As primeiras 200 linhas.
Kính gửi hiệu trưởng trường ĐH Princeton.
Người có ảnh hưởng nhất trong cuộc đời tôi...
... là Mother Teresa, 1 tấm gương sáng giúp tôi chiến thắng tính kiêu ngạo...
sự đe dọa tới bảng điểm 1,600 SAT và học bổng National Merit.
Người đó đã dạy tôi những từ quan trong nhất tôi từng học.
Aloha, cái mà tôi...
Kính gửi hiệu trưởng trường ĐH Princeton University...
người gửi: Cristina Moreno.
Người có ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời tôi: Mẹ tôi. 1 điều hiển nhiên đối với tôi.
Tôi nghĩ quan điểm của tôi về bài luận này...
Kể từ cái ngày cách đây 12 năm, ở Mexico, bố tôi rời bỏ mẹ con tôi.
Chỉ còn mình mẹ tôi bên cạnh che chở cho tôi...
Và mẹ không bao giờ để tôi thấy mẹ khóc.
Tố nhất là...
Tìm một nơi kín đáo và khóc một mình....
Thực sự tôi không muốn mẹ buồn...
và cũng không muốn để mẹ biết rằng tôi vẫn nghe thấy mẹ khóc.
Mẹ tôi giữ tôi lại Mexico càng lâu càng tốt...
để tôi thuộc hết những thứ văn hóa Latinh gốc gác của mình.
Cuối cùng, mẹ hiểu ra cơ hội cuối cùng để thay đổi.
Chúng tôi sẽ rời Mexico đến Mỹ.
"1 giọt nước mắt."
"Chỉ một mà thôi."
"1 giọt nước mắt ý nghĩa," she said.
Mẹ tôi sẽ chính là Mexico của tôi.
Vì bài luận nộp học này là 1 bài luận mở...
tôi phải nói rằng sự di chuyển của chúng tôi tới Mỹ là...
sự gia nhập vào tầng lớp bình dân.
Để tôi không bị hòa tan vào dòng văn hóa ngoài Latin...
mẹ tôi tìm một nơi mà có nhiều người Latinh sinh sống.
Vì thế chúng tôi đi qua Texas...
chỉ có 34% Latinh...
đến Los Angeles...
48% Latinh.
...nhìn vào Detroit Pistons.
Và mẹ nói rằng " Dậy đi nào!" Nhưng không, gì vậy ?
Bạn sẽ không thấy được đâu, nhưng tại sao? Bởi vì bạn đang bị chết dần
bạn đang bị bóp nghẹt bởi những kẻ cướp tâm thần
Ở Oakland này là nơi trú ngụ của cả 1 đống tâm thần
Sau một vài phút lang thang ở nơi xa lạ...
chúng tôi rẽ vào một góc, và chúng tôi có cảm giác như ở nhà mình ở Mexico vậy.
Em họ của mẹ tôi, Monica, cho chúng tôi nghỉ nhờ.
Trong 6 năm tiếp đó...
không ai trong chúng tôi mạo hiểm ra ngoài khu cộng đồng mới này.
Mẹ tôi làm 1 lúc 2 việc, và kiếm được $450 mỗi tuần...
Chúng tôi làm hết sức mình để kiếm tiền.
Và chúng tôi an toàn, và hạnh phúc.
Giá mà tôi cứ mãi là đứa trẻ 6 tuổi như thế.
Nhưng rồi đến lúc tôi dậy thì.
Và trong 1 lần khiêu vũ đầu tiên...
khoảnh khắc mà tay của 1 đứa con trai...
chạm vào lưng tôi và trượt xuống dưới...
có vẻ như đã rõ ràng rằng mẹ tôi sẽ bỏ công việc bà làm ở hộp đêm...
để luôn canh chừng và lo lắng cho tôi.
Trong những ngày đó, mẹ cố gắng kiếm những việc làm khác.
Mẹ cần 1 nghề kiếm được $450 .
Điều đó có nghĩa là, sau 1 thời gian ở Mỹ...
cuối cùng mẹ tôi cũng phải thay đổi nếp sống văn hóa La tinh của mình.
Xin chào?
Vâng, chào bà. Chúng tôi muốn được phỏng vấn việc làm với bà Clasky?
Oh, tuyệt quá, được rồi.
Mời vào, cửa trước mở đó, chúng tôi ở sân sau nhá?
