Narco-Saints (수리남) - First Season

Narco-Saints (수리남) - First Season

Baixar Legenda em Vietnamese

Temporada 1

Informações de lançamento

Narco-Saints S01 KOREAN 1080p NF WEBRip DDP5 1 Atmos x264
Um comentário por Vicchouzai
"Thánh Ma Túy" Narco-Saint S01 from Netflix Official. Phù hợp với các bản Webrip 720p - 1080p - 2160p. Phim tội phạm & hành động gay cấn, quy tụ nhiều ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc. Chúc các bạn xem phim vui vẻ và rate cho mình nhé. Enjoy!!!

Tags

other
Publicado em: 2022-09-09
Downloads: 41
Deficientes Auditivos: No

Pré-visualização das legendas em Vietnamese

As primeiras 200 linhas.

‎BỘ PHIM LẤY CẢM HỨNG ‎TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT,

‎NHƯNG TÊN NHÂN VẬT ‎VÀ SỰ KIỆN ĐÃ ĐƯỢC SÁNG TẠO LẠI.

‎VÙNG BIÊN GIỚI SURINAME, NĂM 2009

‎Bạn có biết về ‎quốc gia tên Suriname không?

‎Chắc là cái tên lạ lẫm.

‎Nó là quốc gia ở Nam Mỹ,

‎ngay trên Brazil, ‎với dân số khoảng 500.000 người.

‎Một nửa diện tích là rừng,

‎và hơn một nửa dân số ‎tham gia buôn bán ma túy,

‎một quốc gia đa sắc tộc, đa ngôn ngữ.

‎Bạn thắc mắc ‎một gã Hàn Quốc làm gì ở chốn này ư?

‎Câu chuyện tôi sắp kể sau đây ‎sẽ cho bạn câu trả lời.

‎Có thể rất khó tin,

‎nhưng toàn bộ câu chuyện này ‎là trải nghiệm thực tế của tôi.

‎Chắc chắn nghe xong ‎sẽ có người bán tín bán nghi.

‎Bạn hãy tự nghe và định đoạt xem.

‎LOẠT PHIM NETFLIX

‎Năm 1968 khi tôi ra đời,

‎bố tôi tình nguyện ‎tham gia chiến tranh Việt Nam.

‎Ông chiến đấu quả cảm ‎trong rừng suốt năm năm.

‎Cuối cùng Mỹ rút quân ‎và cuộc chiến kết thúc.

‎DONGDUCHEON, YANGJU, HÀN QUỐC

‎Ông trở về từ cuộc chiến ‎với một chiếc chân què.

‎Sau khi về nhà, ngay ngày hôm sau, ‎ông lập tức đi tìm việc.

‎Trong bức ảnh duy nhất rõ mặt ông ấy,

‎ông đang cầm một khẩu súng rất to.

‎Tôi thắc mắc

‎ông đã làm gì ở đất nước xa xôi đó, ‎và cầm khẩu súng đó để làm gì.

‎Nhưng có lẽ vì sợ, tôi đã không dám hỏi.

‎Đến 30 năm sau, ‎tôi mới hiểu hết lý do của ông.

‎Vào cấp hai,

‎nghe lời giáo viên, tôi bắt đầu tập Judo.

‎TRƯỜNG CẤP HAI DONGBO

‎Vì tập Judo ‎thì sẽ được học và ăn miễn phí.

‎- Cố lên! ‎- Cầm chắc vào.

‎Chú ý thân dưới!

‎TUYỂN THÀNH VIÊN CLB JUDO

‎Đúng rồi!

‎Năm 14 tuổi, khi tôi bắt đầu tập Judo‎…

‎Kang In Gu!

‎DONG BO

‎…‎mẹ tôi qua đời.

‎SỮA CHUA UỐNG

‎Sáng sớm một ngày đông,

‎mẹ ngất khi đang đi giao Yakult.

‎Ba tiếng sau mới có người phát hiện ra mẹ.

‎Mẹ!

‎Mẹ!

‎Tôi và các em khóc hết nước mắt,

‎nhưng bố tôi chẳng rơi lấy một giọt lệ.

‎Ông chẳng nói gì,

‎chỉ liên tục ‎nốc rượu soju cùng món cá đuối muối.

‎Phải.

‎Bố tôi thích ăn cá đuối muối ‎hơn bất cứ thứ gì.

‎Bố lái xe trộn bê tông ‎để nuôi ba anh em tôi.

‎Suốt sáu năm, ‎ngày nào ông cũng lái xe 20 tiếng.

