As primeiras 200 linhas.
Trạm điều khiển. Tớ là Boco đây.
Joe, cậu có nghe không?
Tớ cứ tưởng mùa hè sau, chúng ta sẽ lại họp mặt ở căn cứ bí mật
và hồi tưởng đủ thứ chuyện.
Rằng chúng ta sẽ bò lăn bò cười…
Cậu cũng tưởng vậy mà, phải không?
Đó là kỳ nghỉ hè cuối cùng bọn mình còn bên nhau,
nhưng chẳng hiểu sao lại xảy ra hết chuyện điên rồ này đến chuyện khác.
Joe à… Tớ sẽ cố gắng.
Lần này, đến lượt chúng ta bảo vệ cậu ấy.
GAMERA -TÁI SINH-
TẬP 1 KHẮP TOKYO
TẬP ĐOÀN EUSTACE CĂN CỨ KHAI KHOÁNG Ở NEW GUINEA
Áp suất khí quyển. Mức độ phóng xạ. Đều ổn cả.
Hãy tiếp tục đi xuống.
Có khí ga tích tụ dưới đáy. Cẩn thận đấy.
Có giống ở Indonesia không?
Không. Ở đây lớn hơn.
Hãy khoan chạm vào chúng.
Ta chỉ đang thăm dò để tìm cách thu thập chúng.
Tôi biết rồi.
Các anh, cẩn thận đừng chạm vào.
- Rõ. - Rõ.
Đã đáp xuống.
Bắt đầu lại gần thăm dò.
Sao? Có chuyện gì?
Xảy ra chuyện gì vậy? Báo cáo đi!
Tôi không rõ nữa! Có thứ gì…
KHÔNG QUÂN HOA KỲ TẠI VIỄN ĐÔNG CĂN CỨ FUSSA
TIỆM VÔ TUYẾN ĐIỆN TỬ ENOMOTO
Là cái này hả?
Ừ, chính nó.
Có vẻ cũ mèm nhỉ?
Là máy xài rồi nhưng vẫn xịn lắm.
Ở xa có dùng được không?
Tất nhiên là được.
Đúng rồi. Hãy đặt một ăng-ten lên ngọn cây đó.
Không ngờ Junichi biết leo cây đấy.
Cậu giỏi leo cao mà, phải không?
Quả nhiên, cậu lại bắt tớ làm.
Boco, giúp tớ nhé?
Được thôi.
Đúng như tớ nghĩ, nó đắt cắt cổ.
Lúc mới ra, nó có giá 2,5 triệu yên.
- Cậu đùa à? - Giá hời đấy.
Có vẻ là vậy.
Chương trình Apollo hay quá!
Thích ghê. Tớ muốn đến căn cứ Mặt Trăng.
Mặt trăng có gì?
Có tài nguyên này kia nhỉ?
Các cậu có biết Chương trình Apollo là một âm mưu không?
Kìa, Junichi lại là nhóc biết tuốt rồi.
Cậu đọc nhiều Nguyệt san Mu quá rồi đấy.
Đã 20 năm từ khi Chương trình Apollo
chuyển đổi sang "phát triển tài nguyên mặt trăng".
Tài nguyên từ mặt trăng à?
Họ sẽ tốn nhiều năng lượng hơn để đưa nó về trái đất!
Chỉ có khả năng duy nhất là có một âm mưu quân sự…
Phải rồi. Apollo chỉ toàn là dối trá,
cả sao chổi Halley, khu di tích Yoshinogari nữa.
Không, sao chổi Halley và các khám phá ở khu di tích Yoshinogari là thật.
Junichi, cậu đúng là cái đồ…
Đúng là gì chứ?
Ý tớ là đồ không có khiếu hài hước.
Nhưng tớ biết đạp xe này.
Cậu học lớp sáu mà vẫn chưa biết đạp xe thì…
Cậu phải học cách đạp xe đi.
Tớ sẽ tập xe thật mà.
Khi nào cậu tập, tớ sẽ đi cùng.
Không được nhiều nhỉ?
Tớ đã mua Mu, Wonderlife và Maya …
Chẳng phải chúng đều na ná nhau sao?
Bởi vậy mà dân nghiệp dư…
Nhưng ta có thể làm gì đây?
Tháng này tớ không thể xin thêm tiền tiêu vặt nữa.
Tớ đoán cậu cũng không thể cứ xin tiền mua sách tham khảo nữa…
Hay là bán lại các số cũ của Mu ?
Cái gì? Cậu bảo tớ đi chết đi thì hơn.
Ta còn cần thêm bao nhiêu nữa?
Để xem…
Tám nghìn… bốn trăm yên nữa.
Ta có thể dành dụm tới tháng sau.
Lúc đó thì hết hè mất rồi!
Không kiếm đủ tiền thì biết làm sao.
Tớ sẽ không bán mấy tờ Mu cũ đâu.
Ôi trời…
Này. Đợi đã!
Các cậu nghĩ tớ chẳng có xu nào sao?
Thì mấy khi cậu có tiền, nhỉ?
Ta còn được thối lại đấy chứ!
