Первые 200 строк.
Trong tập trước...
Cuối tuần, chúng con sẽ cho Lữ quán chạy thử.
Ta sẽ không bỏ lỡ dù là lý do gì.
- Mẹ đang hẹn hò Luke. - Cái gì?
Mẹ không chắc.
Khi anh đưa em về sau lễ cưới, có một khoảnh khắc.
- Anh nghĩ có một khoảnh khắc. - Đúng là có.
Bố và mẹ đang cãi nhau à?
Con biết bố con và mẹ đang ly thân,
và con đem hai ta đến đây để trừng mắt nhìn nhau suốt 48 tiếng.
- Tôi gặp ác mộng. - Ác mộng?
Với Lindsay, nó chẳng ích gì.
Cô ấy không hạnh phúc, anh không thể làm cô ấy hạnh phúc.
Em không biết chuyện này sẽ xảy ra.
Dean ghé qua mượn vài thứ.
Mẹ không nuôi dạy con để thành loại gái đi ngủ với chồng người khác.
Con ghét mẹ vì đã phá hoại chuyện này.
Anh yêu em, Rory.
Em cũng yêu anh, Dean.
Anh có thoải mái không? Em có làm đau tay anh không?
- Tay anh ổn cả. - Em có thể dậy.
Đố em dám dậy đấy.
Chuyện này, ngay lúc này,
là định nghĩa trong sách về khoảnh khắc hoàn hảo.
Đúng, là thế.
Còn trước đó?
Cũng khá là hoàn hảo.
Tuy nhiên, là thằng đàn ông, anh cố gắng không ích kỷ.
- Em hạnh phúc. Anh có thế không? - Anh rất hạnh phúc.
Hạnh phúc mà không nói gì à?
Anh chỉ
cố bảo đảm rằng tất cả chuyện này là thật.
Là thật mà.
- Anh biết em đang nghĩ gì không? - Chuyện gì?
- Một bài hát. Một bài cho đôi ta. - Được.
Một bài lãng mạn mà không ướt át. Một bài sẽ cho chúng ta nhớ thời khắc này.
- Tin anh đi, anh sẽ nhớ. - Em biết.
Được rồi, hoàn hảo.
Vậy từ nay trở đi,
dù anh đang làm gì, đang ở đâu
anh sẽ dừng lại và nghĩ về em khi nghe bài này.
- Cái này không thể là bài hát đôi ta! - Sao lại không? Nó hoàn hảo.
Nó hạnh phúc. Hy vọng. Có cả từ "kẹo" trong đó.
- Có gì bốc hơn kẹo nữa đây? - Chọn bài khác đi.
- Được rồi, anh sẽ chọn bài khác. - Không.
Đưa cho anh. Anh không chịu nổi nữa rồi.
Khi phụ nữ cầm điều khiển là thế đấy.
- Cái gì vậy? - Gì?
Rory!
Có chuyện gì thế?
- Dean ghé qua mượn vài thứ. - Vâng.
Cảm ơn.
Không có gì.
À, anh phải đi thôi.
Tạm biệt, cô Lorelai.
Tạm biệt, Dean.
Cậu ta mượn gì thế?
Con xin lỗi vì đã không nói trước với mẹ.
Con biết là con đã hứa sẽ nói,
nhưng con thề là con không biết mọi chuyện lại xảy ra như thế.
Ý con là, con không biết đêm nay anh ấy đến và mọi chuyện cứ thế diễn ra.
Thật là khó cho mẹ khi biết chuyện theo kiểu này,
nhưng mọi chuyện ổn cả. Con ổn, và mẹ biết đấy,
chúng con có giải pháp quan hệ an toàn, nên không có gì phải lo.
Và con cũng may mắn, bởi Dean, anh ấy...
Mẹ không mừng khi chuyện của con xảy ra với một người tốt
và thực sự yêu con sao?
- Cậu ta có vợ rồi. - Mẹ không hiểu tình hình.
- Cậu ta vẫn còn có vợ chứ? - Đúng, nhưng...
Vậy, mẹ hiểu tình hình rồi.
Mẹ chỉ muốn điều tốt nhất cho con. Thế thôi.
