As primeiras 200 linhas.
BANG VIRGINIA, HOA KỲ NGÀY 11 THÁNG 9 NĂM 2001
Sáng mùa thu ngày 11/9 đẹp và trong xanh.
Tôi đi làm muộn hơn bình thường
vì tôi đã tham gia chương trình nghỉ hưu của CIA.
Tôi đã đến trụ sở chính, nơi tôi là phó ban trong hai năm.
Nó sẽ là một ngày buồn vì tôi biết tôi sẽ nhớ nghề.
Một lúc nào đó có sự náo động.
Tin nóng hổi. Rõ ràng bạn đang xem cảnh quay trực tiếp rất đáng lo ngại.
Đó là Trung tâm Thương mại Thế giới. Báo cáo chưa được xác nhận sáng nay …
Có máy bay thứ hai.
Một máy bay chở khách khác đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới.
Ôi trời ơi.
Chúng ta đang xem hình ảnh trực tiếp từ Washington
và khói tràn ra từ Lầu Năm Góc.
United 93 xác minh 350.
United 93.
United 93, anh có thông tin chưa?
Rồi, máy bay đã đâm.
- Đã đâm? - Vâng.
Nó hạ cánh khi nào?
Nó đã không hạ cánh.
Ồ, nó bị đâm?
Ai cũng cho rằng đó là Al-Qaeda.
Như tôi nói, FBI, quân đội Mỹ, tất cả…
Vì thực sự không có nhóm nào có tổ chức như thế,
và khả năng lên kế hoạch như thế,
và thực hiện vụ quy mô như thế để chống lại nước Mỹ.
Tổng thống nói: "Tôi muốn quân đội Mỹ hoặc CIA
đến Afghanistan để săn lùng Bin Laden".
Ngày 14, giám đốc Trung tâm Chống Khủng bố gọi:
"Gary, anh muốn đưa một đội, đội đầu tiên, đến Afghanistan không?"
Anh ấy nói: "Tôi nghĩ anh là người sẵn sàng nhất ở CIA.
Anh đã làm việc đó nhiều năm". Tôi nói: "Dĩ nhiên, tôi sẽ đi".
Ý tôi là, tất cả dân Mỹ đều muốn trả đũa bọn khủng bố,
và anh bảo tôi được lãnh đạo cuộc tấn công đó?
Đúng thế.
Vợ tôi không vui. Cô ấy nói: "Anh sắp nghỉ hưu.
Anh 55 tuổi. Sao anh lại làm thế?"
Tờ Washington Post có ảnh một lính cứu hỏa ở New York.
Khuôn mặt anh ấy, đồng phục,
nước mắt chảy dài trên mặt vì anh ấy đang ở một đám tang.
Tôi cầm nó và nói: "Đây là lý do anh sẽ đi".
Tôi nói: "Anh không thể không đi".
CƠ QUAN TÌNH BÁO TRUNG ƯƠNG MỸ
TUYỆT MẬT
HOẠT ĐỘNG TÌNH BÁO
CHIẾN DỊCH BẺ HÀM
Một ngày tưởng niệm ở Washington và trên toàn thế giới.
Nước Mỹ mặc niệm để tưởng nhớ những người đã chết, mất tích,
thay đổi mãi mãi.
BA NGÀY SAU VỤ 11/9
Tất cả bị sốc. Cả chính phủ Mỹ bị sốc.
Khi đó, họ họp ở Phòng Tình huống ở Nhà Trắng.
TRƯỞNG ĐỘI BẺ HÀM
Giám đốc Trung tâm Chống Khủng bố,
Giám đốc CIA, George Tenet đã ở đó.
Họ họp để bàn về các phản ứng có thể đưa ra.
Chúng tôi biết đó là Bin Laden và biết hắn đang ở Afghanistan,
và hắn đã xây dựng mạng lưới Al-Qaeda.
Tôi đã đến Afghanistan trong thời gian đó, năm 1996 đến 1999
trong ba lần khác nhau.
Chúng tôi đã liên lạc với hầu hết các chỉ huy được ghi nhận ở Afghanistan.
Và thật hợp lý khi tôi quay lại trong chuyến thăm đầu tiên này
để thuyết phục họ làm việc với chúng tôi.
Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch, Trung tâm Chống Khủng bố và tôi,
bắt đầu tập hợp cả đội.
Phil Reilly, có lẽ là một trong những sĩ quan tình báo cao cấp trẻ nhất
đã được đề xuất làm đội phó của tôi.
Chúng tôi nói chuyện mười phút và tôi nói: "Anh được nhận".
Lần đầu gặp Gary Schroen, tôi đã biết tên ông ấy.
PHÓ ĐỘI BẺ HÀM
Ông ấy rất nổi tiếng trong CIA.
