As primeiras 200 linhas.
Tôi xin phép một chút.
Vụ điều tra tên sinh viên Shimojima ra sao rồi?
Cám ơn ông...
Tôi đã bố trí người của mình tại những nơi hắn ta có thể xuất hiện nhất.
Chúng tôi sẽ sớm bắt được hắn.
Tốt lắm.
Nhưng sau đó chúng ta phải thả ả Namiji ra.
Ừ, chắc sẽ hơn vậy.
Ả ta quá tốt để thả ra.
Chúng ta sẽ tìm một ai khác để thẩm vấn trước lúc đó.
Cô ả kia thế nào?
Đó là vợ thứ hai của Sennosuke Kikushima,
một thợ kim hoàn nổi tiếng ở Ginza.
Cô ả trẻ hơn hắn ta 20 tuổi.
Người ta bảo trông cô ả giống con gái hắn hơn là vợ.
Anh biết rõ thế.
Tôi thấy ả ta trên tạp chí phụ nữ khá nhiều.
Quả là một người am hiểu đối với một quân nhân như anh.
- Xin qua đây chụp một bức ảnh. - Được chứ?
Thế thì hãy cùng nhau làm đi.
Thế anh có thể làm gì cho tôi?
Ngay cả khi đó là yêu cầu của ông, tôi không thấy có điều gì xảy ra.
Ngay cả với quyền lực của quân cảnh ư?
Trừ khi ả ta là tội phạm...
- Bà Kikushima. - Xin chào.
Ông đỏ mặt hệt như một cậu nhóc choai.
Ngớ ngẩn!
Bọn thương nhân đáng khinh.
Nâng ly nào.
CỔ TÍCH TRONG TRẠI GIAM
Sản xuất: Yoshihiro Yuhki Truyện gốc: Oniroku Dan Kịch bản: Seiji Matsuoka
Quay phim: Nobumasa Mizunoo Ánh sáng: Hiroyasu Shinoda Thu âm: Ichizō Akiyama Production Design: Natsuo Kawafune
Biên tập: Jun Nabeshima Âm thanh: Taichi Tsukimisato Trợ lý đạo diễn: Yūzō Yamaguchi Color Timer: Kenjirō Matsukawa
Phát triển: Tōyō Development Trợ lý sản xuất: Tsutomu Yamamoto Cố vấn nhân vật: Hitoshi Sharaku Military Adviser: Ichirō Kijima
DIỄN VIÊN
Naomi Tani Rei Okamoto Reika Maki
Hirokazu Inoue Kazuo Satake Tatsuya Hamaguchi Minoru Okōchi
Ichirō Kijima Tessen Nakahira Ken Mizoguchi Ryōichi Satō Hiroshi Gojō
Đạo diễn: Kōyū Ohara
QUÂN CẢNH MIỀN ĐÔNG ĐỘI HONGO
Hạ Sĩ Taoka báo cáo nhiệm vụ!
Tốt. Vào đi.
Cám ơn sếp.
Lực lượng Quân Cảnh.
Hạ Sĩ Keita Taoka.
Kể từ ngày 26 tháng Tư, năm 1941,
Tôi được phân công đến Quân Cảnh Miền Đông, Đội Hongo.
Tôi sẽ báo cáo tin tức cho ngài kể từ lúc này.
Làm tốt lắm.
Cậu có biết cách sử dụng chúng chứ?
Có ạ. Tôi đã học cách dùng tại trường học quân cảnh.
Như cậu đã biết đấy,
chúng đều được đưa đến bằng chính tay Hoàng Đế.
Hãy bảo vệ chúng thật cẩn thận và cống hiến cho đất nước này.
Vâng, thưa sếp.
Taoka, chúng ta không nhận lương bổng cho việc đơn thuần trở thành một quân cảnh.
Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ đất nước này bằng những điều luật quân đội khắt khe.
Tôi hiểu. Tôi sẽ hy sinh cuộc sống của mình cho đất nước.
Tốt. Thực ra thì có vài thứ tôi muốn cho anh xem.
