As primeiras 200 linhas.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TẬP 8
Trưởng phòng ơi.
Gì vậy?
Tôi sẽ thử.
- Thử gì cơ? - Trưởng phòng đã nói mà.
Tôi phải tự chứng minh mình là người
Phòng Phát triển Sản phẩm cần.
- Vậy thì sao? - Tôi sẽ tham gia
cuộc thi nội bộ của công ty.
Tôi sẽ làm hết sức.
Nên nếu như tôi đạt kết quả tốt,
lúc đó, cô hãy công nhận tôi là thành viên của phòng này.
Được thôi.
Tôi sẽ đợi tin tốt của cô.
Vâng.
Tôi sẽ nỗ lực hết mình.
- Sườn Bò. - Hàn Quốc.
- Sườn Bò. - Hàn Quốc.
- Cố lên! - Sườn Bò Hàn Quốc!
- Cố lên! - Ta làm được!
Hai chị, từ giờ chúng ta là một đội, cùng cố gắng nhé.
Em về đây. Hẹn ngày mai gặp hai chị.
Tạm biệt!
Tạm biệt.
- Tạm biệt! - Tạm biệt.
Hãy đợi đấy, lão già xấu xa!
Đi cẩn thận.
Chị à.
Em biết là cậu ấy rủ chúng ta thi cùng,
mà sao tên đội là "Sườn Bò Hàn Quốc" vậy?
Thì…
Chắc cậu ấy muốn sau khi có tiền thưởng sẽ được một lần ăn sườn bò thỏa thích.
Thật à?
Cậu ấy mà nói thì em sẽ sẵn lòng mua cho mà.
Sao em lại mua?
Nhậu một tăng nhé?
- Một tiếng thôi. - Thôi.
- Uống nhanh thôi. - Anh về nhà đi.
- Không, tối nay nhất định phải nhậu. - Thôi đi.
BÁNH KẸO JOA
Cậu ăn tối chưa?
Đây.
Tôi cho chị biết công thức
thì ít ra phải đãi tôi ăn thịt bò thay vì thịt lợn chứ.
Tôi sẽ đãi cậu món ngon hơn khi được nhận lương.
Gọi thêm canh tương và cơm nhé?
Không. Hôm nay tôi sẽ ăn thịt cho no.
Nhưng mà trước giờ tôi đòi chị đãi mãi mà chị có chịu đâu.
Chuyện là sao vậy?
Hôm qua, cậu rủ tôi cùng tham gia cuộc thi nhỉ.
Ừ.
Chúng ta cùng thi đi.
- Sao ạ? - Cậu Yu Hyeon nấu ăn ngon,
lại có nhiều chứng chỉ.
Cậu giúp tôi đi.
Đợi chút đã.
Cậu Yu Hyeon từ chối rồi
thì làm gì còn cách nào?
Anthony.
Anthony.
Dù sao tên đó cũng vô dụng,
nên thế này là tốt nhất.
Nhân lúc chỉ có hai chúng ta,
chúng ta thơm má… À, không. Hôn môi nhé?
Anh nói gì thế? Xấu hổ quá.
Anh cũng xấu hổ lắm.
Hôn đi mà.
Không được!
Không được à?
Không phải vậy. Đợi tôi chút.
Vì lý do bất đắc dĩ, đội Sườn Bò Hàn Quốc giải tán.
Mọi người, chào nhé.
BẠN MUỐN RỜI KHỎI PHÒNG CHAT?
Quả nhiên thịt lợn vẫn là nhất.
Sao cơ?
Cùng tham gia đi, cuộc thi ấy.
CHỦ TỊCH HAN JI MAN
Ji Suk, anh biết em lo lắng điều gì.
Nhưng nghĩa vụ của chúng ta
cũng là tiếp nối nguyên tắc từ thời bố chúng ta ở Bánh kẹo Joa.
Lần này cứ tin tưởng trưởng phòng Oh đi.
Ừ…
Đúng vậy.
Nghĩ lại thì em thấy Ji Eun nói đúng.
Doanh số hay lợi nhuận không phải tất cả.
Cũng đã đến lúc người già như chúng ta nhường sân chơi lại cho bọn trẻ.
Sao anh gộp cả em vào? Em chưa già đâu nhé.
Ji Suk à, thời gian qua em cũng đã vất vả nhiều.
Giờ phải nghỉ ngơi chút đi chứ.
Anh nói đúng. Sẽ ổn thôi, vì bọn trẻ có năng lực lắm mà.
Mặt cậu còn gì nữa đâu? Gọt cái gì mà gọt?
Xương chỗ này của tôi lại mọc ra nữa hay sao ấy.
Do cậu chỉ nhai ở bên này đấy.
Có người gửi anh cái này.
NGƯỜI NHẬN: ANTHONY
NGƯỜI GỬI: BAHN HA NI
- Bahn Ha Ni? - Khoan đã nào.
Cô gái ấy gửi thật à?
Trời đất ơi. Cắt nhỏ rồi mới gửi đi kìa.
Xem như chuyện này giải quyết xong rồi nhỉ?
Cô ta là cái thá gì mà dám bảo mình thối nát hơn xưa?
Đúng đấy. Sao dám nói minh tinh vũ trụ như thế?
Làm như mình tốt đẹp lắm ấy.
