As primeiras 200 linhas.
Ngày xửa ngày xưa, vào một thời điểm cụ thể,
chính xác là ngày 05/07/1825, 52 nam nữ đã từ Na Uy ra khơi
trên một con thuyền một buồm nhỏ họ đặt tên là Restauration.
Những người nhập cư này muốn thoát khỏi sự kìm kẹp tôn giáo,
nên họ ra đi đến nước Mỹ.
Chuyến vượt biển không chỉ gian khó, mà còn bất khả thi.
Làm thế nào mà họ vượt qua được?
Họ được trợ giúp chứ sao.
Từng người, hãy kể hành trình của bạn.
Kể cho tôi hành trình cuộc đời bạn, và tôi sẽ nói bạn là ai.
ĐỨA TRẺ GIẢ MẠO
Câu chuyện cổ tích này bắt đầu tại một thư viện ở Queens.
Xin chào!
Tôi đang gặp khó khăn!
Khốn cùng lắm rồi!
Tôi cần đi vệ sinh!
Nghe giọng tôi đây. Ông nghe thấy tôi nói không?
Tôi có tai, đúng không? Xem này.
Ông thấy tôi cũng có tai, sao ông lại hét lên?
Đưa tôi căn cước thì tôi mới đưa ông chìa khóa nhà vệ sinh.
Tôi không có căn cước.
Để túi của ông ở lại cho tôi.
Trong này có bí mật quốc gia đấy!
Được.
Cảm ơn cô.
Rất hân hạnh.
- Chào. - Anh cần gì à?
Tôi định giúp cô.
- Có vẻ cô đã giải quyết xong rồi. - Khó tin quá nhỉ.
Apollo.
Giống Apollo Creed à?
Đúng, kiểu thế.
Cô có muốn đi… Cô có muốn đi ăn tối với tôi không?
- Đi mà. - Không.
Nếu Emma Valentine nghĩ Apollo Kagwa dễ bỏ cuộc đến thế,
cô ấy đã nhầm rồi.
Nhưng để hiểu sao lại như thế, trước tiên, ta phải quay lại quá khứ.
Rất xa.
Trong cuộc đình công lớn của công nhân vệ sinh năm 1968,
Brian West đã gặp Lillian Kagwa.
Cô thế nào?
Tôi đến gặp anh Pavel Arsenyev.
Anh Arsenyev, có anh…
Tôi là Brian West. Brian West.
Anh Brian West đến gặp anh.
Bỏ mẹ.
Anh ấy sẽ ra ngay.
Cảm ơn cô.
Tôi là người quản chế anh ấy.
Tôi không được phép nói với cô, nên cô phải giữ kín nhé?
GLAMOUR TIME - CÔNG TY NGƯỜI MẪU
- Kwagwa, cái họ thú vị đấy. - Kagwa.
Kwagwa. Kwaga.
Tôi không hẹn hò với đàn ông da trắng.
Tôi cũng không.
Này, Kragwa. Kragwa.
Lillian.
Lillian. Nghe này,
tôi còn phải giám sát ở đây nhiều lắm, nên tôi sẽ quay lại sau nhé?
Hẹn gặp cô sau.
Này. Gã đó không tốt cho việc làm ăn,
và vì hắn mê tít cô, nghĩa là cô cũng không tốt cho việc làm ăn, nên…
Không, anh Arsenyev, tôi cần công việc này.
Tôi không muốn nghe. Đi đi. Thu dọn đồ của cô.
Này, xem ai kìa.
Công ty người mẫu kiêm rửa tiền. Không khôn ngoan đâu. Không hay đâu.
Không hay chút nào. Quay lại nhà tù nhé.
Anh khiến tôi bị đuổi việc. Lương chỗ mới bằng một nửa. Căn hộ mới chỉ có một phòng.
Tôi thích làm ở công ty người mẫu.
Hãy cho tôi cơ hội đi.
Không bao giờ.
Và anh ấy không thể rời xa.
Được.
Và đó là cách Brian quen Lillian,
nhưng mãi nhiều năm sau mới hẹn hò thật sự lần đầu tiên.
Có một quán ngay gần đây.
Ngon lắm. Họ làm món…
Nghe hay đấy, nhưng không.
Có người gọi đó là đeo bám.
Apollo gọi đó là kiên trì.
Riêng tôi thì thích những điều giản đơn như đi dạo công viên
- hay… - Không.
- Này. Cô có muốn đi… - Không.
Được.
Thật… Tuyệt lắm.
Ừ.
- Boones Mill? - Đúng.
Đúng, anh chưa nghe đến nó bao giờ. Dân số, 285.
Đó là nơi bố mẹ tôi dừng chân.
Cá là bố mẹ cô có nhiều chuyện thú vị
- về chỗ Boones Mill trời đánh đó. - Chưa từng nói chuyện với họ.
Không, ý tôi là, chắc là tôi đã nói chuyện với họ rồi.
Tôi chỉ không nhớ là nói gì vì họ mất khi tôi năm tuổi.
- Tôi rất… - Đừng. Không có gì đâu.
Vậy họ mất vì nguyên do gì?
Không quan trọng.
Rồi sao nữa?
- Họ á? - Cô.
Chị tôi, Kim, nhận nuôi tôi. Chị ấy hơn tôi 13 tuổi.
Khỉ thật.
Và bà Rook, thủ thư ở đây. Bà ấy hay trông tôi khi Kim bận.
Và bà ấy hay cho tôi và bạn thân của tôi, Michelle, xem hết các bộ phim.