- Đi theo tôi. - Vâng, thưa sếp.
Này! Mày vẫn còn chống cự à?
Đứng dậy! Sẵn sàng đi!
Một kẻ đào ngũ như mày mà đọc được những chỉ thị quân sự của Hoàng Đế sao?
Một, một người chiến sĩ sẽ trung thành dù bất cứ lý do gì.
Một, một người chiến sĩ sẽ tôn trọng...
Này, nhìn vào mắt tao đây!
Một, một người chiến sĩ sẽ phục vụ những yêu cầu của anh ta.
Nói to lên!
- Thấy thế nào? - Vâng.
- Ngay đây. - Vâng.
Thằng ngốc! Đừng có mà nhìn xuống!
Shimojima, mày sẽ cảm thấy tốt hơn một khi mày khai ra!
Shimojima, nói mau!
Nói gì đi chứ!
Ra sao rồi? Hắn có khai gì không?
Không. Hắn là một tay cố chấp cần phải trừng trị.
Ta cũng nghĩ vậy.
Hắn không phải là một tên dễ đâu.
Phản đối chủ nghĩa tư bản! Phản đối Hoàng Đế! Mặt trận bình dân muôn năm!
Mày lấy đâu ra tiền để in truyền đơn hả?
- Của Namiji, phải không? - Không.
Không nghĩa là sao?
Namiji đã thú nhận rồi.
Không thể nào. Cô ấy không có gì để làm cả.
Sao mày có thể chắc như vậy?
Ngày 24 tháng Ba, mày đến quán cà phê ở Shinbashi có đúng không?
Đúng, nhưng tôi đã không đi đến đó để gặp Namiji.
Tôi không thể vào đó vì có một nhóm người hâm mộ đang tụ tập
để gặp diễn viên kịch kabuki, Sennosuke Inoue, được tổ chức bởi một người tên Kikushima.
Sao? Bởi bà Kikushima à?
Mày nói là Kimiko Kikushima, vợ của thợ kim hoàn Sennosuke Kikushima ư?
Vâng. Quản lý quán cà phê đã bảo tôi như thế.
Làm ơn nhìn vào đó đi. Namiji vô tội.
Để tôi thẩm vấn một chút.
Tôi muốn hỏi hắn vài câu.
Kẻ mới bị bắt của chúng ta lúc này thế nào rồi?
Ả ta khá là bướng bỉnh.
Cô ả vẫn được trói vào nhà chứ?
Ừ, ả trong buồng giam, không mặc gì.
Ả ta quá tốt để thả ra chỉ sau một ngày.
Ta vẫn hy vọng vào ngày mai.
Em không muốn ngài bị ám ảnh bởi những con điếm phạm nhân.
Ta làm thế vì đất nước. Đấy là tội phạm quốc gia.
Cưng ghen à?
Hãy trói em lên thật chặt đi.
Hôm nay em thấy mình quá hư đốn.
Được rồi, ta hiểu.
Thế muốn ta làm gì đây? Đừng e lệ.
Coi nào. Muốn ta làm gì đó cho em bằng cách nào đây?
Bằng cách coi em như một con điếm.
Tốt.
Đứng dậy.
Giữ chặt lấy. Chim của con điếm chặt hơn cái này nữa.
Em ganh.
Coi nào.
Em muốn ta trở về với con điếm đó sao?
Không, em không muốn ngài quay về với ả.
Ồ, là anh à.
Không phải tôi đã bảo anh bao nhiêu lần là đừng gọi đến đây cho tôi sao?
Sao? Thật chứ?
Tôi hiểu rồi. Thế thì tiến hành đi.
Ngay bây giờ. Ừ.
KIKUSHIMA
Anh là ai?
Cô đã bị bắt vì tội phá luật an ninh quốc gia.
Các anh làm gì thế?
Cô sẽ đi đến sở chỉ huy quân cảnh.
Vào trong đi.
Maron Murayama.
Bà Kikushima.
Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ gặp bà như thế này.
Đây chắc hẳn là một sai lầm.
