Первые 182 строк.
Cảm ơn vì đã đến đón tôi.
Anh đã đi một chặng đường dài.
Công việc sắp tới thế nào?
Tôi đang đến làm.
Ngoại ô Kyoto
Đang làm việc hả?
Ồ, anh đã đến đây rồi?
Anh đang vẽ, phải không?
Tôi đã vẽ quá nhiều ...
Tôi rất thích nó.
Toàn bộ ngôi làng.
Đây là nơi tôi bắt được con tôm hùm đầu tiên của mình.
Anh đã đưa mọi thứ vào đây, rồi hả?
Nó giống như một bức tranh cuộn.
Tôi cũng vẽ chỗ ở của người đàn ông giàu có đó.
Người ở phía sau là anh trai Yukihiko của tôi,
Người đứng trước là tôi, Seizo.
Chúng tôi đều là họa sĩ. Chúng tôi làm sách họa.
Anh ấy được sinh ra trước, nhưng chúng tôi là anh em sinh đôi... giống hệt nhau.
Ngay cả bây giờ, thiên hạ vẫn không thể phân biệt chúng tôi.
TASHIMA Yukihiko TASHIMA Seizo
Chúng ta sẽ uống ít trà nhé?
Chúng tôi sống xa nhau - Tokyo và Kyoto.
Nhưng khi còn nhỏ, chúng tôi sống trong một ngôi làng ở tỉnh Kochi.
Những kỷ niệm này đã và vẫn là chỗ dựa tinh thần cho chúng tôi.
Vì vậy, chúng tôi quyết định cùng làm một cuốn sách ảnh.
Còn thời hạn chót là khi nào...
Chúng tôi đều ổn, chúng tôi sẽ làm xong nó.
Chà, vậy xin chúc may mắn!
Năm chúng tôi ở làng đó...
Đối với chúng tôi, đó không chỉ là những kỷ niệm đẹp.
Đó là những ngày tháng có giá trị không thể thay thế.
Bây giờ đã qua tuổi 50, nhung...
chúng tôi vẫn nhớ trọn vẹn những ngày tháng thân yêu đó.
NGÔI LÀNG TRONG MƠ
MATSUYAMA Keiko vai Seizo (khi còn nhỏ)
Đạo diễn HIGASHI Yoichi
Ồ, chết tiệt.
Nhanh lên!
1948-Kochi
Lạnh quá, hả?
Mặc quần áo vào, không thì thần sấm sét sẽ lấy mất dương vật của chúng mày.
Sấm sẽ lấy dương vật của em sao?
Không, sấm sẽ lấy mất rốn của em.
Chị ấy không có con chim.
Thần chỉ lấy chim của chị ấy!
Ngớ ngẩn!
Các con Yukiko và Seizo.
Thần sấm sét không lấy mất chim của chị các con.
Chị có một cái túi mai mốt sẽ sinh ra những đứa trẻ như các con.
Chị các con không cần có chim.
Hiểu chưa?
Nếu các con trêu chọc chị lần nữa, các con sẽ hối hận vì điều đó.
Các con có nghe mẹ nói không?
Vâng, vâng.
Ai đã để cái xô trong nhà kho của tôi!
Hai thằng ranh sinh đôi của cô, phải không?
Con cá trong đó bốc mùi tanh.
Mang nó đi chỗ khác!
Ông ấy làm tụi tôi phát sợ.
Con ước gì bố có ở đây.
Bố sẽ về nhà vào mùa hè này.
Ông ta là một ông già đáng sợ. Chúng tôi gọi ông ấy là "Jimma."
Tại sao chúng ta phải sống ở đây?
Chúng ta không làm gì khác được. Ông ấy nhận nuôi chúng ta.
Cải cách ruộng đất, thứ chết tiệt!
Chúng cũng lấy mất đất của con nuôi tôi.
Và chúng gọi đó là dân chủ!
Tôi có thể dọn bàn được không?
Tướng MacArthur phải hứng chịu sự trách móc đó.
Lại chỉ có mận ngâm cho bữa sáng một lần nữa?
Ồ, phải chi chúng ta có được nó cho bữa ăn tối...
Hẹn gặp lại mẹ
Đi học vui nhé, các con.
Mẹ nhanh lên đi!
Mẹ sẽ xong ngay.
Buổi sáng tốt lành.
Tránh cái mông ra khỏi đường đi!
Xin lỗi.
Tranh của Shinsuke và Kazumi đều đẹp.
Nhưng tranh của cặp song sinh thấy phát ớn.
Không đời nào! Tụi nó vẽ đẹp hơn tao.
Tao không biết tụi nó vẽ cái gì.
Tao lựa tranh vẽ của Kazumi.