‎Và rốt cuộc ‎ông cũng đến giới hạn chịu đựng.

‎Đó là khi tôi hiểu tại sao

‎bố không khóc nổi ở đám tang của mẹ‎.

‎Nợ nần và gánh nặng cuộc sống

‎đã đè nén mọi nỗi đau của ông lúc đó.

‎Tôi phải tìm cách kiếm sống.

‎Ban ngày tôi bán rượu gạo ‎cho người leo núi trên đỉnh Soyo.

‎Ừ, vất vả quá.

‎Buổi tối, tôi làm việc ở quán karaoke.

‎BIA OB

‎Chúc các anh vui vẻ.

‎- Sao uống kém thế? ‎- Đại ca, làm một ly.

‎Nhờ đó, tôi sớm học được ‎rất nhiều thứ họ không dạy ở trường.

‎Cám ơn anh.

‎Chúc anh mạnh khỏe ‎và tận hưởng buổi tối nay.

‎LÀM ƠN ĐỪNG ĐỖ XE Ở ĐÂY

‎Trời.

‎Vì tôi hiếm khi ở nhà,

‎nên nhà luôn như ổ chuột.

‎Dọn nhà đi chứ cái thằng này. Thật là.

‎Cứ một mình mãi không ổn,

‎nên tôi gọi cho mấy cô gái ‎nói họ thích tôi.

‎Tôi In Gu đây. Khỏe không?

‎Ừ.

‎Không có gì… Chỉ là…

‎cô cưới tôi được không?

‎Không, tôi không đùa.

‎Tôi nghĩ nhiều lắm rồi mới hỏi cô đó.

‎Tiền à?

‎Tiền thì tiết kiệm là có mà.

‎Giống các cụ hay nói ấy. ‎Cứ cưới nhau về là có tiền.

‎Nhà à?

‎Cái người này.

‎Tiết kiệm được tiền ‎rồi mua nhà là được mà.

‎Sao mà hỏi nhiều thế?

‎Chung cư?

‎Này, chung cư có hơi quá không?

‎Cô không được rồi. ‎Coi như chưa nghe tôi nói gì đi.

‎Họ đều ngạc nhiên khi tôi bảo cưới.

‎Nhưng rồi có một cô đồng ý

‎rồi dọn đồ đến.

‎NHÀ NGHỈ

‎Ờ…

‎Lần này tôi là người ngạc nhiên.

‎CHÚ RỂ KANG IN GU, CÔ DÂU PARK HYE JIN

‎NHÀ THỜ JAEIL

‎Sống với vợ giúp mọi thứ ổn định hơn.

‎Hai đứa em tôi tốt nghiệp cấp ba xong, ‎chúng tôi cũng dễ thở hơn.

‎Và trong lúc đó, ‎các con tôi lần lượt ra đời.

‎Nhưng thêm hai miệng ăn,

‎tôi không thể cứ lay lắt mãi.

‎Tôi học sửa máy móc,

‎rốt cuộc mở tiệm sửa xe ngay trước ‎doanh trại lính Mỹ ở Dongducheon.

‎Anh thế nào?

‎- Chào anh. ‎- Tốt.

‎Nhờ mấy tiền bối tập judo cùng giúp đỡ,

‎tôi còn chở lương thực ‎cho doanh trại lính Mỹ.

‎Để sinh tồn, tôi học tiếng Anh.

‎- Khỏe không? ‎- In Gu bạn tôi.

‎Mặt anh trông đẹp đó. Sắc mặt tốt.

‎Vì tỏi của tôi thanh lọc máu cho anh.

‎Nói vớ vẩn.

‎Nhưng công nhận chất lượng ‎tỏi của anh khá tốt so với giá đó.

‎Vậy thì mua cả hành tây của tôi đi.

‎Tôi sẽ cho anh giá rất hời.

‎Đến chỗ tôi hát rồi ta nói chuyện, nhé?

‎Ở quán karaoke, ‎tôi lên chức quản lý và có bồi bàn riêng.

‎Rốt cuộc tôi mua lại quán đó.

‎- Chà! ‎- Trời!

‎Dù phải đi vay tiền và thuê nhà với ‎khoản đặt cọc lớn, nhưng tôi đã có nhà.

‎TOÁN 100 ĐIỂM

‎BÀI THI CUỐI KỲ NGỮ VĂN LỚP 4 ‎KANG HYUNG JU 100 ĐIỂM

‎Cậu con lớn học giỏi giống tôi.

‎- Vất vả cũng đáng. ‎- ‎Bố!

‎Ừ.

