. Ông vừa bắt được một cậu bé.
Để xem nào. Khoan đã. Tôi không muốn xem.
Cứ đuổi nó đi đi.
Hít sâu nào, bác sĩ. Có Dab-Dab đây.
Đừng sợ, John. Một cậu bé thôi mà.
Đây là một cơ hội tốt.
Ác mộng thì có!
Xin thứ lỗi.
Anh đang làm gì ở trên đó vậy?
Tôi đến từ cung điện Buckingham vì có chuyện gấp.
Cho tôi hỏi đây có phải là nhà của John Dolittle không?
Em là ai?
Xin hãy gọi tôi là tiểu thư Rose.
Còn anh là?
Stubbins.
Giúp tôi xuống được không?
Cái này trái với luật của Dolittle.
Sao con người lại làm trái luật nữa vậy?
Để con người tới quá gần
thì sẽ bị đau nhiều hơn là không cho họ lại gần.
Đúng không, bác sĩ?
Đủ rồi đó, mấy đứa. Trở lại làm việc thôi.
Hôm nay kín lịch đấy.
John! Tỉnh táo lại đi.
Đâu thể làm ngơ người ta chỉ vì họ là con người.
Lỡ họ cần giúp thì sao?
Nằm im, giả chết.
Thật nực cười quá đi.
Chee-Chee, mở cửa giùm được không? Có mỗi mình anh có tay thôi.
Tôi nghĩ cờ vua là đủ áp lực cho một ngày rồi.
Chee-Chee, nhóc, ta tập luyện là vì nó đó.
Hãy can đảm và tống khứ chúng đi.
Và đừng quên niệm thần chú.
"Tôi không phải là tù nhân của sợ hãi?"
Cậu không phải tù nhân của sợ hãi.
Anh đã từng tới đây chưa?
Nữ hoàng đã kể với tôi mọi thứ về nó.
Nó là nơi lạ kỳ bậc nhất.
Tôi đã chuẩn bị cho mọi thứ.
Tuyệt vời.
Khỉ đột ra mở cửa kìa.
Hệt như nữ hoàng đã nói.
Chờ chút…
Tôi có một con sóc bị thương.
Lẽ ra anh không nên để em đi.
Xin chào?
Nhìn em kìa.
Em thật đặc biệt, giả làm cành cây sao?
Mời đi cho. Đây là chỗ trốn của tôi.
Không có ở đây.
Chú ở dưới đó ổn chứ?
Ừ. Ổn. Ra đi.
- Bác sĩ Dolittle? - Ừ, phải.
Chú đã được đích thân nữ hoàng triệu kiến tới cung điện Buckingham.
Ra đi.
Chú biết đó, bà ấy bị bệnh rất nặng.
Chú có hiểu lời con nói không?
Con có hiểu lời chú nói không?
Ra đi.
Ra đi và biến đi!
Chú không quan tâm đến bất cứ ai, bất cứ cái gì, ở bất cứ đâu nữa.
Lũ chim sẽ dẫn con đi ra.
Phải, mọi thứ đều ngăn nắp.
Đồ ăn sẽ được mang lên ngay thôi.
Thơm quá, bác sĩ.
Cám ơn rất nhiều.
Bác sĩ, lần này nhớ chừa phần đấy.
Xin lỗi bác sĩ. Có lẽ tôi cũng sợ lũ trẻ.
Đừng lo gì về chuyện đó. Nào, ăn thôi.
Hôm nay tôi sẽ mời cả nhà món nước hầm.
Ông sẽ không tin nổi trong lưới có gì đâu.
Nữ hoàng đã yêu cầu đích danh chú.
Con bị nặng tai hả?
Chú đã nói là chú nghỉ hành nghề rồi.
Hành nghề gì ạ?
Chữa bệnh cho người.
Cảnh báo có kẻ xâm nhập!
Đừng lo. Con ổn.
À, chú thì không.
Nhà chú đang chìm dần vào hỗn loạn.
Nó là của chú sao?
Chú không sở hữu ai hết.
Yoshi có vấn đề nên nó tìm tới chú.
Nó luôn bị lạnh.
Con có một chú sóc bị thương.
Con không biết phải làm sao.
Làm sao mà nó bị thương?
Con đã bắn nó.
Gì hả? Chú không nghe thấy.
Con bắn nó. Nhưng đó chỉ là tai nạn.
Dĩ nhiên, tai nạn bắn đạn lên trời.
Con người vẫn vậy.
Nó bị đau lắm.
Làm ơn hãy giúp nó.
Cầm lấy cái đó
và cái này nữa.
Em…
Em… Em…
Em quá đẹp để chết.
Sao?
Nó còn sống.
Dab-Dab, Jip.
Bật đèn lên, khử trùng đồ phẫu thuật.
Chú không được chữa cho một con sóc
khi tính mạng Nữ hoàng nước Anh đang lâm nguy.
Con không hiểu chú lắm nhỉ?
Đừng làm rơi nó.
Chúng ta có mã đỏ. Mã đỏ, anh em ơi!
Bác sĩ đã quay lại.
Gắng lên, anh bạn nhỏ.
Lâu lắm rồi không làm cái này.
Hãy để mọi thứ như cách bác sĩ thích.
Đừng lo. Có bọn tôi đây, anh bạn.
Rồi, cùng cứu em sóc này nhé?
Được.
Khi bé tỉnh lại, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Nếu em chết, em thề sẽ ám nhà ông.
Khử trùng dao mổ. Đừng liếm bất kỳ dụng cụ nào.
Tình hình bệnh nhân đã được ổn định.
Chúng đều hiểu lời chú ấy, và chú ấy hiểu lời của chúng
theo ngôn ngữ riêng của chúng.
Đi qua khu vực tâm thất trái, xuất sắc.
Chà.
Dab-Dab, đưa kẹp đây.
Của ông đây.
Đó là một cọng cần tay. Kẹp, Dab-Dab.
Xin lỗi. Của ông đây.
Vẫn là cần tây.
Kẹp hả?
- Đó là cà rốt. - Đúng kẹp chưa?
Lại một cọng cần tây khác.
Biết rồi. Lấy kẹp.
Không, vẫn là cần tây. Thôi vậy, để tôi tự lấy.
Tôi muốn biết cách nói chuyện với muông thú.
Chee-Chee, trán.
Trán của tôi nữa, khi nào cậu rảnh.
Rồi. Xin lỗi.
Tôi sẽ tới đây và làm học trò của Dolittle.
Nữ hoàng đã chỉ định mảnh đất này là khu bảo tồn thiên nhiên.
Nếu bà ấy chết, giấy tờ đất sẽ thuộc về Ngân khố
và nơi này sẽ không còn.
No comments yet. Be the first to leave one.