Không thể nào! Sao lại được?
Sao cậu kiếm được vậy?
Tớ đi cướp ngân hàng đấy.
- Sao… - Tớ đùa đấy, ngốc ạ.
Nhưng giờ ta đủ tiền mua rồi nhỉ?
Ừ.
Joe, cậu giỏi quá!
Vậy ngày mai ta đi mua nhé?
Được.
Vậy là, dù Boco có chuyển nhà…
Ta vẫn có thể trò chuyện mọi lúc mọi nơi, đúng không?
Junichi, cậu nói là được, phải không?
Phải. Hãy lắp một cái ăng-ten thật là to.
Sao vậy? Cậu muốn đi tè hả?
Đừng tè trong quần đấy!
Người tè trong quần là cậu mà.
Hồi chúng ta còn học lớp một, cậu đi đánh nhau ở sân sau trường…
Không, tớ chẳng biết cậu đang nói gì cả!
Thật là…
Thật ra, tớ ra kia chút…
Sao, cậu phải đi tè à?
Cậu có biết nói chuyện ý tứ không vậy?
Cái gì? Ý gì chứ? Mì Ý à?
Ôi là trời…
Gì chứ?
Mai ta gặp nhau lúc mấy giờ?
- Này! - Nhanh thế?
Tè xong rồi à?
Các cậu ra đây xem cái này chút đi.
Ta làm gì đây?
Kệ nó đi. Cái ao này khá là sâu đấy.
Nhưng nếu ta kệ nó…
Ta mà ngã và bị kẹt là sẽ bị chết cho mà xem.
Thật đáng tiếc, tớ nghĩ Joe nói đúng đó.
Này, cậu làm trò gì vậy, Boco?
Dừng lại! Trở lại đây đi!
Nguy hiểm lắm đấy!
Này! Ở đó sâu lắm!
Tên ngốc này! Boco!
Cậu lại đi quá xa và gây chuyện nữa rồi.
Cảm ơn cậu.
Được rồi, trở vô thôi.
Thôi được, ta đành cứu nó vậy…
Nó to quá.
Đây là…
Ta mang nó đến bảo tàng nhé?
Hả? Tại sao?
Đây có thể là một loài mới.
Thật sao?
Đợi đã, loài mới? Ý cậu là sao?
Nghĩa là nó chưa từng được biết đến.
Nhưng con này mới được tự do thôi mà…
Hẹn gặp lại.
Gì vậy?
Hôi quá.
Cứ như nhà vệ sinh phía sau phòng tập vậy.
Thật à?
Này, Junichi, cậu không đi tè sao?
À, tớ quên khuấy đi mất.
Hôi quá đi…
Giờ thì cậu cũng hôi như cái toilet!
Cậu định làm sao đây?
Tạm biệt.
Tạm biệt!
Vậy, hẹn mai gặp lại nhé.
Khi nào bắt đầu?
- Vụ gì? - Khóa dự bị mùa hè ấy.
Tuần sau nữa thì phải.
Vậy ta chỉ được vùng vẫy tầm mười ngày nữa thôi.
Hết khóa dự bị, ta lại có thể vùng vẫy mà.
Thật không?
Thật chứ sao.
Cậu biết đấy. Cứ việc nói với tớ, nhé?
Sao?
Ở trường tư thục mới, nếu có ai bắt nạt cậu,
tớ sẽ cho kẻ đó no đòn.
Không cần đâu. Tớ có thể tự lo cho mình.
Cái gì? Cậu bị sao vậy?
Không sao đâu. Tớ không cần cậu giúp.
Tới luôn!
Thôi mà, dừng lại đi!
Tới luôn!
Cậu chạy nguy hiểm quá!
Tới luôn nào!
Tớ về đây.
Hẹn gặp lại.
Con về rồi ạ!
Có khoảng 350 người sống tại ngôi làng,
phần lớn trong số họ vẫn đang mất tích.
Quân đội Mỹ đóng ở Philippines đang tiếp tục tìm kiếm.
Đã 48 tiếng đồng hồ từ khi đội tìm kiếm của quân đội Mỹ có mặt ở hiện trường.
Trước đó, theo giờ địa phương…
Mỗi người mỗi màu sắc riêng.
Parque.
Thật nhàm chán.
Ở một khu rừng cách làng hai cây số…
Mẹ về rồi đây.
Mẹ về rồi ạ?
- Con đã xem quảng cáo chưa? - Sao ạ?
Quảng cáo của mẹ ấy.
Họ nói kể từ hôm nay sẽ được phát sóng.
Con chưa thấy.
Vậy à?
Ôi, cái gì thế này? Áo quần của con dính đầy bùn!
Trời ơi, sao con có thể để dính thế này?
Con lại đi chơi với tụi nó, có đúng không?
Khi vào cấp hai, con sẽ không gặp lại bọn nó đâu.
Nên dành thời gian làm những việc có ý nghĩa thì tốt hơn.
Con thấy việc đó có ý nghĩa!
Có lẽ con nghĩ tụi con có thể mãi làm bạn với nhau.
No comments yet. Be the first to leave one.