As primeiras 200 linhas.
Moonee!
Scooty!
Sao thế?
Moonee!
Scooty!
Sao vậy?
Moonee!
Scooty!
Sao thế?
Có ma mới ở TươngLai!
DỰ ÁN FLORIDA
- Scooty, chờ tớ với! - Không, lối này. Đi nào.
Cái xe kia. Màu xanh nước biển ấy.
Tớ sẽ nhổ xa hơn cậu, Moonee.
Phải rồi.
Tớ đang dẫn trước cậu hai điểm đấy, Moonee.
- Tớ... - Không. Tớ được 100 điểm rồi.
Không thể nào.
Cá luôn...
Tớ sẽ nhổ vào mui trước.
Tớ nhổ trúng cửa kính rồi.
Tớ nhổ trúng nắp xe rồi.
Cái mẹ gì thế này?
Này!
Dừng lại ngay!
Mấy đứa đùa bà đấy à?
- Cút về quê đi, đồ mọi! - Xe của bà đấy!
Cứ to mồm đi, đồ khốn!
Bà là đồ khốn!
Nhấc mông xuống đây và lau xe ngay.
Đồ khốn! Đồ khốn! Đồ khốn!
Bà không đùa đâu. Xuống đây lau xe ngay.
- Lau xe ngay. - Bà đâu phải sếp của tôi!
Bố mẹ chúng mày đâu?
Này! Này!
Nó nhổ nước bọt vào con.
Không phải nó đâu. Là tao đấy, đồ ngu!
Bà sẽ lên đấy và mách bố mẹ chúng mày.
Thử xem, đồ khốn. Tôi đâu sống ở đây!
Đồ mọi!
Này!
Cháu ở yên đó.
Chạy mau.
- Moonee. - Này! Quay lại đây mau!
Lau xe ngay cho bà.
Dicky!
Lên nhà ngay.
- Bố! - Ngay!
Này! Con anh đấy à?
- Nó với bạn nó nhổ vào xe tôi. - Lên đây mau.
Cảm ơn cậu.
Này mấy đứa.
Cởi giầy ra đi.
- Cả hai đứa đó. - Cầu Vồng đâu rồi?
Đây.
Đây, như thế này.
- Tôi muốn gặp quản lý. - Tôi giúp gì được chị?
Cô là quản lý à?
- Ai đấy? - Tới đây.
- Ai vậy? - Chú cần gặp mẹ cháu.
- Moonee, ai đấy? - Không ai cả ạ.
Khỉ thật, Moonee. Hai đứa lại làm gì rồi?
Không gì ạ.
Vâng?
Halley, chị đây ở tòa nhà bên cạnh,
chị ấy bảo Moonee phá hoại xe chị ấy.
Chị ở phòng 322 à?
Không, VùngĐấtTươngLai.
- Ồ. - Được rồi.
Con bé ấy và bạn nó, Scoot, nhổ nước bọt vào cháu tôi và xe tôi.
- Là Scooty! - Là Scooty, không phải Scoot.
Chị thấy chúng nó làm thế à?
Phải.
Và bố bạn chúng nó bảo chúng nó làm thế suốt.
Đâu phải vậy.
Đứa nào thế?
Vậy cả. Chúng nhổ vào xe tôi và cháu tôi.
Được rồi.
Halley. Một, giải quyết chuyện này đi.
Hai, hút thuốc trong phòng nữa là cô bị đuổi đấy.
- Tôi đâu hút thuốc. - Chào chú Bobby.
- Cảnh cáo lần cuối đấy, Hally. - Tôi đâu có hút.
Đồ khốn.
Được rồi, hai đứa. Đi lấy khăn giấy đi.
Bertha!
Chúng cháu cần khăn giấy! Chúng cháu cần khăn giấy!
Được rồi.
Hai đứa này là của chị à?
Hai đứa này à? Không. Không phải con tôi.
Nhưng giờ chúng là của tôi.
Con gái tôi cho tôi lên chức bà khi nó mới 15 tuổi.
Giờ tôi chăm sóc hai đứa này
cho đến khi con bé ngừng cư xử như thằng bố ngu ngốc của nó.
Chị tới đây lâu chưa?
Chỗ này là của tớ. Của tớ đấy!
Chúa ơi!
Chị còn điếu nào không?
- Chào cô! - Xin chào!
- Cô sinh đứa nữa à? - Ừ.
Khi nào vậy?
- Thôi đi! - Này, hai đứa.
Hai đứa vui quá vậy. Đây đâu phải chuyện đùa.
Đây là lao động, biết chưa?
- Mùa hè mà, cho chúng nghịch tí. - Làm việc đi.
- Đừng lo. - Để chúng vui vẻ đi.