Một hôm, khi tôi 12 tuổi, và tôi tình cờ bốc được phim này…
Tình cờ nghĩa là đó là phim duy nhất trong cả thư viện
có người da đen ngoài bìa.
- Quilombo. - Được.
Nó nói về các cuộc nổi dậy ở Brazil, kiểu như
cả đống người Bồ Đào Nha bị…
nô lệ sát hại dã man.
Quá đỉnh luôn.
Thật ra, xem phim đó khiến tôi…
- Sao? - Chúa ơi.
Anh có biết là tôi vừa mới nhận ra
người ta gọi nó là điện ảnh vì là ảnh ghép lại.
Điện ảnh!
Tôi chưa hề nghĩ như thế. Thật đấy.
- Ái chà. - Thì là ảnh ghép lại mà.
Dù sao thì Quilombo khiến tôi nhận ra thế giới rộng lớn thế nào.
Lớn hơn thị trấn Boones Mill trời đánh. Và tôi muốn đi thăm thú khắp thế giới.
Thế còn bố mẹ anh?
Một câu chuyện buồn là đủ cho buổi hẹn hò đầu tiên rồi.
Chà. Một mắt của cô lớn hơn mắt bên kia.
- Chúa ơi. - Sao?
Không phải là xấu đâu. Đẹp mà.
Thật sự thì tôi nghĩ nó rất đẹp.
Cô là người xinh đẹp nhất tôi từng thấy.
Từng biết. Tâm hồn cô…
- Tâm hồn tôi? - Vâng.
Thôi.
- Nghĩ về con chúng ta đi. - Con?
- Tôi không quan trọng là trai hay gái… - Ừ.
- …sinh đôi, sinh ba, sinh tư… - Apollo. Dừng lại đi. Nghiêm túc đấy.
Sao? Ý tôi là, có người muốn làm phi hành gia,
có người muốn làm khoa học gia, có người muốn trông coi vườn thú.
- Trông coi vườn thú? Hay đấy. - Tôi chỉ muốn làm người cha tốt
cho đứa con của tôi.
Không, đừng làm thế. Đừng nhìn tôi kiểu đó. Nhìn kiểu khác đi.
Lý do tôi từ chối khi lần đầu anh mời tôi đi chơi…
Và sáu lần sau đó.
Và sáu lần sau đó
là vì tôi sắp chuyển đến Brazil và không biết trong bao lâu nữa.
Không thể thế được.
Vậy mà lại có thể đấy.
Không. Tôi là thần Apollo.
Gì cơ?
- Tôi là thần Apollo… - Chúa ơi.
…và tôi ra lệnh cho cô ở lại.
Thông báo lên tàu lần cuối,
- chuyến bay 613 đến São Paulo ở cổng 530. - Tạm biệt.
Thông báo lên tàu lần cuối chuyến bay 613 đến São Paulo.
Tất cả hành khách đã có vé, hãy đến cổng 530 để lên tàu.
Rượu sake nhé?
Tôi không uống, nhưng…
Kẻ ngốc mới không uống.
Anh không uống à?
Ừ. Kẻ ngốc.
Cảm ơn.
Kể cho tôi chuyện khác đi.
Tôi nên kể gì nhỉ?
Anh phải kể hết thì tôi mới biết được chứ,
nên kể hết đi.
Kể hết nhé…
Tôi sinh ra ở Syracuse.
Nhà tôi dọn đến đây, nên tôi lớn lên trong thành phố.
Tôi rất hay đến rạp phim.
Hồi xưa tôi thích xem phim lắm, và tôi bán kẹo ở đó,
kiếm đồng vào đồng ra.
Tôi lớn nhanh lắm. New York, nó…
- Cảm ơn. - …nó khiến ta như thế.
Em không hiểu anh nói gì. Anh ấy chỉ là bạn. Anh ấy giao hàng tạp hóa.
- Anh ngớ ngẩn quá. - Cô là đồ đĩ điếm.
- Tôi là đồ đĩ điếm à? - Cô vô hình.
Tôi vô hình à? Tôi đâu có vô hình
khi nhìn vào đôi mắt ti hí trong con sâu bé xíu của anh.
Họ uống rất nhiều, và…
Mày nhìn cái gì?
Tôi không thích ở nhà nhiều lắm.
Tôi rất tiếc.
Không, xin lỗi. Tôi nên hỏi chuyện cô mới đúng.
Một câu chuyện buồn là đủ cho buổi hẹn hò đầu tiên rồi.
Tôi muốn có con.
Xin lỗi?
Tôi muốn có con. Thật đấy.
Tôi muốn có cơ hội được làm người chồng giỏi, người cha tốt.
Tôi nghĩ tôi làm được. Thật đấy. Tôi muốn làm lại.
Có lẽ đợi xem phim xong hẵng bàn chuyện đám cưới nhé.
Ừ. Có lẽ đó là ý hay đấy.
Chào mừng đến Lubbick, Weiss và Blackwood. Blackwood là tôi.
Để tôi đưa cô đến bàn cô.
Có thể coi là chuẩn xác khi nói đứa con đầu tiên và duy nhất của Lillian
được thai nghén khi năm 1977 tươi đẹp
trôi vèo qua.
Anh biến mình thành tên ngốc Melda
Anh biến mình thành gã hề
Dọc ngang đất nước Đi tìm Obeah
Và mồ hôi của anh nặng mùi đến nỗi Chà…
Cô gái ơi, em chỉ phí thời gian
Đơn vị Cảnh sát Hỗ trợ. Xe chúng tôi hết xăng rồi.
Có xăng không?
Căn cước.
No comments yet. Be the first to leave one.