‎Mai con đến quán karaoke của bố nhé?

‎Quán karaoke của bố chỉ cho lính Mỹ thôi.

‎Con vào thì phải mang quốc tịch Mỹ.

‎Tôi đã tưởng ‎phần đời còn lại của mình sẽ bình lặng.

‎Nhưng tôi không biết ‎mình có thể cầm cự thế này đến bao giờ.

‎TƯƠNG ỚT TỎI

‎Cuộc sống vẫn đè nặng tôi như vậy.

‎- Sao lại đưa đến đây? ‎- Đừng!

‎"Đừng"? Mày là chủ à?

‎Làm ăn thế này thì đừng làm nữa!

‎- Gọi hội đi! ‎- Lũ láo toét!

‎Bố mẹ tôi cũng đã sống thế này.

‎Họ không dẫn con cái ‎ra ngoài ăn nổi một bữa.

‎Tất cả những gì họ đã làm ‎là vật lộn để đủ sống,

‎và rốt cuộc cứ thế ra đi.

‎Sống mà chỉ tồn tại thì sống làm gì?

‎Tôi biết mình ‎không muốn các con phải sống như tôi.

‎Phải thay đổi.

‎ĐẦU TƯ DAEBAK

‎VIỆC TÌM NGƯỜI/NGƯỜI TÌM VIỆC

‎Xem nào.

‎In Gu!

‎Ôi trời.

‎Anh đây đi du lịch thế giới về ‎mà không chào được một câu tử tế?

‎Nhìn cái thằng này đi.

‎Làm nghề đánh cá rồi giờ ‎vác cái đầu dính tương đi khắp nơi à?

‎Thế này mà về Hàn Quốc không bị bắt?

‎Ôi trời.

‎Chôn chân ở bán đảo bé tẹo này ‎như cậu thì biết gì?

‎Đây là kiểu tóc ‎thịnh hành nhất Shinjuku đó.

‎Đây, đem cho vợ con cậu.

‎TRUNG TÂM XE JACKSON

‎Cái này…

‎dùng làm giẻ lau tốt đấy.

‎Giẻ lau in hoa.

‎- Nhỉ. ‎- Đúng là không có mắt.

‎Cứ đem cho vợ cậu xem.

‎Thể nào cũng háo hức bảo: ‎"Mình ơi, gì đây?"

‎Bóp vai cho tôi cái. Đau quá.

‎Chờ đã.

‎- Có bà cụ ngồi trên vai này. ‎- Gì?

‎Nhẹ thôi!

‎- Bà ơi, trả lại xác cho Eung Soo. ‎- Khỉ gió!

‎CHÀO MỪNG ĐẾN DOANH TRẠI LÍNH HOA KỲ

‎Bà ơi, thoát xác đi. Sao? Sướng chưa hả?

‎- Samhap ‎đây ạ, xin mời. ‎- Cám ơn cô.

‎TIỆM EOKSUN

‎- Tôi hâm nóng canh nhé? ‎- Ngon quá.

‎Tôi học hết lớp chín, bố tôi qua đời, ‎gia đình trở nên khó khăn.

‎Tôi phải kiếm tiền ‎nên còn không học cấp ba.

‎Có học nổi đâu.

‎Hồi đó cậu đứng bét trường mà. ‎Nói cho đúng chứ.

‎Tóm lại, tôi bỏ học cấp ba ‎rồi bắt đầu học tàu biển.

‎Suốt 20 năm làm mửa mật trên thuyền ‎mà nuôi một đứa con vẫn vất vả.

‎Cậu cũng vậy phải không?

‎Cả hai ta phải bươn chải ‎mới kiếm nổi một đồng.

‎Trên đời này ai chẳng sống vậy.

‎Có gì lạ đâu.

‎Còn nhớ cậu đã nói gì với tôi ‎khi thôi học judo không?

‎Cậu nói cậu phải làm gì đó, ‎nếu không đời này chỉ có ra bã.

‎Nhưng vất vả bao năm qua ‎cậu thấy cậu được cái gì?

‎Tôi đặt cọc thuê chung cư còn gì, tên này.

‎Đồ đần. Chỗ đó không phải của cậu ‎mà của ngân hàng.

‎Cậu còn chẳng trả nổi nợ.

‎Này.

‎Ta cứ sống thế này thì đời ra bã thật đó.

‎Làm bục mặt.

‎Rồi toi luôn.

‎Tên này hôm nay thích gợi đòn nhỉ? ‎Rốt cuộc cậu định nói cái gì?

Comentários

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left