As primeiras 200 linhas.
BỘ PHIM LẤY CẢM HỨNG TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT,
NHƯNG TÊN NHÂN VẬT VÀ SỰ KIỆN ĐÃ ĐƯỢC SÁNG TẠO LẠI.
VÙNG BIÊN GIỚI SURINAME, NĂM 2009
Bạn có biết về quốc gia tên Suriname không?
Chắc là cái tên lạ lẫm.
Nó là quốc gia ở Nam Mỹ,
ngay trên Brazil, với dân số khoảng 500.000 người.
Một nửa diện tích là rừng,
và hơn một nửa dân số tham gia buôn bán ma túy,
một quốc gia đa sắc tộc, đa ngôn ngữ.
Bạn thắc mắc một gã Hàn Quốc làm gì ở chốn này ư?
Câu chuyện tôi sắp kể sau đây sẽ cho bạn câu trả lời.
Có thể rất khó tin,
nhưng toàn bộ câu chuyện này là trải nghiệm thực tế của tôi.
Chắc chắn nghe xong sẽ có người bán tín bán nghi.
Bạn hãy tự nghe và định đoạt xem.
LOẠT PHIM NETFLIX
Năm 1968 khi tôi ra đời,
bố tôi tình nguyện tham gia chiến tranh Việt Nam.
Ông chiến đấu quả cảm trong rừng suốt năm năm.
Cuối cùng Mỹ rút quân và cuộc chiến kết thúc.
DONGDUCHEON, YANGJU, HÀN QUỐC
Ông trở về từ cuộc chiến với một chiếc chân què.
Sau khi về nhà, ngay ngày hôm sau, ông lập tức đi tìm việc.
Trong bức ảnh duy nhất rõ mặt ông ấy,
ông đang cầm một khẩu súng rất to.
Tôi thắc mắc
ông đã làm gì ở đất nước xa xôi đó, và cầm khẩu súng đó để làm gì.
Nhưng có lẽ vì sợ, tôi đã không dám hỏi.
Đến 30 năm sau, tôi mới hiểu hết lý do của ông.
Vào cấp hai,
nghe lời giáo viên, tôi bắt đầu tập Judo.
TRƯỜNG CẤP HAI DONGBO
Vì tập Judo thì sẽ được học và ăn miễn phí.
- Cố lên! - Cầm chắc vào.
Chú ý thân dưới!
TUYỂN THÀNH VIÊN CLB JUDO
Đúng rồi!
Năm 14 tuổi, khi tôi bắt đầu tập Judo…
Kang In Gu!
DONG BO
…mẹ tôi qua đời.
SỮA CHUA UỐNG
Sáng sớm một ngày đông,
mẹ ngất khi đang đi giao Yakult.
Ba tiếng sau mới có người phát hiện ra mẹ.
Mẹ!
Mẹ!
Tôi và các em khóc hết nước mắt,
nhưng bố tôi chẳng rơi lấy một giọt lệ.
Ông chẳng nói gì,
chỉ liên tục nốc rượu soju cùng món cá đuối muối.
Phải.
Bố tôi thích ăn cá đuối muối hơn bất cứ thứ gì.
Bố lái xe trộn bê tông để nuôi ba anh em tôi.
Suốt sáu năm, ngày nào ông cũng lái xe 20 tiếng.
Và rốt cuộc ông cũng đến giới hạn chịu đựng.
Đó là khi tôi hiểu tại sao
bố không khóc nổi ở đám tang của mẹ.
Nợ nần và gánh nặng cuộc sống
đã đè nén mọi nỗi đau của ông lúc đó.
Tôi phải tìm cách kiếm sống.
Ban ngày tôi bán rượu gạo cho người leo núi trên đỉnh Soyo.
Ừ, vất vả quá.
Buổi tối, tôi làm việc ở quán karaoke.
BIA OB
Chúc các anh vui vẻ.
- Sao uống kém thế? - Đại ca, làm một ly.
Nhờ đó, tôi sớm học được rất nhiều thứ họ không dạy ở trường.
Cám ơn anh.
Chúc anh mạnh khỏe và tận hưởng buổi tối nay.
LÀM ƠN ĐỪNG ĐỖ XE Ở ĐÂY
Trời.
Vì tôi hiếm khi ở nhà,
nên nhà luôn như ổ chuột.
Dọn nhà đi chứ cái thằng này. Thật là.
Cứ một mình mãi không ổn,
nên tôi gọi cho mấy cô gái nói họ thích tôi.
Tôi In Gu đây. Khỏe không?
Ừ.
Không có gì… Chỉ là…
cô cưới tôi được không?
Không, tôi không đùa.
Tôi nghĩ nhiều lắm rồi mới hỏi cô đó.
Tiền à?
Tiền thì tiết kiệm là có mà.
Giống các cụ hay nói ấy. Cứ cưới nhau về là có tiền.
Nhà à?
Cái người này.
Tiết kiệm được tiền rồi mua nhà là được mà.
Sao mà hỏi nhiều thế?
Chung cư?
Này, chung cư có hơi quá không?
Cô không được rồi. Coi như chưa nghe tôi nói gì đi.
Họ đều ngạc nhiên khi tôi bảo cưới.
Nhưng rồi có một cô đồng ý
rồi dọn đồ đến.
NHÀ NGHỈ
Ờ…
Lần này tôi là người ngạc nhiên.
CHÚ RỂ KANG IN GU, CÔ DÂU PARK HYE JIN
NHÀ THỜ JAEIL
Sống với vợ giúp mọi thứ ổn định hơn.
Hai đứa em tôi tốt nghiệp cấp ba xong, chúng tôi cũng dễ thở hơn.
