As primeiras 200 linhas.
Anh nhìn cái đếch gì thế? Tôi ở đây mà!
Đây là vấn đề.
Anh không tôn trọng tôi, và không lắng nghe.
Tôi nói ra rả
hết lần này đến lần khác,
như thể tôi là máy ghi âm.
Chưa kể là căn hộ của tôi bốc mùi như chuồng bò,
vì đống áo khoác da của anh.
Và cái gì đây hả?
Anh to đầu rồi.
Mở tài khoản vãng lai đi.
Anh là Shaft, chả phải Chase.
Tôi không muốn thế này nữa.
Tôi bảo rồi, tôi không cần biết
anh nghĩ chuyện này do ai hay cái gì. Anh biết không?
Anh nghĩ chuyện này vui à?
Anh nghĩ tôi thích tự nói tự nghe, tự nhắc lại, vậy hả?
Này? Anh nghe tôi nói không vậy?
Có chứ, em yêu.
Lại đây.
Giúp anh một việc nhé?
Việc gì thế?
Tổ sư, không nhé!
Mẹ kiếp, không!
Anh nghĩ tôi là ai hả?
Anh nghĩ tôi sẽ đặt đôi môi thiện lành này vào của quý công cộng của anh?
Cái quái gì thế?
- Đợi anh chút. - Anh đi đâu hả?
- Ở yên đây. Anh quay lại ngay. - Đừng đi!
Xin đừng đi!
Chết tiệt!
- Bỏ mẹ! - Thằng chó.
Gordito chết giẫm.
Xin đừng!
Đừng bắn! Làm ơn!
Này em, em sao thế?
Em vừa nói gì về tài khoản ngân hàng à?
Chuyện đó là sao?
Là sao hả? Anh bảo ở đây ta sẽ an toàn.
- Harlem an toàn. - Đâu phải do anh.
Không! John, chuyện này khác.
Tôi không thể... Tôi không thể...
- Tôi không thể để nó bị liên lụy. - Không.
- Maya. - Tôi phải đưa nó đi xa anh!
Maya... đừng làm vậy.
...bằng việc cắt giảm 255 triệu đô-la...
OJ Simpson đã cố gắng...
8:45 SÁNG NGÀY 25-12-1994
TẶNG JJ TỪ SHAFT
Không sao đâu.
SỞ CẢNH SÁT NEW YORK
VĂN PHÒNG THÁM TỬ JOHN SHAFT
Nên các bạn cần giấu vợ con...
TẶNG JJ TỪ SHAFT
BAO CAO SU LATEX MAGNUS
Tránh ra!
TẶNG JR TỪ SHAFT
Thôi khỏi ạ.
Ừ.
- Đi cẩn thận. - Ừ, đi nào.
CÁCH KHIẾN NÀNG THỎA MÃN NHẤT!
Đùa à?
HIỆN TẠI
Để ý đường đi, đồ đần.
Xin lỗi, đây là đường cho đi bộ...
Bố thằng trẻ trâu.
Thật ư?
Xin phép. Xin lỗi.
TRỤ SỞ FBI, NEW YORK
NHA LỘ VẬN ĐÓN ĐẦU XU THẾ
DỮ LIỆU LƯU TRỮ NHA LỘ VẬN BANG NEW YORK
Bùm.
TREO BẰNG LÁI XE
Cho chết.
Này, cậu đã ở xó xỉnh nào thế?
Tớ vừa về. Nhưng ta cần nói vài chuyện. Nên là,
đi đâu đó không?
Gì cơ, "đi đâu đó" ư? Như gặp nhau á?
Có chứ, đồng ý.
Có chuyện gì ở đó thế?
Xe cấp cứu ấy mà. Tớ đang đi bộ đến bệnh viện.
Bệnh viện? Cậu ổn chứ?
- Tớ chơi thuốc không á? - Đâu.
Không, tớ không nói vậy.
Tớ biết cậu lo cho tớ. Rất cảm ơn. Xin lỗi nhé.
Thực ra tớ tới khám định kỳ ở chỗ...
cô bác sĩ cậu thích.
- Ai? Sasha á? - Chuẩn.
Trời. Cá là cô ấy rất nuột trong bộ đồ bác sĩ.
Tớ sẽ bảo cô ấy là cậu nghĩ như thế.
Không. Thôi nào. Đừng làm thế.
Ừ, cậu biết tớ sẽ không làm vậy mà. Đừng sợ.
Hơn nữa, cậu như một đặc vụ FBI bá đạo.
Có khi lại cho cậu cơ hội.
Tớ không phải đặc vụ thực địa. Tớ phân tích dữ liệu thôi.
Phân tích dữ liệu? Hãy nói là cậu không cho ai biết đi.
Đùa à? Có chứ. Đơn vị An ninh mạng làm trùm chỗ này.
Này Shaft. Vào phòng họp. Ngay.
Là John, sếp ạ.
Rồi, tớ phải đi đây.
