As primeiras 200 linhas.
Ngày xửa ngày xưa,
có một cô bé xinh đẹp.
Bà cô bé hết mực yêu thương cô.
Một ngày nọ, bà tặng cô bé chiếc khăn choàng làm bằng nhung đỏ.
Vì nó trông rất hợp với cô bé,
cô bé cứ muốn mặc nó suốt.
Thời gian trôi qua,
cô bé được biết đến với cái tên Cô bé quàng khăn đỏ.
Nhiều năm trôi qua,
Cô bé quàng khăn đỏ
đã trưởng thành và trở thành một cô gái thông minh, xinh đẹp.
Cô bé mang nhiều hy vọng trong lòng,
nên cô đã bắt đầu một cuộc hành trình.
THÁM TỬ QUÀNG KHĂN ĐỎ
Thị trấn gần đây không nhỉ?
Ối! Ôi!
Thiệt tình luôn, đã bao nhiêu lần rồi?
Khu rừng này thật đẹp nhưng cũng đầy gai.
Cô bé à, những thứ đẹp đẽ thường có gai.
Này, cô bé mặc đồ đỏ!
Không ngờ cháu có thể phớt lờ cô dễ thế.
Cô là phù thủy.
Một phù thủy đấy.
Phấn khích lên!
Có chuyện gì vậy ạ? Cháu đang trên đường đến Spenhagen.
Spenhagen? Xa lắm đấy. Chuyến đi của cháu sẽ rất vất vả.
Vâng, nên cháu phải đi rồi.
Đúng là con bé quê mùa.
Một hành trình quá dài so với đôi giày quê mùa đó.
Ừ, hành trình đau đớn!
Được rồi, cô sẽ dùng phép thuật để tặng cháu đôi giày đẹp.
Không, cảm ơn.
Cứ đợi chút!
Này, đôi giày đó rất tệ nên cháu không thể chạy.
Cháu nên đi giày mới.
Cô làm cháu sợ đấy.
Cô sẽ dùng phép thuật của mình.
Cô hụt hơi rồi kìa.
Giày mới…
Thế nào?
Cô sẽ tặng giày mới.
Hả?
Này, cô sắp chết rồi.
Vương quốc này coi trọng cái đẹp!
Trông cô không giống mụ phù thủy già nào, cô trông sành điệu, nhỉ?
Thấy chưa?
Sao? Cháu nói cây gậy này quê mùa à?
Gọi nó là "đồ cổ"!
Trẻ con không bao giờ lĩnh hội được vẻ đẹp của cây gậy này.
Vậy à?
Tạm gác cô qua một bên đi.
Cô sẽ đổi giày cho cháu để phù hợp với vẻ đẹp của vương quốc này.
Được chứ?
Cô sẽ biến cô bé quê mùa và đôi giày quê mùa này trở nên xinh đẹp.
Đừng gọi cháu quê mùa nữa.
Vinda Vanda…
Vindaly!
Nhầy nhụa quá.
Trời ạ, thô lỗ quá.
Cô là phù thủy gì vậy?
Cô có thể làm đủ loại phép thuật.
Chỉ là đôi giày này…
Cô không giỏi với nó.
Sao lại dùng phép mà cô không giỏi?
Ở đó hơi bẩn. Ngay ở gót giày ấy.
Đây là lỗi của ai?
Chờ đã! Ôi!
Đau quá.
Ôi trời.
Vui lên đi, nhé?
Dù gì thì đôi giày đó cũng dính đầy bùn.
Ôi, giày của mình!
Ôi, đau quá.
Ui da.
Giày của em…
Hóa ra là giày của em.
Cảm ơn.
Em là Cô bé quàng khăn đỏ. Còn chị tên gì?
Lọ Lem.
Con chim bồ câu chị nuôi…
đã chết rồi.
Em rất tiếc.
ANNE
Này Lọ Lem, ai bắt nạt chị vậy?
Hả?
Em biết ta mới gặp nhau, nhưng linh cảm của em rất chuẩn.
Người bắt nạt chị là mẹ kế
hay chị gái cùng cha khác mẹ của chị, Anne?
Làm sao em…?
Bộ quần áo cũ này là đồ thừa của người khác, phải không?
Trên cổ áo có ghi "Anne".
Viết tên chị ta nghĩa là chị ta không phải con một.
Chị còn một chị gái nữa.
Việc bố mẹ chị không cho chị quần áo mới
và chị không ở trong hoàn cảnh có thể phàn nàn
tức là chị có mẹ kế.
Và tên chị…
Tên chị?
Là Lọ Lem.
Lọ nghĩa là "tro".
Tên chị nghĩa là "lem luốc tro".
Chả ngần ngại nói ra cái tên như thế
thì hẳn là đã bị gia đình bắt nạt suốt.