Mẹ chỉ nổi khùng vì con không chạy đến
nói chuyện với mẹ xem con sẵn sàng mức này chưa.
Con tự quyết định được.
Rõ ràng là con chưa sẵn sàng cho bước này.
Alô?
Alô?
Này con.
Nói chuyện đi.
Không.
Em phải nhận ra là em vừa nhảy khỏi chiếc xe đang chạy đấy.
Không phải chuyện gì cũng theo ý anh đâu, Richard.
Nào, nó đâu rồi? Em biết em đặt nó ở đây mà.
Trong suốt những năm chúng ta ở với nhau,
anh chưa bao giờ thấy em hành xử vô lý như...
Emily, anh đang nói chuyện với em! Em dừng ngay đi?
Emily, sự ghét bỏ giữa hai chúng ta đã đạt đến đỉnh cao lố bịch đến độ
Charlie Chaplin cũng phải thấy nực cười, mà ông ta thì chết rồi.
Đừng có theo em, Richard.
Đợi đã, quay lại đây. Để anh lấy mũ và gậy cho em làm hề.
- Em đang làm gì thế? - Em tìm hành lý đi châu Âu,
thứ mà một gã dở người nào đó đã đem giấu đi.
Em cần hành lý đi châu Âu để làm gì?
- Để cho đồ vào. - Em đang làm hỗn độn cả lên.
- Em không quan tâm có hỗn độn hay không? - Ai sẽ dọn đống này đây, em ư?
Đúng, em hoặc hầu gái,
hoặc Pennilyn Lott có thể đến sau tiệc trưa bí mật của anh
và cố dọn nó đi.
Lạy Chúa, đừng thế nữa mà. Cô ấy chỉ là bạn.
Em sẽ đi châu Âu, Richard à.
Em sẽ đi châu Âu và sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời.
Em sẽ thức dậy lúc 10:00
và dùng hai ly rượu trong bữa trưa, ngày nào cũng thế.
Chỉ có gái điếm mới uống hai ly rượu vào bữa trưa.
Vậy thì mua cho em cái khăn lông và chở em đến Reno bởi em sắp mở động đấy.
Không thể nói chuyện khi em như thế này. Anh đi ngủ đây.
Anh đi ngủ. Em thì đi Pháp.
Richard!
Richard!
Cửa bị kẹt rồi. Richard!
Không vui đâu đấy.
Richard? Richard!
- Emily? - Anh nhốt em rồi.
- Anh không nhốt em. - Chắc chắn anh đã khóa nhốt em.
Hẳn là cửa bị kẹt. Em đã thử lắc nắm cửa chưa?
Em cho là em có thể làm thế,
hoặc anh chỉ cần vác xác xuống đây mở cửa cho em ra.
Làm ơn chờ một chút đi.
Nếu anh không xuống đây ngay, em sẽ trèo qua cửa sổ.
Em sẽ không trèo cửa sổ đâu.
Em sẽ làm đấy. Em trèo cửa sổ ngay bây giờ.
Em dám à.
Em đang làm. Em đang trèo qua cửa sổ.
Đừng có liều trèo qua cửa sổ.
- Chết tiệt. -Emily Gilmore,
đừng để anh bắt gặp em đang trèo cửa sổ đấy.
Em ra ngoài cửa sổ rồi. Em ra ngoài rồi.
- Xuống đây ngay. - Không!
Emily, xuống đây ngay.
Emily!
Em đang lên cơn hay gì thế?
- Vào trong nhà và mặc thứ này vào. - Tránh xa em ra.
Em thật sự nghĩ sau 39 năm hôn nhân,
anh lại dùng đến cách nhốt em trong tầng hầm ư?
Em không biết anh dùng cách gì. Em chẳng biết anh là ai.
Anh biết bệnh tâm thần của gia tộc em thế nào cũng ám cả em mà.
Dì Cora không bị tâm thần. Dì là vận động viên!
Ồ, hay đấy.
Ở đây có chuyện gì sao?
Không. Không có vấn đề gì.
Chúng tôi nhận được cuộc gọi từ hàng xóm phàn nàn bị quấy rầy.
