Первые 200 строк.
HAI VẠN DẶM DƯỚI ĐÁY BIỂN
Chương I. NHỮNG TIN ĐỒN CHẤN ĐỘNG! Vào năm 1868 ngành tàu buôn thế giới...
... được đồn đoán rằng đã bị trả thù bởi một con thủy quái mơ hồ...
... Một chuỗi những biến cố kỳ lạ đã xảy ra cho những chuyến tàu buôn băng qua Nam Thái Bình Dương
- Tôi đã nói rằng không có con quái vật nào cả!
Nhưng chúng tôi cần người,
và chúng tôi sẽ đối xử với các anh một cách công bằng và sòng phẳng,
chúng tôi sẽ trả gấp đôi tiền công và tiền thưởng,
cho chuyến khứ hồi từ San Francisco đến Thượng Hải tất cả đều được chúng tôi lo lắng thật chu đáo.
Tất cả đều chết thì có!
Các bạn đừng có ký kết với hắn.
Các bạn đâu có mua chuộc được con quái vật với tiền lương và tiền thưởng gấp đôi.
Các bạn sẽ không thể quay lại San Francisco để lấy tiền đâu.
Tôi có một người bạn đã từng đi trên con tàu Golden Arrow và đang ở đây
may mà vẫn còn sống để kể lại.
Lên đây nào già Billy!
Nói với họ ông đã thấy những gì đi Bill.
- Nó là một con quái vật, chắc chắn là thế.
Một đường viền xoắn dài từ mỏ đến đuôi.
Và nó xuất hiện bất ngờ trong đêm tối
với một con mắt to như ngọn hải đăng.
Vù một cái, bọn tôi bị quăng ra mạn phải,
Rầm, bọn tôi bị đập mạnh vào cửa tàu.
Và rồi... nó đến gần giữa tàu
và bẻ gãy lưng tàu và nhấn chìm bọn tôi.
40 anh chàng thủy thủ khốn khổ bị nhấn chìm.
Cái thứ đó đúng là được sinh ra để đánh chìm những con tàu!
- Và thật kỳ diệu là già Billy vẫn còn sống đến ngày hôm nay.
Nói với họ về những cái răng đi Billy.
- Tôi thề là chúng to như những cánh buồm vậy.
Và hơi thở của nó
Ôi, hơi thở của nó như lò lửa vậy!
- Ồ, chính ông cũng có hơi thở rất mạnh đấy,
ông bạn hay chuyện của tôi.
Ông có thể trả lời tôi vài câu hỏi không?
Tôi là một người chuyên phóng lao, và mấy quái vật làm tôi thấy thích thú đấy,
tất cả các loại quái vật.
- Tránh xa ông ấy ra, thằng lý sự cùn.
- Chỉ muốn ngửi thử hơi thở của ông ấy thôi. Tôi sẽ ngửi mùi của ông.
Kinh!
Đầy mùi mồ hôi, mùi thân thể ông ấy
Sẽ có rượu miễn phí cho tất cả!
Nếu như các bạn có thể uống mừng câu chuyện cực xạo của ông ấy...
Kia! Bọn họ kia!
- Đây! - Đi nào!
Ngăn bọn họ lại!
Đi thôi, Casey.
Đây không phải chỗ cho con thầy giảng đâu.
Này!
Này, Daphne, lại đây!
Chuồn thôi!...
Ối, - Ối.
Này! Các anh làm gì tôi thế?!...
- Chẳng cần lo chuyện dỡ hàng đâu. - Chuyến đi bị hoãn rồi.
Lại bị hoãn?
- Thế này thật là lố bịch. Chúng ta sẽ phải xem xét chuyện này.
Anh đánh xe, anh đợi ở đây đi.
Vâng thưa Ngài.
- Có thật là chuyến đi bị hoãn rồi không?
- Không may là đúng vậy, thưa Giáo sư Aronnax.
Sáng nay toàn bộ thủy thủ đoàn đã bỏ đi rồi.
- Nhưng bọn tôi phải đến Sài Gòn.
Không có con tàu nào khác sao?
