Первые 200 строк.
Câu chuyện trong phim diễn ra vào thập niên 80. Tuy nhiên, đây là tác phẩm hư cấu.
Bất kỳ sự tương đồng nào về người, sự kiện và các tổ chức chỉ là sự trùng hợp.
WASHINGTON, 1983
HỘI NGHỊ THƯỢNG ĐỈNH QUAY LƯNG VỚI NỀN DÂN CHỦ BỊ GIẪM ĐẠP
Đả đảo kẻ độc tài!
Chấm dứt nền độc tài!
Đả đảo kẻ độc tài!
Tống cổ hắn đi!
Hiểu rồi. Báo cáo ngay khi ông ấy rời Nhà Trắng.
Khi nào mới giải tán biểu tình?
Họ có giấy phép chính thức. Ta không thể giải tán.
Dừng các vụ thảm sát lại!
Dừng lại! Dừng lại!
Nhìn những hình nộm Tổng thống đó kìa.
Gọi tôi khi Tổng thống đi qua Đại lộ Georgia.
TÊN SÁT NHÂN
Đội trưởng Park!
Sao anh không làm gì đi?
Bảo đơn vị nước ngoài của anh giải tán đám đông đi!
Muốn Tổng thống đi cửa sau à?
Sao đơn vị trong nước lại hét vào mặt ta?
Đội trưởng Park.
Anh cảm nhận sự phẫn nộ ngoài kia dành cho Tổng thống chứ?
Bài báo của tôi nên có giọng điệu thế nào đây?
Anh Kang à, phóng viên đâu cần lo lắng về giọng điệu.
Đi với tôi. Tôi sẽ dạy anh.
Mấy kẻ bỏ xứ mà đi này ngoan cố thật đấy.
Nghe nói sinh viên Hàn Quốc liên tục yêu cầu rút quân đội Mỹ.
Tất cả là vì Tổng thống đàn áp công dân bằng vũ lực.
Thôi nào, Giám đốc. Chuyện xưa rồi mà.
Đó là sự đàn áp công bằng.
Biết sao việc ông ấy nắm giữ quyền lực rất quan trọng không?
Nếu Hàn Quốc thất thủ, Okinawa cũng vậy,
cùng với đó là sự hiện diện quân sự của ta ở Châu Á-Thái Bình Dương.
Trật tự hiện tại sẽ sụp đổ.
Ngài đừng lo.
Ông ấy đang sửa đổi hiến pháp và quy trình bầu cử để giữ quyền lực.
Sếp!
CIA phát hiện một âm mưu ám sát Tổng thống!
Cái gì?
Dừng xe! Ngay!
Hắn đang ở đâu?
Hắn đang đi qua phòng thay đồ!
Ju-kyung!
Ju-kyung!
Tôi không sao!
Sếp!
Phải bắt sống hắn!
Sao anh có thể giết nghi phạm?
Lẽ ra anh đừng nên bị bắt làm con tin!
Lau sạch vết máu đó đi.
Chấm dứt!
Chấm dứt nền độc tài!
Khôi phục nền dân chủ!
Sao họ có thể cử cảnh sát chống bạo động đến trường?
Mọi người, giải tán đi!
Về nhà đi, và cẩn thận đấy.
Này, đằng này!
Mở cổng ra!
Làm ơn mở cổng ra!
Cái tua vít! Kéo nó ra!
Ngay đó!
Xin chào?
Vâng, là tôi đây.
Chúa ơi. Tôi không biết. Tôi rất xin lỗi!
Lũ khốn! Bố mẹ bọn mày trả học phí để bọn mày làm mấy trò này à?
Lũ cặn bã!
Đừng đánh họ nữa!
Này. Con bé đó. Đi đi, đồ ngốc!
Này, dừng lại!
- Con khốn, điên à? - Cảnh sát Kim!
Vâng. Dĩ nhiên, thưa sếp.
- Vâng, tôi hiểu. - Mọi người ra ngoài!
Cẩn thận đầu cậu ấy.
Cảm ơn chú rất nhiều.
Về nhà cháu đi.
Cháu đói rồi. Đi thôi.
Vậy tôi là bố cháu?
Cháu đâu có nói vậy.
Cháu không lo học mà đi biểu tình với họ à?
- Cháu không biểu tình. - Chú ơi, đừng hiểu lầm.
Con chú không biểu tình. Cô ấy chỉ mở cổng cho bọn cháu.
Đó là sự thật. Cháu không phản đối gì cả.
Đuổi chúng đi.
- Và đừng chơi với chúng nữa. - Vâng.
- Bọn cháu không chơi với con chú đâu. - Chú ấy không phải bố tôi!
Học phí cho kỳ này.
Ở lại ăn tối đã.
Giám đốc Kang đã triệu tập cuộc họp.
Có vẻ ông ấy đã bị Tổng thống chất vấn
vì không tìm ra kẻ chủ mưu vụ Washington.
Các đặc vụ của đơn vị nước ngoài hoạt động ở các thành phố mà Tổng thống thăm viếng,
còn đơn vị trong nước đang thẩm vấn các phái đoàn,
đặc biệt là Washington.
Giám đốc đang cố gán vụ này cho Giáo sư Shin Ki-cheol.
Sao lại là anh ta?
Anh ta nằm trong phái đoàn Washington đi làm nhiệm vụ kinh tế.
Giám đốc Kang nói anh ta là Donglim, thủ lĩnh một tổ chức gián điệp.
Donglim?
Đầu tiên, gọi tên giáo sư đó là gián điệp Donglim.
Liên kết hắn với bọn sát thủ và chuẩn bị báo cáo cho Tổng thống.