Chúng tôi xin lỗi. Chúng tôi vào trong ngay.
Đừng có bảo tôi phải làm gì.
Chúng tôi xin mã an ninh của ông bà được chứ?
Đã muộn rồi, nên hoặc bắn chúng tôi hoặc đi đi.
Được. Chúng tôi chỉ viết báo cáo rồi đi ngay.
Anh vui chưa hả, Richard? Giờ có báo cáo rồi đấy.
Và báo cáo nghĩa là chúng ta sẽ bị ghi vào sổ cảnh sát.
Petal Huffington vô cùng sốt sắng đọc sổ của cảnh sát.
Nó như thuốc phiện với bà ta. Anh biến chúng ta thành tai tiếng rồi đấy.
Em biết sao không, Emily?
Nếu không còn gì nữa, thì chuyện đêm nay cho thấy rõ ràng
em không còn là người phụ nữ mà anh đã cưới.
Người phụ nữ anh cưới là đối tác với anh.
Anh lắng nghe, anh tham vấn, anh tôn trọng cô ấy.
Nên, anh nói đúng, Richard à. Em chắc chắn không phải người phụ nữ anh đã cưới.
- Ôi, không. - Ổn cả mà.
Có chuyện gì thế?
Cậu ấy đáp mông xuống bụi hoa hồng của Taylor.
Ôi, tội quá.
Thế vẫn không làm cậu ấy chậm lại. Anh đã phải chặn lại
khi cậu ấy lao đầu vào cái chuồng dê nhỏ,
rồi lôi cậu ấy về đây,
đắp một cái chăn lên người, và ra thế này đấy.
- Cậu ấy sẽ ổn cả thôi. - Thế thì tốt.
Vậy em đã đi được một lúc.
Vâng, em có chuyện cần giải quyết ở nhà.
- Anh chắc là cậu ấy thở được chứ? - Ừ, anh đã đỡ đầu cậu ấy lên. Nên...
- ...em ổn chứ? - Vâng, em ổn.
Được, chỉ là... Không có gì muốn nói với anh...
- Chúa ơi, phải đưa cậu ấy lên lầu thôi. - Lulu không thể thấy tôi thế này.
- Nhưng, Kirk... - Lulu không thể thấy tôi thế này!
Rồi, cô ấy sẽ không thấy. Tôi hứa. Tôi xem qua được chứ?
Được.
- Anh không muốn xem đâu. - Ừ, anh cũng không.
Này! Tiệc đấy.
- Mọi người thế nào? - Vui vẻ cả, Sookie yêu.
Chị chỉ muốn kiểm tra bánh, bảo đảm chúng nở vừa đúng.
Không khí hơi ẩm hơn chị nghĩ
và nếu bánh không nở đúng, thì...
- Em làm gì thế? - Em cần chị xem qua mông của Kirk.
- Tại sao? - Bởi cậu ấy đã lao vào bụi hoa hồng
và bị mấy cái gai găm vào, và em nghĩ đến chị.
- Sao lại là chị? - À, bởi chị là đầu bếp.
- Cái gì? - Và chị có con.
- Vâng, đúng hơn đấy. Chị có con. - Cả hai chúng tôi đều không có.
Cô ấy có, nhưng lớn rồi, và không thể nhìn vào mông nó được.
Em biết rồi, cảm ơn.
Được rồi...
Chị cần thuốc sát trùng, thuốc tê, và nhiều khăn nóng.
Em sẽ đi lấy. Em quay lại ngay.
Này, Kirk? Cậu thấy thế nào?
- Luke có đó không? - Tôi đây, Kirk.
- Xin lỗi đã cắn anh. - Ổn cả, Kirk à.
- Họ truy sát tôi, nên tôi chạy. - Ai truy sát cậu chứ, cậu bé?
Sát thủ. Cậu ta nghĩ sát thủ đuổi giết mình.
Họ trốn dưới giường tôi.
Nên tôi bỏ chạy và họ đuổi theo, xuống sảnh, xuống cầu thang,
băng qua Luke và Lorelai đang hôn nhau, qua sân, qua hàng rào.
Sát thủ đi rồi, Kirk à.
No comments yet. Be the first to leave one.