Ừ, làm trùm cơ đấy?
Mọi người nghe đây.
Đúng như dự đoán,
Nhà Trắng muốn tăng mạng lưới giám sát các mối đe dọa khủng bố tiềm tàng.
Cụ thể, ta sẽ để mắt tới Nhà thờ Hồi giáo Rashad Azzam ở Harlem,
và giáo sĩ Farik Bahar ở đó...
kẻ đã khiến ta chú ý khi thường xuyên đến Afghanistan.
Giờ, ta sẽ cần ngăn chặn hoàn toàn thông tin số.
Rõ chưa?
Tôi không muốn tên khốn ở thời sự Kênh Tám
tuôn ra vài câu chuyện vớ vẩn về bệnh sợ Hồi giáo
lan ra khắp Cục.
Hãy chú ý cảnh giác.
Rồi, ai muốn chỉ huy?
Còn ai không?
Khoan, thật ư? Tôi làm được mà.
Không. Cậu không thể.
Cho tôi ra trận đi, sếp.
Lính mới này. Đây không phải bài tập nhảm nhí như ở Học viện.
Đây là đời thực.
Ở đây có hệ thống cấp bậc cụ thể
mà cậu cần tôn trọng.
Phải có đi có lại chứ.
Xin lỗi, tôi không nghe rõ. Cậu vừa nói gì?
Sao ông nghe thấy?
Này nhóc, tôi không rảnh để xử lý thiên tài mới nhất của MIT
đang muốn khoe mẽ.
Tôi đang đối phó với hiểm họa khủng bố hàng ngày,
đại dịch ma túy tệ nhất mà thành phố này từng thấy,
và đứa con gái bảy tuổi muốn tôi gọi nó là Frank.
Cậu là lính mới.
Biết thân biết phận đi.
Pasternack, anh chỉ huy chuyên án.
Giải tán.
Một ly nữa nhé?
Sắp hết Giờ Khuyến mãi rồi.
Có chứ. Tại sao không?
Từ chối sao được một ly rượu bình dân 16 đô-la.
Anh là...
đặc vụ FBI hay gì à?
Ừ, thì...
thực ra tôi là...
chuyên viên phân tích dữ liệu hơn là đặc vụ thực địa,
tôi như chuyên gia
an ninh mạng...
Cô ấy bỏ đi rồi.
Nói lại nhé. Nếu ai hỏi cậu có là đặc vụ FBI không,
thì cứ nhận.
- Chào. - Rất vui gặp cậu.
Nhất là khi xinh như thế.
- Tớ có bất ngờ nhỏ cho cậu. - Sasha!
Ôi Chúa ơi!
- Chào! - Khỏe không?
Rất vui được gặp cậu.
Khi biết các cậu sẽ đi chơi,
tớ đã phải tự mời mình.
Phải rồi!
Ý là, tớ không nhớ nổi lần cuối ba chúng ta đi với nhau.
Các cậu uống gì nào? Để tớ...
- Cảm ơn, cho tôi một lon soda. - Cho tôi ly whisky nhé?
- Thật đấy. - Sao cậu lại rời thành phố nhỉ?
À, ừ. Tớ phải gửi vài món đồ
cho việc kinh doanh mới.
- Việc kinh doanh mới? - Khoan.
Cậu không biết về Anh Em Có Nhau à?
Không.
Ừ, chết thật. Được rồi, vậy...
Đây là chương trình cai nghiện
của tớ và mấy anh bạn trong quân đội.
Ý tưởng là giúp các cựu chiến binh đã trở về nước,
những người đang trải qua chuyện nghiện ngập như tớ,
và giúp họ vượt qua khó khăn, ổn định trở lại.
Ôi vãi.
Điều đó... Này, thú vị đấy.
Còn điều khác nữa.
Điều gì nữa?
Chẳng hạn như?
TA CẦN GẶP NHAU. NGAY.
Xin lỗi nhé. Thực ra... Tớ có việc.
- Cậu có việc ư? - Ừ.
Tớ phải đi. Việc phát sinh.
Cậu vừa định tiết lộ gì đó.
Ừ. Trong tuần này tớ sẽ nhắn tin cho cậu. Tớ chỉ...
Tớ có việc phải làm.
Được.
Này! Karim.
Cậu ổn chứ?
Gì? Ừ. Không, tớ ổn. Vào lại đó đi.
Cậu bảo muốn nói chuyện với tớ. Lúc này thích hợp đấy.
Không đâu. Chỉ là...
Tớ chỉ muốn nói... cảm ơn cậu.
Cảm ơn vì đã luôn ở bên tớ, vì đã luôn...
ủng hộ tớ.
Ừ.
- Vào đó đi, chúc vui vẻ. - Rồi, tớ đi đây.
Chúc tớ may mắn đi.
MẸ
Chào mẹ.
Chào mẹ. Sao vậy?
Chào con...
No comments yet. Be the first to leave one.