Thú cưng của cô giáo!!!
Buổi sáng tốt lành.
Đến đây.
Các em hãy gặp Nakai Senji, một học trò mới.
Hãy cư xử tốt với em ấy.
Em chào các bạn đi.
Tới ngồi ở cuối lớp.
Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bài học tiếng Nhật.
Trước khi chúng ta bắt đầu,
Cô nghe một số em nói "thú cưng của cô giáo."
Cô không bất công.
Cô đã chọn bản vẽ của hai em đó, vâng.
Không phải vì chúng là con trai của cô, mà vì chúng vẽ đẹp.
Các em hiểu chứ?
Mở đến Trang 15.
Hai anh em của Ikuko!
Không thể biết được ai là ai.
Cưng thật dễ thương.
Đây là Seizo, phải không?
Vậy đây là Yukihiko?
Chúng giống hệt nhau.
Chúng là cặp song sinh dễ thương.
Tôi ghen tị với lkuko. Cô ấy có các em trai dễ thương như vậy.
Tạm biệt.
Hẹn gặp lại.
Em có sao không? Không đái ra quần của em chứ?
Ai vậy?
Đó là Senji, một học sinh mới.
Senji? Chị nghĩ rằng chị đã nghe cái tên đó.
Bà có nghe không. Con trai nuôi của Nakai đã về nhà??
Vừa trở về từ trường cải huấn?
Nó tên là Senji.
Nó xô mẹ nó và làm mẹ nó bị thương.
Nó là thằng du đãng, giống như ma.
Cặp song sinh Tashima đang về nhà.
Những cặp song sinh đó thật rắn mắt.
Cô chị gái là một cô gái tốt.
Sáng nay, chúng không cắt cỏ cho dê ăn.
Jimma sẽ cho chúng xuống địa ngục.
Còn thằng bé kia là ai?
Con trai nuôi của Nakai.
Senji, phải không?
Nhà nó không phải đi lối này.
Chắc nó muốn cái gì đó.
Bạn có sống gần đây không?
Vậy bạn đang đi đâu?
Con dê bị đói.
Chúng mày đã không cắt rau xanh sáng nay. Đi làm ngay đi!
Đừng làm thế!
Em đến đây!
Chúng ta sẽ bị la đó. Dừng lại đi!
Tao sẽ hạ gục mày! Tao sẽ hạ gục mày!
Dừng lại đi! Dừng lại!
Dừng lại!
Mày nghĩ mày đang làm gì vậy?
Dừng lại!
Giữ nó lại ngay đó!
Tôi xin lỗi.
Quá trễ rồi. Các cây khoai môn đã bị hủy hoại.
Tôi không biết nói sao để tỏ lòng hối tiếc. Xin bà vui lòng nhận giùm thứ này.
Gạo hả? Cô không cần phải làm như vầy đâu.
Tôi muốn đền tiền bà, nhưng...
Cô nghĩ rằng cô có thể giải quyết chuyện này bằng tiền sao?
Ồ, không...
Các người sống ở nơi khác không biết được cuộc sống ở đây khó khăn thế nào đâu.
Cô không phải là giáo viên sao?
Và cô thậm chí không thể nuôi dạy ngay cả con cái của mình!
Tôi sẽ trách mắng chúng thẳng tay.
Mọi người đang nói cô chiều chúng ở trường.
Cô đang làm hư con cái của cô.
Bạn không thể dạy dỗ chúng.
Chúng lén lút khắp nơi, như những con quỉ nhỏ.
Chúng là một lũ phá phách, cặp sinh đôi ấy!
Đóng cửa lại, Kazuya.
Này, coi chừng lửa!
Nước nguội rồi!
Tụi cháu sẽ xem chừng.
Mẹ.
Không có chi. Mẹ ổn mà.
Yukihiko, Seizo, đến đây.
Các con đã làm trò gì vậy?
Các con chặt cây môn của người ta...
Làm vậy có vui không?
Chắc chắn rồi.
Mẹ biết nó là vui mà.
Mẹ muốn tự mình làm điều đó.
Cô đã gửi hình vẽ của các con cô đến triển lãm huyện, phải không?
Và cô chỉ gửi hình vẽ của chúng. Như vậy có vẻ không đúng.
Là vậy sao?
Một số phụ huynh đã bàn tán.
Họ nói cô thiên vị với các con cô.
Cô giải thích điều đó ra sao?
Tôi đã chọn hình ảnh của chúng
chỉ bởi vì chúng là những hình đẹp.
Cô không hiểu.
Cô không thể làm điều đó ở vùng quê này.
Ông nghĩ vậy sao?
Đó là tất cả cho ngày hôm nay. Senji!
No comments yet. Be the first to leave one.