Em giỏi thật…
Nhưng em không hiểu tại sao những điều khủng khiếp này xảy ra với chị.
Khóc không giải quyết được vấn đề.
Ở vương quốc này…
sắc đẹp là tất cả.
Lâu đài nơi đức vua sống là lâu đài đẹp nhất thế giới.
Những thứ xấu xí là tội lỗi.
Những người xấu xí, bẩn thỉu…
Cút đi. Về nhà đi!
…hoàn toàn vô hình với mọi người.
Vì chị trông như thế này…
Lọ Lem.
Vâng, thưa mẹ.
Tách trà đều cạn trơ đáy cả rồi.
- Nhanh đi pha trà đi. - Vâng ạ.
Trời ơi, mày không chỉ xấu xí mà còn chậm như rùa bò.
Con xin lỗi.
Này, nhanh đi lấy gương cho tao.
Vâng.
Lọ Lem, đi hái thêm quả mâm xôi đi. Chúng ta sắp hết mứt rồi.
Chị Margot, em…
Hả? Gì cơ?
Hả?
Hả? Mày không nghĩ mày sẽ đi dạ hội đấy chứ?
Em…
Còn lâu mày mới đi được.
Nghe này, Lọ Lem.
Dạ hội tối nay là để hoàng tử chọn vợ.
Một dạ hội hoành tráng cho Anne xinh đẹp thành hoàng tử phi.
Ôi, mẹ.
Nếu hoàng tử mà biết con có đứa em gái quê mùa như vậy,
sức hấp dẫn của con sẽ giảm một nửa.
Không thể chấp nhận được. Không thể.
Vậy ta phải tìm nhà tạo mẫu giỏi nhất để tăng gấp đôi sự hấp dẫn đó.
Cảm ơn mẹ!
Ôi, Anne. Mẹ còn một mánh nữa.
Mẹ ơi, mẹ thật tuyệt vời. Mánh gì vậy?
Ôi không, làm rơi rồi.
Này, bánh đó của tao!
Nó lại bay tới rồi. Đúng là thứ bẩn thỉu.
Bạn của Lọ Lem háu ăn quá.
Thứ bồ câu đê tiện.
Những thứ bẩn thỉu không nên tồn tại ở vương quốc này.
Đợi đã!
Vậy là con chim bồ câu chị nuôi đã bị giết vì chuyện đó sao?
Chị làm gì được chứ?
Chị đã gặp xui xẻo ngay từ khi sinh ra.
Ý chị là…
Con chim bồ câu này và chị…
Hai bọn chị đều không xinh đẹp.
Mà dù có đi dạ hội, chị cũng chưa từng nói chuyện với hoàng tử.
Chị còn chả thích ngài. Chị thật sự muốn làm vợ ngài à?
Phải, nếu người đó là ngài.
Đợi đã, chị thực sự thích ngài?
Ý chị là, ngài là một người rất tuyệt vời.
Dù đẹp hay không, ngài cũng đối xử công bằng.
Chị đã thấy ngài ngoài đời một lần.
Chị chẳng thể nói được gì.
Chị bị ngài hớp hồn.
- Và…! - Chị nói nhiều thật!
Hoàng tử đã học chính trị từ khi còn nhỏ. Ngài vừa dịu dàng vừa tuấn tú.
Nếu hoàng tử trở thành vua, vương quốc này sẽ tốt đẹp hơn.
Nếu có thể lấy một hoàng tử tuyệt như vậy,
chị sẽ không đòi hỏi gì khác.
Em hiểu rồi. Hãy đi dạ hội nào.
Không được.
Sao lại không?
Chị…
Chị chỉ có mỗi bộ này thôi.
Họ sẽ không cho chị vào lâu đài nếu ăn mặc thế này.
Chị gái Margot của chị còn ném giày của chị đi.
Chị ta vứt giày của chị à? Thật quá đáng.
Mấy vết sẹo đó là gì?
Chị bị thương khi hái mâm xôi.
Gai mâm xôi đâm.
Có vẻ cháu đang gặp rắc rối.
Nếu vậy thì để cô giúp cho.
Phù thủy vẫn ở đây.
Tên cô là Barbara!
Cô có thể làm cháu xinh đẹp để dự dạ hội.
Cháu không tin.
Đừng đánh giá thấp cô.
Cô giỏi việc này lắm.
Vinda Vanda…
Vin…
daly!
Cái gì?
Chà!
Thế nào?
Cháu cứ như một người khác!
Đáng yêu quá!
Barbara, cô làm cho cháu với.
Hả?
Cháu cũng đi dạ hội.
Cháu đi làm gì chứ?
Cháu đang trên hành trình làm phong phú cuộc sống.
- Cháu phải khám phá mọi cảnh ở mọi nước. - Cháu tính toán thật đấy. Được thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.