Và gọi tôi là Deborah.
Giao tiếp có vẻ có ích.
Mẹ tôi cảm thấy khá ổn, không còn lo lắng.
Làm việc cho người Mỹ có vẻ không vấn đề j cả.
Cũng chỉ là một nghề thôi.
Người Mỹ da trắng đó vẫy tay.
Và mẹ bước vào giữa ranh giới của sự giao thoa về văn hóa.
Ak ak, cô có sao không, trời ạ?
Ồ không, đừng lo, tôi hôk điên đâu
Tôi đặt cái gương ở đấy là để cho mọi người hôk đi bộ trên cỏ thôi mà
Thay vì mua sẵn đồ trong cửa hàng,vì chúng rất xấu, tôi đã đặt 1 cái
nhưng tôi sẽ tự thiết kế nó, đáng lẽ ra tôi đã làm vậy
Khi chảy máu mũi thì phải làm gì nhỉ :D
- Câm mồm nào, Deborah. - Được rùi đó mẹ.
- Không có đá chườm à, Berni! - Thì lấy cái j đó đông cứng là được.
Bình tĩnh nào, hxhx!
Cầm lấy nào !
Thật là lạ vì tôi lại đưa tiền cho cô nhưng tôi thấy hơi có lỗi ý mà!
Tôi ổn mà.
Chum, câm mồm.
Tôi xin lỗi vì cảnh tượng này.
Tối nay tôi phải tổ chức một buổi thu quỹ cho trường học tại đây
Nên mọi thứ hơi lộn xộn. Đây, ngồi xuống đây.
Mời, mời ngồi.
Àh uh, tuyệt lắm.
Cứ vứt nó đi.
Cô ấy là em họ tôi.
Cô ấy đã ở đây khá lâu rùi, và đã khá quen thuộc với mọi thứ, nhưng
lại không biết nói tiếng Anh...
Cô ấy đang sống trong căn hộ của tôi
- Uhm, thế tôi đang phỏng vấn ai vậy ? - Hơ, cô ấy..
Cô trông thật tuyệt.
Cô ấy không nghĩ đó là lời khen đâu, đó giống như 1 lời chê hơn.
- Kìa mẹ! - Cứ tiếp tục đi.
Tôi xin lỗi, đây là con gái tôi, Bernie...
- và mẹ tôi, Evelyn Wright. - Evelyn.
- À cô có muốn đi vào nhà khỏi nắng không? - Ồ không sao, ở đây cũng được mà.
Cô có cần kem chống nắng không, tôi có loại 70 UTF đây.
Cô ấy thích tắm nắng.
Ồ, áo cô giống áo tôi quá. Chúng ta đúng là hợp ý nhau
Thế cô có muốn uống nước chanh không ?
Nước chanh nhá ? 2 người uống hôk để tôi đi lấy ?
Thôi bác, chúng ta nói chuyện thôi.
Nhà tôi có 2 đứa con nít. Chồng tôi là bếp trưởng 1 nhà hàng.
- Anh ấy làm việc vào buổi tối, vì thế... - Thế còn cô đang làm gì ?
À, uh, hả, không, tại sao ? Sao cô lại hỏi thế ?
À không, tôi hỏi thế thôi. Chỉ là...
4 tháng trước tôi có điều hành một công ty thiết kế thương mại...
nhưng sau đó nó đi tong luôn :D.
- Giờ tôi đang làm nghĩa vụ một người nội trợ thôi . Hx! - Hx hx..
Nhà tôi có 2 đứa con. 1 đứa là George, 9 tuổi, và đây là Bernie...
và tôi thích căn nhà giống tôi, cô biết đó ...
Đôi lúc tôi là người vừa dễ dãi lại vừa chặt chẽ.
Đó là tất cả những điều đầu tiên nên biết ở đây.
Cứ nói cho cô ấy biết đi, và tôi cũng quan tâm đến từng chi tiết của ngôi nhà.
Xin lỗi đã không dừng lại cho cô dịch..
Tên cô là gì ?
Llamo ( tiếng TBN). Đó là 1 trong 5 từ tiếng TBN mà tôi biết.
Flor Moreno.
Floor ( sàn nhà) ?
Flor.
- Floor? - Không, Flor.
Floor.
Flor.
- Nghĩa là "flower" (hoa), đúng không ạ? - Flower, uh.
- Floor! Cái sàn nhà, đúng không? - Flor.