Không có đâu. Tôi rất tiếc.
Người kế tiếp.
- Nửa đường vòng quanh thế giới từ Paris,
vậy mà bây giờ lại xảy ra chuyện này.
- Chúng ta cũng chẳng làm gì được.
Phải.
Ngoại trừ gói đồ và dỡ đồ.
Đó là tất cả những gì tôi làm cả tháng nay.
Ô, Giáo sư đấy à?
Dù thế nào San Francisco sẽ vẫn kính trọng...
công ty của Ngài một thời gian dài.
Tôi là phóng viên tờ The Bulletin.
Những Quý ngài đây đến từ tờ The Globe và tờ The Post.
- Thế nào? - Quý ông...
- Chúng tôi rất thích thú với quan điểm của Ngài về quái vật này.
Quan điểm của tôi?
Thẳng thắn mà nói, bây giờ nó vẫn còn khá hạn hẹp.
Nhưng thực ra, thưa các Ngài,
Tôi cũng không biết gì nhiều hơn các vị đâu.
Này, Giáo sư... đợi một chút.
Gì thế?
- Thưa Giáo sư, Bảo Tàng Quốc Gia Paris nghĩ gì về chuyện này?
Tôi không trả lời được đâu.
Thưa Giáo sư, chúng tôi đã được nghe, cuộc hành trình của Ngài
là để thu nhặt sự thật về con quái vật.
- Tôi sợ rằng Các ngài đã bị báo tin sai rồi.
Mục đích đi tới các nước phương Đông của tôi hoàn toàn là vì khoa học
nếu như tôi đến được...
- Giáo sư, có thật là con kỳ lân biển khổng lồ
đạt tới chiều dài hơn 24 mét không?
- Sao không đi hỏi con cá nào đấy đi?
- Nếu chúng ta xuống được đủ sâu,
tất cả chúng ta sẽ bất ngờ vì những sinh vật ở dưới đó.
- Vậy, một sinh vật có thể phá hủy một con tàu
hay kéo chìm nó xuống không?
- À, có thể nếu sinh vật đó đủ lớn.
Đừng có in lên báo nhé!...
Ngài phải cẩn thận chứ Giáo sư.
- Vậy, các Quý ông, tôi sẽ chuẩn bị lời phát biểu lúc khác nhé.
Ngài không phủ nhận. Như vậy, có thể tồn tại một con quái vật?
Đúng vậy không?
Tôi không phủ nhận gì cả.
Ngài chắc chứ?
Này, ông đang vẽ gì thế?
Một bức phác họa con quái vật.
Cám ơn Giáo sư.
- Chúc một ngày tốt lành. - Bác tài cho chúng tôi về khách sạn đi.
- Vâng thưa Ngài. - Chúc Ngài một ngày tốt lành.
- Giờ thì vẽ thêm đôi cánh vào đi.
Xem bọn họ làm gì tôi này.
Tôi có khẳng định thứ gì như thế này đâu.
Xem bức vẽ này đi.
Biết ngay mà.
"Hôm nay nỗi kinh hoàng của biển sâu được mô tả
bởi Giáo sư Aronnax của Bảo Tàng Quốc Gia Paris."
Sao chứ, bọn nhà báo này bị cường điệu quá rồi.
Humm...!?... Cường điệu?
Có khi cái tỷ lệ này đúng với con quái vật đấy.
Humm?
Giáo sư không nói nghiêm túc đấy chứ?
Ồ, tôi không ám chỉ chuyện bay lên với còn tàu bằng lời.
Nhưng về kích cỡ tổng thể...
Anh biết đấy... Cứ thử nghĩ xem,
đây là một quan niệm khá thú vị.
Xin lỗi, Giáo sư Aronnax.
- Ôi không, không, không phỏng vấn gì nữa.
Các anh đã gây đủ thiệt hại rồi. Bây giờ, Giáo sư đang rất bận...
- Nhưng tôi không phải phóng viên.
Tôi là đại diện của chính quyền Hoa Kỳ.
Chính quyền Hoa Kỳ?
Tôi vào được không?
Có cho anh ta vào không?
