Первые 200 строк.
Cậu lo lắng à?
Sẽ là nói dối nếu tôi nói không.
À, vậy tôi không muốn cậu nói dối đâu.
- Cô ấy biết. - Không thể nào.
Cô ấy biết.
Vụ liên doanh Swinton sao rồi?
- Anh đùa à? - Chúng ta sẽ ổn thôi, được chứ?
- Cô ấy mà biết, cậu nhận ra ngay. - Có mà.
Cô ta còn không biết tên tôi,
và cô ấy mời tôi ăn bữa tối.
Có gì đáng cười nào?
Watson, Klyman, Gallo, Goldberg và Specter.
Anh đọc tên năm trưởng nhóm này làm gì?
Tất cả chúng tôi đều được mời đi ăn tối cùng Jessica ở năm đầu tiên.
Cô ấy mời cậu, nghĩa là...
- Đây là một điều tốt. - Chính xác.
Ôi, Chúa ơi.
- Giờ thì sao? - Tôi mặc gì đây?
Tôi phải nói gì? Tôi mặc gì đây?
Bàn về chuyện này trong giờ nghỉ đi.
Nói tôi biết có chuyện quái gì với vụ Swinton đi.
À, đó chỉ là một vụ kiện xâm phạm
cần phải xử xong trước khi ta xóa bỏ giao kèo. Tôi lo hết rồi.
Tại sao giờ cậu mới nói tôi biết?
À, tôi tưởng chuyện bị phanh phui.
Điều đó cũng không quan trọng lắm.
Vụ sáp nhập của tôi... nỗi hoảng sợ của cậu.
Sự đồng cảm của anh.
Và tôi không hoảng sợ gì cả.
Tôi có một lý do chính đáng để lo lắng.
Vậy à? Tại sao cô ấy lại mời cậu đi ăn tối chỉ để sa thải cậu?
Tôi không biết. Có bộ phim tên Goodfellas . Anh đã xem chưa?
Joe Pesci tưởng mình qua được, rồi anh ta chết.
Cậu gọi đó là lý do chính đáng?
"Karen! Tiền đâu rồi, Karen?"
Karen?
Họ chưa từng kiểm tra.
"Họ chưa từng kiểm tra" là sao?
Mạng internet ngày trước không được như bây giờ.
Không dễ để bắt được gian lận.
Trời ạ, thật tuyệt vời.
Chờ đã.
Nếu cô tốt nghiệp đại học, thì...
- thì cô... - Đủ tuổi để điều hành hãng luật của tôi.
Nhưng cô trông còn quá trẻ.
- Ồ, cậu biết họ nói gì mà. - Ừm.
Vẻ đẹp thật sự...
- Người da đen không có nếp nhăn. - ...là vĩnh cửu.
Đó là những gì tôi muốn nói.
Ừ.
Thôi, nói chuyện về tôi đủ rồi. Tôi muốn nghe chuyện của cậu.
Trường Harvard thế nào?
Khi tôi lên ba tuổi, tôi nhận ra rằng
tôi không giống những đứa trẻ khác.
Ngày tựu trường như là một câu chuyện đùa vậy.
Tôi không chép bài. Tôi không học bài.
Hằng năm, mọi người nói với tôi rằng,
"Năm tới cậu không thể lên lớp dễ dàng vậy đâu."
Tôi cứ đợi cho nó khó hơn, nhưng...
nó vẫn vậy.
Còn Harvard?
Tôi biết thế nào tôi cũng sẽ đến đó.
Ý tôi là, phải vậy thôi.
Tôi nghĩ, đúng rồi.
Cuối cùng tôi đã tìm được nơi để, à...
bộc lộ bản thân.
Nhưng kể cả khi ở trường luật Harvard trứ danh...
Cậu vẫn không giống những đứa trẻ khác.
- Nghe có vẻ ngạo mạn. - Không phải với tôi.
Sự thật là, cậu không cho mình là người thông minh.
Cậu luôn nghĩ trong đầu là nó phải như vậy.
Vâng, đó là ý tối muốn nói.
Tôi không nghĩ mình thông minh.
Tôi chỉ nghĩ những người khác...
- Ngốc. - ...không thông minh.
Đó là ý tôi muốn nói.
Tại sao lại chọn luật?
Đó là, à, chuyện cá nhân.
Chẳng phải đó là lý do ta ở đây?
Khi tôi lên 11,
cha mẹ tôi đang trên đường về nhà sau khi đi ăn tối,
và họ đã gặp phải...
một tai nạn khủng khiếp.
Và, à, họ...
bà tôi đã cưu mang tôi.
Và chỉ đến khi tôi...
lớn hơn một chút thì
tôi mới nhận ra chúng tôi có một vụ kiện.
Rốt cuộc thì cái nhà hàng đó...
họ vẫn phục vụ bia cho gã Fenton sau khi họ đã biết...
Thôi không có gì.
Tôi chỉ...
cảm thấy rất bất lực.
Và tôi không muốn có cảm giác đó...
thêm một lần nào nữa.
Harvey nói đúng.
Về điều gì?
Hy vọng cậu có mang theo tiền.
Trả tiền bữa tối nhé.
Chờ đã. Harvey đã nói đúng điều gì?
- Bữa tối thế nào? - Bữa ăn miễn phí.
Còn gì tuyệt vời hơn?
Nếu cô muốn biết điều gì về tôi,
cô có thể hỏi trực tiếp tôi.