- Flor. - Flor!
Hx, tai tôi chắc có vấn đề, may mà tôi không còn đi học nữa?
Cô ấy nói gì thế ?
Cô ấy nói nếu cô uốn lưỡi lên, sau đó thà ra từ từ, là cô phát âm được liền ý mà...
và người Mỹ thường khó khăn trong việc phát âm từ này...
và thật bất ngờ vì cô lại cố gắng chỉ để phát âm 1 từ. Vì đa số thì chả quan tâm đến điều nhỏ nhặt này làm j.
Cô hiểu tôi đấy.
Flor.
Đần, nhưng có cố gắng, đúng hôk hehe?
Nào, hãy xem điều cô vừa giúp tôi? Đó chính là cái mà bọn trẻ trong nhà cần.
Sự kiên nhẫn và sự khuyến khích.
Được rùi, bi jo đến chuyện lương bổng.
- Tạm biệt mọi người, cháu đi học đây. - Mẹ yêu con.
Cô sẽ làm việc tuần 6 ngày. Có thể 6 tiếng, 7 tiếng, cũng có lúc 12 tiếng.
Làm việc nhà, và chăm sóc lũ trẻ.
Cô muốn bao nhiêu 1 tuần ?
- Tùy ý cô, bao nhiêu cũng được. - Không được !
Không, đây là điều rất quan trọng...
vì nếu cô đòi hỏi quá ít, nghĩa là cô không coi trọng giá trị bản thân.
Còn nếu quá nhiều, nghĩa là cô quá lời rùi ?
$1,000.
Cô ấy đùa ý mà!
$650!
Chào mừng đến với gia đình chúng tôi.
Đi nào. Tôi muốn đưa cô đi xem nhà 1 vòng.
Đi nào !
Tôi chưa từng biết rằng mẹ tôi luôn lo nghĩ về chuyện kiếm tiền cho tôi...
cho đến khi tôi thoáng thấy trong ánh mắt mẹ sự thoải mái trong chuyện tiền bạc .
Cho chúng tôi 1 bàn 2 người nhá ?
- Chúng tôi đang ăn mừng. - Được ạ, mời đi lối này.
Ở đây được không ạ?
- Cảm ơn cô. - Không có gì ạ.
Được rùi.
Quý khách xem thực đơn ạ.
- Cảm ơn. - Khôn có gì ạ.
Sặc, đắt quá má ơi.
Xin lỗi cô.
Có 2 anh chàng muốn mời cô đồ uống.
Cảm ơn nhìu.
- Không, cảm ơn. - Vâng ạ.
Xin lỗi, tôi không hiểu.
Thật bối rối quá.
Mẹ cháu bảo cô bảo mấy người kia rằng, "Các anh nghĩ mình là ai vậy?
"Không thấy tôi đi cùng với con gái mình sao, ơn chúa ?"
Được.
Cô ấy nói " Các anh nghĩ mình là ai ?"
Cô ấy đi với con gái mà, ơn chúa. Con gái nhỏ của cô ấy.
Dịch sang trái !
Sang trái !
Chào buổi sáng, Flor, lát nữa gặp lại nhé.
Hey, cô ăn thử đi ?
Ngon chứ ạ ?
Con à, hãy suy nghĩ 1 cách nghiêm túc về việc thức dậy đi nào.
Con chưa phải dậy ngay bi jo, nhưng con đang suy nghĩ nghiêm túc về chuyện thức dậy đấy chứ?
- Vâng ạ. - Được.
Trời ạ, thật bất ngờ !
Chỉ cần nói "Ngon quá" là được mà.
Con rất vui là mẹ thấy ngon.
Nhưng con có thể làm bánh mà không cần cái này.
Không!
Flor, không bao giờ được chơi trò ném bóng với con Chum!
Tôi không điên, tôi đang nghĩ về cô.
Tôi đang rất bình tĩnh.
Ok, chỉ là...
không được ném bóng với con chó nhá. Không được, nghe chưa.
không bao jo được làm thế, Ok.
Đây, cô pha cho chúng tôi ít cà phê?
Đây, cảm ơn cô.
- Con phải dậy bi jo à ? - Ừ, dậy ngay bi jo.
Bố ơi!
Bố đang phát điên với con như mẹ à, có chuyện j vậy ạ ?
Không, Georgie à, bố đâu có phát điên.
No comments yet. Be the first to leave one.