Cái thứ lẳng lơ có con sớm.
Đúng thế.
Lee Hyo Ri của Hosu giờ chỉ còn là bà thím.
Thật ra cô ấy cũng không giống bà cô đâu.
Anh biết hồi xưa cô ấy nổi lắm không?
Anh không thể nhìn thẳng vào cô ấy đâu.
Nếu nhìn, anh sẽ bị tát ngay lập tức.
Tôi chỉ về phe cậu thôi mà.
Ai bảo anh hùa theo tôi?
Hay quá! Ghép được một hình rồi.
Có phải trò ráp hình đâu.
Em xin lỗi anh.
Đúng là những người tự nhận thân với tôi quá vô tích sự.
Mà này, vẫn chưa có tin gì từ biên kịch Kim à?
Vâng, nhưng những diễn viên khác đã liên hệ báo chí hết rồi.
Thế à? Vậy chúng ta cũng liên hệ báo chí đi.
Có tin gì để viết đâu mà liên hệ?
Cái gì?
Giám đốc à,
lấy bài người khác rồi viết thành bài của mình là được mà.
- Vâng, tôi biết rồi. - Giám đốc!
- Hiểu rồi. - Trời ạ, giám đốc cơ đấy.
Anthony,
có nhiều bài báo viết về cậu lắm.
Lẽ nào cậu nổi tiếng trở lại rồi?
Tự nhiên nhiều vậy à? Có chuyện gì thế?
Đợi đã. Để tôi xem nào.
Giám đốc, có gì đó là lạ.
Này, Anthony.
Rốt cuộc cậu đã đăng gì lên mạng xã hội rồi?
Tôi có đăng gì đâu.
Lần này, nhân vật chính trong phim của biên kịch Kim là đầu bếp,
nên tôi chụp ảnh với đồ ăn được giao đến tối qua rồi đăng lên.
Chắc báo viết về chuyện đó nhỉ.
Đời sống "ngôi xao" là đây. Khoan, là "ngôi sao" nhỉ?
Dù sao thì cũng là đời sống của ngôi sao hàng đầu.
"Lấu ăn với dưa hấu".
"Càng lấu càng ngon".
"Tiếng bộ rõ rệt".
Không một cụm từ nào viết đúng.
- Không một cụm từ nào. - Gì cơ?
Phóng viên Park, anh biết Anthony từng sống ở Mỹ mà.
Tôi biết thế là hơi quá, nhưng mà…
tôi đã đặt bàn ở một quán đồ Nhật ngon, chúng ta vừa ăn…
Họ nghĩ mình là ai? Triều Tiên Thế Tông chắc?
Cả đời chưa sai chính tả bao giờ à?
- Chỉ giỏi hạ bệ tôi… - Vâng.
- Dành thời gian cho tôi nhé. - Chết tiệt.
Vâng, được ạ.
Trời ạ.
Sao dạo này chẳng có việc gì ra hồn vậy?
Giám đốc, xem ra khó mà thu xếp chuyện này.
Chúng ta tìm cách đổi hướng dư luận đi.
Cậu có cách gì hay à?
Lần trước em nói rồi,
hay là đi làm tình nguyện cùng anti-fan ở mái ấm cho động vật đi?
Em đã tìm hiểu vài chỗ rồi.
Nghe cũng được đấy.
Gần đây làm tình nguyện giúp thay đổi hình tượng.
Cậu thấy thế nào?
Còn thế nào nữa? Ngày mai liên hệ với mọi anti-fan ngay đi.
Nhưng họ sẽ tới chứ?
Lúc hòa giải, chúng ta có yêu cầu làm tình nguyện mà.
- Phải không? - Có chuyện đó à?
- Có. - Với cả, gọi Bahn Ha Ni quái quỷ đó nữa.
Cô ta không đến thì cứ kiện tội vi phạm thỏa thuận.
Mà thôi, kiện luôn đi.
Sao thế?
Mặt tôi dính cái gì à?
Không.
- Tôi hỏi chị một chuyện được không? - Chuyện gì?
Chị có quan hệ thế nào với cái anh Anthony đó?
Chúng tôi chỉ là bạn cùng trường cấp ba thôi.
Tôi biết chị từng sống tùy tiện,
nhưng sao lại hôn bạn cấp ba chứ?
Gì cơ?
Cậu nói cái gì thế?
Tôi có tình cờ gặp anh ta.
- Anh ta nói hai người đã hôn nhau. - Điên à?
Hoàn toàn không có chuyện đó!
Chỉ là…
Chúng tôi trượt chân ngã và va vào môi nhau.
- Vậy à? - Vâng.
Đó là một trong những ký ức mà tôi muốn xóa nhất trong đời.
Vậy là hắn ta muốn ra oai nên mới lừa tôi.
- Đúng là khốn nạn. - Chun Sik nói thế à?
Tên anh ta là Chun Sik à?
Là Yang Chun Sik.
Tên gì mà rẻ mạt.
Nhưng có vẻ cậu ta không thích nhắc chuyện ngày xưa
nên cậu cứ giả vờ không biết nhé.
Tôi sẽ suy nghĩ.
Vậy tôi lên nhà đây.
Vâng.
- Sao thế? - À thì
từ giờ ta là đồng đội rồi, bắt tay lấy tinh thần đi.
No comments yet. Be the first to leave one.