Tất nhiên là có rồi.
Hãy vào đi, Ngài Howard.
Cám ơn Giáo sư!
Tôi sẽ nói ngắn gọn, thưa Giáo sư.
Tôi hiểu rằng đích đến của Ngài là các nước phương Đông.
Và chuyến đi của Ngài vừa bị hoãn.
Ngài sẽ nói gì nếu chúng tôi có thể đưa Ngài đến đó,
nhưng đường đi sẽ hơi vòng vèo một chút,
một chuyến đi từ ba đến bốn tháng qua biển Nam Hải.
Ngài chấp nhận chứ?
- Ừ thì, tôi thấy rất thích thú. Thật đấy, tôi đồng ý.
Ngài ngồi xuống đi.
Cám ơn!
Tôi thấy không lý gì
mà ông và người học việc lại không nên cân nhắc bản thân -
những vị khách của chính quyền Hoa Kỳ,
đến khi chúng tôi đưa được Các ngài cập bến ở Sài Gòn, phải không?
- Tôi có thể hỏi: Tại sao Các ngài lại ưu ái Giáo sư thế không?
- À, tôi nghĩ niềm vinh dự ở phía chúng tôi.
Như một chuyên gia lỗi lạc nhất về biển cả và những bí ẩn của nó,
Ngài sẽ là một quan sát viên ưu tú.
Sự quan sát của Ngài sẽ gây ảnh hưởng lớn tới quan điểm của dư luận,
và chúng tôi có thể chắc chắn để xác nhận hay phủ nhận những tin đồn.
- Biết ngay mà, liên quan đến con quái vật.
Có thật thế không?
Rất đúng.
Và theo mấy bài báo,
Giáo sư có vẻ tin vào các tin đồn.
- Ồ không... Giáo sư bị trích dẫn sai một cách thái quá đấy.
- Phải, tôi e rằng mình đã bị trích dẫn sai.
Dù sao thì tôi cũng có đầu óc rộng rãi về các vấn đề.
- Nếu mấy anh nhà báo kia không có thành kiến thì tốt hơn...
Ông thấy đấy, các nước khác
cũng đang thành lập các đoàn thám hiểm,
nhưng tôi cho rằng chúng ta có lợi thế
Nếu không vì lý do nào khác, Ngài có thể đồng ý tham gia với chúng tôi.
- Ừ thì, Các ngài thật tốt bụng...
Chúng tôi đồng ý!
Tốt.
Bây giờ nếu Giáo sư không phiền,
tôi muốn chúng ta cùng đi xuống gặp Đại tá Hải quân Farragut.
Ông ấy là chỉ huy con tàu chiến mà Ngài chuẩn bị đi.
Và tôi muốn nói thêm là ông ấy có vài quan niệm kiên định
về vấn đề quái vật biển.
- Ý anh là ông ấy không có đầu óc rộng rãi?
Dứt khoát là không rồi.
Chúng tôi hướng về phía Nam, sự hào hứng tăng cao.
Mọi người trên boong tàu đều canh chừng cẩn mật.
và đồng hồ duy trì ngày và đêm.
Không màng đến cảm giác của mình về vấn đề,
Đại tá Farragut không để xảy ra sơ suất nào.
Với tính cẩn thận, tỉ mỉ vốn có,
Đội hải quân dự định sẽ chia Nam Thái Bình Dương thành các ô vuông
rồi tìm kiếm trên mỗi ô vuông đó.
Tháng đầu tiên, chúng tôi chạy hình tròn,
đi qua đi lại đường đi của mình.
Không có dấu hiệu gì của con mồi.
Báo động nhầm thường xuyên,
những thứ đó làm tinh thần của chúng tôi suy kiệt...
Có phun hơi kìa!
Sửa soạn mau lên nào!
Chúng tôi lùng sục Nam Thái Bình Dương trong những ngày đêm dài đằng đẵng.
Niềm hy vọng cạn kiệt dần.
Và chẳng có gì bất ngờ khi Đại tá Farragut,...
... trong một đêm ngày 8/12/1868,
No comments yet. Be the first to leave one.