Tại sao tôi không thể tìm hiểu về Ross như cách tôi tìm hiểu anh?
Vì nếu cô chỉ muốn tìm hiểu cậu ấy,
cô đã không kể cho tôi về buổi ăn tối.
Có một số chuyện đã xảy ra, và tôi muốn biết những chuyện đó.
Có tin đồn rằng Mike Ross chưa bao giờ học ở Harvard,
hay bất kỳ trường luật nào.
Vì thế tôi muốn kiểm tra cậu ta.
Thật kỹ lưỡng.
Tốt nghiệp ở vị trí đầu lớp.
Nên tôi mời anh cậu ta đi ăn tối.
Tôi muốn xem anh thấy gì ở cậu ta mà khiến cậu ta đặc biệt vậy.
Và?
Tôi hiểu rồi.
Cậu ấy rất đặc biệt.
Thậm chí còn hơn cả hai chúng ta.
Hy vọng điều này không có nghĩa là tôi phải lo tuyển người khác.
Đừng lo. Anh sẽ được ra ngoài cuộc.
Harvey, còn một điều nữa.
Cậu ta có thể đã được kiểm tra kỹ lưỡng,
nhưng cũng chả biết được cậu nhóc đó.
Cậu ta có thể có hồ sơ tốt nghiệp ngành Luật ở Harvard,
nhưng lại không có bất kỳ hồ sơ tốt nghiệp đại học nào
ở bất cứ nơi nào trên Trái Đất.
Nên tôi sẽ cho anh một cơ hội
để nói là anh không biết.
Bởi vì tôi không muốn làm cái việc mà nếu anh là tôi, anh sẽ làm.
Và đó là việc sa thải cậu nhóc đó.
Donna, vui lòng giúp tôi gọi điện cho ông Sherman.
Cảm ơn.
Thế là sao?
Xin lỗi?
"Vui lòng", "giúp tôi" và "cảm ơn",
tất cả trong cùng một câu?
Anh nghĩ tôi không để ý à?
- Tôi không có thời gian đâu. - Anh có.
Ngồi đây đi trong khi tôi tìm hiểu chuyện quái gì đang xảy ra.
Không có gì cả.
Cà vạt của anh bị lệch sang phải.
Nghĩa là anh đang suy nghĩ về chuyện gì đó.
Ông Sherman đã gọi nhỡ 136 lần, và anh không gọi lại lần nào,
nghĩa là anh đang làm việc gì có lỗi
và cố gắng để đền bù lại.
- Tôi không cố... - Tôi đâu có nói anh đền bù dư.
Miễn chúng ta hiểu nhau là được.
Lần duy nhất tôi thấy anh mặc áo tím là khi em trai anh phải nằm viện.
Ồ.
Chỉ có thể là mẹ anh bằng cách nào đó tìm lại được anh,
hoặc Jessica biết chuyện của Mike.
Ôi, Chúa ơi.
Anh ta biết chưa?
Tuyệt vời.
Anh đang nghe gì thế?
À, sách nói. Sự Sụp Đổ Của Đế Chế La Mã .
Anh có tâm trạng vui vẻ nhỉ?
- Anh có tin tốt gì à? - Ừ, đúng rồi.
Tôi đã có bữa tối với một người phụ nữ tuyệt vời.
Tôi rất mừng khi nghe được tiến triển tốt của chuyện giữa anh và Jenny.
Ồ, không. Không phải đâu.
Tôi gặp Jessica tối qua.
Chẳng phải bà ta hơi lớn tuổi so với anh sao?
À, tôi hợp với người lớn tuổi hơn mà.
Anh có biết anh đang nói về Giám đốc Điều hành của công ty này?
Xin cô đừng nói với ai về điều này.
Anh định sẽ làm gì?
Tôi sẽ sa thải anh ta.
Khoẻ không mọi người?
Ô, lạy Chúa. Ngày hôm nay thật tuyệt.
Hai người bị sao vậy? Có ai chết à?
Tôi ra ngoài đây.
"Tôi ra ngoài đây." Thật nghiêm túc.
Lúc nào cũng vậy.
Mike?
- Ừ hử? - Ngồi xuống đi.
Không được đâu. Tôi có quá nhiều năng lượng.
Tôi đến để cho anh tin mới nhất về vụ sát nhập Swinton.
Thì ra người phụ nữ này nghĩ nhà xuất bản đã ăn cắp ý tưởng về sách của cô ta.
- Rồi nộp đơn kiện. - Nghe đây.
Thường thì chúng ta sẽ hoà giải.
Nhưng giờ tôi lại nghĩ.
H-S-L-G...Harvey sẽ làm gì?
- Đè bẹp cô ta. - Chính xác.
Đó là điều tôi sẽ làm.
Myra Harrison sẽ không biết được điều gì đã hạ gục cô ta.
Sao giờ cậu lại làm theo cách của tôi?
Thôi nào. Vụ sáp nhập của anh, Myra Harrison.
Mike.
Ngồi xuống nào.
Anh ổn chứ?
Tôi không muốn nói gì bây giờ.
Giải quyết chuyện này thôi. Kể tôi nghe có chuyện gì đi.
Cuộc nói chuyện và kế hoạch và cả chuyện "Tôi sẽ làm gì?"
chỉ là chuyện vớ vẩn thôi.
Anh đã không thể làm được.
Tôi đã không làm thế.
Anh đã để cảm xúc lấn át bản thân.
- Anh buồn và anh để cậu ấy ở lại. - Không.
No comments yet. Be the first to leave one.