Có thể nói ông ấy gần như là huyền thoại với ban Tây Á,
nhận các phần thưởng cao quý nhất của CIA cho các sự kiện trước ngày 11/9.
Cảm xúc của tôi, có lẽ nó không cao quý.
Tôi rất tức giận, rất buồn. Như rất nhiều người, tôi muốn
tóm những kẻ chịu trách nhiệm cho vụ tấn công nước Mỹ.
Vì vậy, trả thù là động lực lớn cho tôi.
Nhưng nói thật, tôi cũng rất khiêm tốn và vinh dự.
Tôi biết tôi đã vô cùng may mắn, là người phù hợp để vào đội này.
Nhiệm vụ bằng lời được giao cho chúng tôi
từ Cofer Black, Trưởng Trung tâm Chống Khủng bố.
Đó là đến Afghanistan, liên lạc với Liên minh Phương Bắc,
đưa họ về phe ta, khiến họ hiểu rằng
chúng ta sẽ đưa đến các yếu tố lớn của quân đội Mỹ,
và các bên sẽ làm việc cùng nhau.
Ông ấy nói: "Anh phải giúp họ sẵn sàng đón nhận Lực lượng Đặc nhiệm Mỹ,
sẽ đến một lúc nào đó, để họ có thể chỉ định mục tiêu
ở ngoài chiến tuyến phía trước Kabul.
Rồi một khi anh vượt qua Taliban, anh phá vỡ chúng, anh đến Kabul,
anh sẽ truy lùng Bin Laden và tay sai của hắn.
Và rồi khi anh giết Bin Laden,
anh cắt đầu hắn, cho nó vào đá khô,
gửi nó về Mỹ để tôi cho Tổng thống xem".
Rồi tôi bước ra và nói với Phil: "Ông ấy đùa à?"
Phil nói: "Không, ông ấy nghiêm túc".
Nhưng dù sao, đó là lệnh của chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch ngay.
Tôi có John, người liên lạc thực địa tốt nhất.
NGƯỜI LIÊN LẠC TRÊN THỰC ĐỊA
Và tôi chọn một sĩ quan bán quân sự khác, tình cờ cùng tên là Phil.
Gary đã chọn Chris, một sĩ quan giỏi nhất ở Ban Cận Đông.
Một người khác từng là lính đặc nhiệm.
Ông ấy biết lật đổ.
Ông ấy là người đàn ông to lớn, mạnh mẽ.
Chúng tôi chọn Doc, Doc Phillips, làm cứu thương.
Ông ấy từng là lính cứu thương ở Việt Nam, hồi còn ở Lực lượng Đặc biệt,
biết chính xác phải làm gì ở một nơi như thế.
Tôi đã làm một chương trình giám sát trên không
với những nơi Bin Laden hay lui tới.
Chính đội chúng tôi đã quay được
cảnh Osama Bin Laden đi qua trại huấn luyện Tarnak Farms.
Máy bay do thám không người lái, không vũ trang
gọi là Kẻ săn mồi bay qua các trại huấn luyện của Al-Qaeda.
Ảnh được truyền trực tiếp đến trụ sở CIA cách đó nửa vòng trái đất.
Kẻ săn mồi còn chụp được những bức ảnh tuyệt vời hơn.
Người cao lớn mặc áo choàng trắng,
nhiều nhà phân tích tình báo tin rằng đó là Osama Bin Laden.
Nên ý tưởng sẽ là, nếu bắt buộc, chúng tôi có thể quay lại và bắt hắn.
Đó là điều tôi đã làm trước vụ 11/9.
Vào ngày 10 tháng 9, chúng tôi đã sắp xếp mọi thứ.
Lúc đó, chúng tôi đang bay về nhà trên chuyến bay của hãng Lufthansa.
Vào ngày 11/9, anh ấy có lịch về nhà vào sáng hôm đó.
Con gái tôi gọi và hỏi: "Bố đâu rồi?" Tôi nói: "Bố đang trên đường về nhà."
Khi phi công bay qua sống núi giữa Đại Tây Dương,
họ thông báo đang đóng cửa không phận.
Doc Phillips kẹt ở Gander, Newfoundland.
Mọi máy bay phải hạ cánh ở đó và ông ấy cũng hạ cánh.
Nên việc quan trọng là đưa ông ấy về với chúng tôi.
Dave gọi, tôi hỏi: "Có biết khi nào anh sẽ về nhà không?
Vì có thể họ sẽ sớm cho các chuyến bay này bay tiếp".
Anh ấy nói: "Anh không. Họ đang cử máy bay đến để đón anh.
Và có lẽ anh sẽ gặp em sau một, hai tháng".
Sue hiểu công việc của tôi
và ngay lập tức, cô ấy biết tôi sẽ đi đâu.
Cô ấy biết tôi đã làm việc ở Afghanistan từ 1980, nên cô ấy biết.