Nhưng Mỹ chưa chia sẻ thông tin, nên chứng minh mối liên hệ với Triều Tiên…
Nghe này, Đội trưởng Kim.
Bọn chúng biết trước mọi động tĩnh của Tổng thống.
Anh có điều tra phái đoàn trước chuyến đi Mỹ không?
Thế cũng nhận là sếp đơn vị trong nước?
Đây là lý do văn phòng Tổng thống muốn giải tán KCIA đấy!
Đi lấy lời thú tội của hắn đi.
Nếu không giải quyết được vụ Washington,
hai người coi như xong.
Rõ, thưa sếp.
Một việc nữa.
- Còn Đội Đặc nhiệm 417? - Làm sao?
Chiến dịch sẽ bắt đầu hai ngày nữa vào nửa đêm.
Vậy bám sát lịch trình đi.
Đó là một chiến dịch với tỷ lệ thành công rất thấp.
Sao không dùng đặc vụ nước ngoài của tôi để lấy thông tin về mối đe dọa hạt nhân?
Anh muốn tôi bỏ nó đi à?
Tổng thống đã phê chuẩn. Tiếp tục đi.
Đây là lịch trình của Tổng thống cho chuyến thăm Nhật Bản. Ký tên vào nó.
TRƯỞNG ĐƠN VỊ NƯỚC NGOÀI PARK PYONG-HO
TRƯỞNG ĐƠN VỊ TRONG NƯỚC KIM JUNG-DO
Ông ấy khó tính vì được Tổng thống coi trọng.
Tôi vẫn chưa quen việc này vì trước đây tôi ở trong quân đội.
Mong được anh chỉ dẫn.
Nhân tiện,
vợ tôi bảo tôi mời đồng nghiệp tới ăn tối,
nhưng nhà tôi quá nhỏ để mời tất cả.
Anh đến ăn tối cùng chúng tôi nhé?
Tất nhiên.
Hắn đã đến giới hạn.
Kết thúc vụ Donglim thôi.
Đưa hắn đến phòng số hai.
Chào sếp.
Anh lại làm hắn trật khớp vai à?
Sao cứ làm thế? Việc của anh là làm hắn nhụt chí.
Mặc đồ cho hắn rồi đưa đến phòng hai.
Rõ.
Nâng hắn lên.
Bí danh: Donglim.
Sư đoàn 5, Lực lượng Vũ trang Nhân dân Triều Tiên.
Thâm nhập vào miền Nam năm 1970. Giáo sư xã hội học ở Horim…
Làm ơn, thưa ngài.
Sao tôi có thể là điệp viên cấp cao của Triều Tiên?
Tôi… tôi không phải gián điệp. Thật đấy.
Chính phủ mời tôi tham gia làm cố vấn…
Tao tử tế lắm rồi đấy.
Lũ khốn đồng bọn với mày đều đã thú nhận.
Chúng nói mày là Donglim!
Ai nói tôi là Donglim? Chúng đang gài bẫy tôi!
Ngồi xuống!
Nghe này.
Mày tiết lộ lịch trình của Tổng thống với Triều Tiên khi đến Mỹ cùng phái đoàn.
Để mưu sát ông ấy!
Thật vô lý!
Anh à, sao tôi có thể…
Giữ hắn lại.
Thưa ngài, xin đừng giết tôi!
Hắn sẽ giết thêm một người nữa.
DONGLIM
ĐỘI ĐẶC NHIỆM 417
THÂM NHẬP
Ngày nay mỗi căn hộ ở Gangnam có giá 30.000 đô-la.
Sao có thể lừa được 640 triệu đô
mà không cần sự giúp đỡ từ các quan chức cấp cao?
Chỗ đó mua được bao nhiêu căn hộ?
Đất nước này đang trong tình trạng thảm hại.
Anh say rồi à? Uống từ từ thôi nào.
Em muốn sống ở đây lâu dài.
Nghe nói hai người biết nhau rất rõ.
Chồng cô nói thế à?
- Nói anh từng làm việc với anh ấy. - Em à.
Sao nào? Anh nói thật khó xử, vì đã quá lâu rồi.
Khó xử ư?
Vợ à, thứ lỗi. Bọn anh có chuyện cần bàn.
Sau vụ ám sát Tổng thống gần nhất, mọi đặc vụ của KCIA đều bị bắt giữ.
Anh ấy là người thẩm vấn tôi.
Bọn tôi đã ở bên nhau cỡ mười ngày.
Dây thần kinh trên tay tôi bị cắt đứt. Tôi vẫn chưa thể vận động đàng hoàng.
Anh à, hồi đó…
Tôi rất xin lỗi.
Tôi không nên nói gì. Tôi sẽ để hai người nói chuyện.
Xin lỗi vì đã gọi muộn thế này,
nhưng tôi có việc gấp cần báo cáo.
Nói đi.
Triều Tiên và Nhật Bản đang đàm phán không chính thức về bồi thường thuộc địa,
và một quan chức cấp cao muốn đào tẩu.
Đào tẩu? Chiến lợi phẩm của hắn là gì?
Thiết kế lò phản ứng hạt nhân, hồ sơ nghiên cứu, danh sách nhà nghiên cứu.
Tốt.
Đưa hắn vào trước khi tình báo Nhật biết thông tin.
Rõ, thưa ngài …
TOKYO
Xin chào?
Có ai từ Tập đoàn Taeyoung ở Hakone không?
Vâng. Tôi là Nishigara từ Tập đoàn Taeyoung.
Anh đang ở đâu?
Tôi không thể nói điều đó, nhưng chúng tôi vừa bắt đầu di chuyển.
"Chúng tôi?"
Tôi dẫn theo gia đình.
No comments yet. Be the first to leave one.