Và trong lúc đó, các con tôi lần lượt ra đời.
Nhưng thêm hai miệng ăn,
tôi không thể cứ lay lắt mãi.
Tôi học sửa máy móc,
rốt cuộc mở tiệm sửa xe ngay trước doanh trại lính Mỹ ở Dongducheon.
Anh thế nào?
- Chào anh. - Tốt.
Nhờ mấy tiền bối tập judo cùng giúp đỡ,
tôi còn chở lương thực cho doanh trại lính Mỹ.
Để sinh tồn, tôi học tiếng Anh.
- Khỏe không? - In Gu bạn tôi.
Mặt anh trông đẹp đó. Sắc mặt tốt.
Vì tỏi của tôi thanh lọc máu cho anh.
Nói vớ vẩn.
Nhưng công nhận chất lượng tỏi của anh khá tốt so với giá đó.
Vậy thì mua cả hành tây của tôi đi.
Tôi sẽ cho anh giá rất hời.
Đến chỗ tôi hát rồi ta nói chuyện, nhé?
Ở quán karaoke, tôi lên chức quản lý và có bồi bàn riêng.
Rốt cuộc tôi mua lại quán đó.
- Chà! - Trời!
Dù phải đi vay tiền và thuê nhà với khoản đặt cọc lớn, nhưng tôi đã có nhà.
TOÁN 100 ĐIỂM
BÀI THI CUỐI KỲ NGỮ VĂN LỚP 4 KANG HYUNG JU 100 ĐIỂM
Cậu con lớn học giỏi giống tôi.
- Vất vả cũng đáng. - Bố!
Ừ.
Mai con đến quán karaoke của bố nhé?
Quán karaoke của bố chỉ cho lính Mỹ thôi.
Con vào thì phải mang quốc tịch Mỹ.
Tôi đã tưởng phần đời còn lại của mình sẽ bình lặng.
Nhưng tôi không biết mình có thể cầm cự thế này đến bao giờ.
TƯƠNG ỚT TỎI
Cuộc sống vẫn đè nặng tôi như vậy.
- Sao lại đưa đến đây? - Đừng!
"Đừng"? Mày là chủ à?
Làm ăn thế này thì đừng làm nữa!
- Gọi hội đi! - Lũ láo toét!
Bố mẹ tôi cũng đã sống thế này.
Họ không dẫn con cái ra ngoài ăn nổi một bữa.
Tất cả những gì họ đã làm là vật lộn để đủ sống,
và rốt cuộc cứ thế ra đi.
Sống mà chỉ tồn tại thì sống làm gì?
Tôi biết mình không muốn các con phải sống như tôi.
Phải thay đổi.
ĐẦU TƯ DAEBAK
VIỆC TÌM NGƯỜI/NGƯỜI TÌM VIỆC
Xem nào.
In Gu!
Ôi trời.
Anh đây đi du lịch thế giới về mà không chào được một câu tử tế?
Nhìn cái thằng này đi.
Làm nghề đánh cá rồi giờ vác cái đầu dính tương đi khắp nơi à?
Thế này mà về Hàn Quốc không bị bắt?
Ôi trời.
Chôn chân ở bán đảo bé tẹo này như cậu thì biết gì?
Đây là kiểu tóc thịnh hành nhất Shinjuku đó.
Đây, đem cho vợ con cậu.
TRUNG TÂM XE JACKSON
Cái này…
dùng làm giẻ lau tốt đấy.
Giẻ lau in hoa.
- Nhỉ. - Đúng là không có mắt.
Cứ đem cho vợ cậu xem.
Thể nào cũng háo hức bảo: "Mình ơi, gì đây?"
Bóp vai cho tôi cái. Đau quá.
Chờ đã.
- Có bà cụ ngồi trên vai này. - Gì?
Nhẹ thôi!
- Bà ơi, trả lại xác cho Eung Soo. - Khỉ gió!
CHÀO MỪNG ĐẾN DOANH TRẠI LÍNH HOA KỲ
Bà ơi, thoát xác đi. Sao? Sướng chưa hả?
- Samhap đây ạ, xin mời. - Cám ơn cô.
TIỆM EOKSUN
- Tôi hâm nóng canh nhé? - Ngon quá.
Tôi học hết lớp chín, bố tôi qua đời, gia đình trở nên khó khăn.
Tôi phải kiếm tiền nên còn không học cấp ba.
Có học nổi đâu.
Hồi đó cậu đứng bét trường mà. Nói cho đúng chứ.
Tóm lại, tôi bỏ học cấp ba rồi bắt đầu học tàu biển.
Suốt 20 năm làm mửa mật trên thuyền mà nuôi một đứa con vẫn vất vả.
Cậu cũng vậy phải không?
Cả hai ta phải bươn chải mới kiếm nổi một đồng.
Trên đời này ai chẳng sống vậy.
Có gì lạ đâu.
Còn nhớ cậu đã nói gì với tôi khi thôi học judo không?
Cậu nói cậu phải làm gì đó, nếu không đời này chỉ có ra bã.
Nhưng vất vả bao năm qua cậu thấy cậu được cái gì?
Tôi đặt cọc thuê chung cư còn gì, tên này.
Đồ đần. Chỗ đó không phải của cậu mà của ngân hàng.
Cậu còn chẳng trả nổi nợ.
Này.
Ta cứ sống thế này thì đời ra bã thật đó.
Làm bục mặt.
Rồi toi luôn.
Tên này hôm nay thích gợi đòn nhỉ? Rốt cuộc cậu định nói cái gì?
No comments yet. Be the first to leave one.