Hóa ra có một chiếc trực thăng mà chúng tôi định dùng.
Đó là trực thăng của CIA đang đợi chúng tôi.
Phi hành đoàn ba người nên sẽ có tổng cộng mười người CIA
bay đến Afghanistan khi chúng tôi cố gắng xâm nhập.
Chúng tôi trông như nhóm Over-the-Hill sắp tham chiến.
Chính nhóm này đã làm việc này trên khắp thế giới.
NHÓM BẺ HÀM
Và thật ngạc nhiên, chúng tôi có một nơi,
CIA có mọi vũ khí trên đời.
Và bạn muốn bao nhiêu cũng được.
Với mỗi vũ khí, chúng tôi có số lượng mười
cộng với nhiều loại đạn dược mà họ nghĩ rằng chúng tôi có thể cần.
Tôi tưởng chúng tôi sẽ có một nhà kho chứa quân phục.
CIA không có, nên chúng tôi cầm tiền đến cửa hàng REI địa phương
và mua các thứ.
Ba người chúng tôi có xe đẩy hàng lớn chứa đầy đồ.
Một phụ nữ đến và hỏi: "Các anh sắp đi đâu thế?"
Tôi: "Đi bộ trên núi". Cô ấy: "Ở đâu?"
Và tôi nói: "Ồ, ở nước ngoài".
Cô ấy không nói gì, chỉ nhìn chúng tôi.
Và thứ cuối cùng chúng tôi mang đi là ba triệu đô la tiền mặt.
Tiền mặt rất quan trọng, ba triệu đô là số tiền cần thiết ban đầu
để thuyết phục các lãnh chúa làm những điều đúng đắn.
Tiền mặt mua những thứ để thực hiện các hoạt động tấn công.
THỦ ĐÔ DUSHANBE, TAJIKISTAN NGÀY 19 THÁNG 9 NĂM 2001
Sau đó chúng tôi đi tiếp và cuối cùng đã kết nối với Mi-17,
một trực thăng Nga.
Và ngày 26 tháng 9, chúng tôi được phép vào vào Afghanistan.
Chúng tôi đã bay qua đèo Anjuman.
Và tình cờ chiếc trực thăng vừa được nâng cấp và đại tu.
Tôi nói thế vì trực thăng này không quá ổn.
Khi trực thăng lên cao, bạn có thể nghe tiếng động cơ thay đổi.
Nó bắt đầu kêu to vì không khí ngày càng loãng
và lực nâng đang giảm dần.
Về cơ bản, họ đang liên lạc qua bộ đàm nội bộ
với người liên lạc của chúng tôi.
Họ không biết chúng tôi đến được không.
Chúng tôi có thể phải quay lại.
Trực thăng đó không thể bay cao hơn 5.200 mét.
Nó phải gồng mình khi bay qua các ngọn núi này ở Hindu Kush.
Và bạn có thể cảm thấy sự gồng của nó.
Khi bắt đầu giảm độ cao, bạn có thể nghe tiếng động cơ thay đổi,
tất cả ra dấu tay ủng hộ.
Sau khi qua đèo Anjuman, chúng tôi biết chúng tôi ổn,
và xuống thung lũng Panjshir.
THUNG LŨNG PANJSHIR NGÀY 26 THÁNG 9 NĂM 2001
Đó là khoảng 2:30 chiều ngày 26.
Và khi tôi bước ra,
có khoảng mười, 11 người Afghanistan đang đứng đó.
Họ từ Liên minh phương Bắc.
Tôi nhận ra năm người trong số họ và họ nhận ra tôi.
Chúng tôi từng gặp nhau trong vài lần tôi đến thăm.
YOUSUF JAN NESAR - NHIẾP ẢNH GIA CHÍNH LIÊN MINH PHƯƠNG BẮC
Tất cả đều vui, kể cả tôi, rằng người Mỹ đang tham gia vào cuộc chiến này.
Chúng tôi mừng vì cuộc chiến này sẽ trở thành một cuộc chiến quốc tế,
và thế giới sẽ can thiệp vào đây.
NHÀ NGOẠI GIAO, LIÊN MINH PHƯƠNG BẮC
Họ nói: "Chúng tôi sẵn sàng tấn công Afghanistan,
nhưng trước tiên phải hiểu quan điểm của các anh.
Anh nghĩ như nào về vấn đề này? Anh có chấp nhận hay không?"
Liên minh phương Bắc rất đoàn kết
khi nói về tấn công Taliban và truy lùng Al-Qaeda.
Nhưng ở nhiều khía cạnh, ở bên trong, nó cũng mong manh,
vì nó tập hợp các nhóm sắc tộc khác nhau ở Afghanistan.
Thời điểm đó, năm 2000, 2001, Taliban kiểm soát ba phần tư đất nước,
No comments yet. Be the first to leave one.