Tại sao tôi lại bị đối xử như thế chứ?
À, tôi không thể trả lời được.
Tôi chỉ được nhờ đến giúp đỡ với cuộc thẩm vấn thôi.
Thẩm vấn?
Tôi xin lỗi phải nói cho bà biết điều này, nhưng bà đang bị tình nghi
vì chuyển tiền cho một sinh viên hoạt động chính trị chống chiến tranh.
Chống chiến tranh? Tôi ư?
Ai bảo thế?
Người đàn ông này.
Sennosuke.
Sennosuke Inoue, một diễn viên kịch kabuki trẻ mà bà đã ủng hộ.
Số tiền mà bà đưa hắn đã đi thẳng đến sinh viên hoạt động chính trị chống chiến tranh.
Đó là điều dối trá, thưa bà.
Tôi không biết gì về chuyện này.
Im ngay! Chúng tôi đã có hết bằng chứng.
Đây là...
Đây là bức ảnh lớp cấp 2.
Hãy nhìn kỹ đi. Đây là mày.
Và Shimojima ở ngay đây.
Tôi không biết, Ý tôi là, tôi biết Shimojima.
Nhưng tôi đã không gặp anh ấy kể từ cấp 2 rồi.
Đó là sự thật.
Thế mày nói rằng quân cảnh đã sai sao?
Sennosuke.
Đó là...
Đúng vậy. Đây là sổ tiết kiệm của bà.
Khi nào mà ông...
Trông có vẻ bà đã tiêu một lượng tiền lớn.
Một số giao dịch có ngày tháng và số lượng
trùng với ngày tháng và số lượng mà Shimojima đã trả cho xưởng in những tờ truyền đơn kia.
Điều này hoàn toàn vô nghĩa.
Bà trông khá tự tin mặc dù sự thật là bà đang nối dối.
Chắc hẳn bà ta đang giấu điều gì đó. Xin tiếp tục với việc thẩm vấn.
Bà Kikushima, tôi không muốn làm những việc như thế.
Thật không may, đây là công việc của tôi. Vui lòng đi theo lối này.
Thế ông định làm gì?
Thế bà nghĩ sao, bà Kikushima?
Bà có thích căn phòng này không?
Maron Murayama, ông tra tấn những người vô tội ở căn phòng này,
dùng cuộc thẩm vấn của ông như một lời bào chữa.
Tôi sẽ quyết định bà có vô tội hay không.
Làm ơn cởi kimono ra.
Gì chứ?
Tôi muốn bà phải trần truồng.
Cởi quần áo của phụ nữ ra...
Ông không thấy xấu hổ với bản thân sao?
Đây là thủ tục thông thường khi chúng tôi thẩm vấn nữ phạm nhân.
Phụ nữ có một chỗ giấu đồ bí mật.
Bà có lẽ đang giấu gì đó ở đấy.
- Taoka. - Vâng.
- Tháo dải lưng của bà ta ra. - Vâng.
Mày đang làm gì thế? Không biết cách tháo nó ra à?
Tôi không biết, thưa sếp.
Để đó. Tôi sẽ tự làm.
Không cần bàn tay dơ bẩn của ông.
Cởi cái đó ra luôn đi.
Xin hãy cởi bỏ nó luôn.
Tại sao chứ? Chưa đủ sao, ngay cả với nhiệm vụ của ông?
Nếu bà từ chối, chúng tôi sẽ dùng vũ lực buộc bà phải làm.
Xin đừng làm thế, thưa bà.
Mày cũng nhìn đi!
Tôi từ chối.
Mày thật đáng thương! Mày nhảy lòng vòng trên sân khấu, giả vờ làm đàn bà.
Khiến tao phát bệnh!
Đất nước này sẽ bị hủy diệt vì những đứa như mày.
Tao sẽ dạy mày một bài học.
Bà Kikushima, bởi vì bà không thành thật, tên này sẽ phải chịu đòn.
Xin hãy cởi bỏ nó khỏi thắt lưng bà.
No comments yet. Be the first to leave one.