- Mùa hè mà, chị muốn gì chứ? - Tôi nghĩ chuyện này thật vô lễ.
Rất vô lễ.
Không ổn chút nào.
Rõ ràng là chúng ta định nghĩa vô lễ khác nhau.
- Tên cậu là gì? - Jancey?
Jancey? Tên kiểu quái gì vậy?
Này, Jancey.
Chuyện này sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu có người giúp bọn tớ.
- Chúng đang giúp chị mà. - Tôi xấu hổ thay cô đấy.
Cô nói thật đấy à?
- Chúng giúp tôi sao? - Được rồi...
Lau xe kiểu này cũng không cần thiết...
Này, Jancey, cháu làm gì thế?
- Cháu lau xe ạ. - Phải rồi!
Jance, để hai bạn ấy lau. Cháu không cần lau.
Không. Các bạn ấy nhờ cháu nên cháu sẽ giúp.
Không được, bà không muốn cháu làm thế. Được chứ?
Cứ để con bé giúp.
Ta nên lau cả bên trong xe nữa. Bẩn quá.
Không chơi với nhau thì sao thân nhau được?
- Chúng đang kết bạn đó. - Phải rồi. Thân thiện thật, y như cô.
Phải rồi, y như tôi. Chị muốn nói gì hả?
Tôi sẽ cho chị chút cần, vì chị có vẻ căng thẳng.
Tôi sẽ giúp chị.
Có lẽ đó là điều tôi cần.
Tôi cần vui lên, hút vài điếu và ngủ với vài anh.
Đây cũng thế. Tôi hiểu mà.
Được rồi.
- Tới lượt tớ. - Được rồi.
- Chào con. - Con chào mẹ.
Chào cô Ashley.
Của hai đứa đây.
- Cháu cảm ơn cô. - Đây.
Mẹ cháu hỏi tối nay cô có tới OBT không.
- Hôm nay là thứ Bảy à? - Vâng ạ.
Ừ, vậy phải đi chứ.
Chào hai đứa.
- Cháu chào cô. - Chơi vui và cẩn thận nhé.
- Con chào mẹ. - Chào con.
Không có sirô phong.
- Cô ấy không cho vào à? - Không ạ.
Mẹ cháu toàn quên.
Cháu phải bảo mẹ cháu là cô cháu mình thích sirô phong.
Cháu vẫn nhắc mà mẹ cứ quên.
Nhìn kìa!
- Ngón giữa! - Con ngầu đấy.
Chào cô.
Chào hai cô.
- Chào cô! - Cảm ơn cô nhiều!
Không có gì. Chuyện đương nhiên mà.
- Nếu chúng hư thì cứ bảo tôi nhé. - Dĩ nhiên rồi.
Hai đứa ngoan nhé. Mẹ nói thật đấy.
- Dạo này cô thế nào? - Ổn cả.
Đi làm.
Chăm sóc thằng nhỏ. Cô biết rồi mà.
- Chào cô! - Chào cô!
Thật vui được gặp cô.
Xin chào!
Chào anh!
Có gì vui không Don?
- Họ chọn Simone. - Cô đùa tôi à?
Tôi đã ở đó lâu hơn cô ta. Thật không thể tin được.
Mẹ nó!
Khi nào tôi được làm quản lý, tôi sẽ tuyển cô ngay, Ma. Tôi hứa.
Đừng căng thẳng. Vui lên nào.
Cười lên!
Mấy con ả đó đều làm thêm cả.
Ở phòng sau ấy?
Tôi thì không.
Tôi chỉ nhảy và nhận tiền boa thôi. Nên tôi đã nói không.
Hai ngày sau, chẳng thèm báo trước, Hector đã đuổi việc tôi.
Sau khi không cho tôi lên sân khấu cả tối.
- Halley, tôi rất tiếc nhưng... - Mẹ nó chứ.
Tôi rất tiếc nhưng điều này sẽ ảnh hưởng tới chế độ hỗ trợ cô.
Biết rồi. Thế nên tôi mới ở đây.
Được rồi, Halley. Cô cần làm việc 30 giờ.
Bà tìm 30 giờ đó cho tôi đi.
Tôi đã nộp đơn xin việc vào mọi chỗ ở đây rồi.
Công viên không chịu tuyển tôi.
Cô có thể chú ý ngôn từ
trước mặt cô bé và mọi người khác ở đây không?
Thế bà có đưa tôi thẻ xe buýt không? Sao tôi lại tới đây nhỉ?
Halley, thôi nào. Tôi đang cố...
Cháu chào chú. Dicky đi chơi được không ạ?
Sau vụ lần trước, nó bị phạt một tuần.
- Mình đang đi đâu thế? - Cứ đi theo tớ.
Bà ơi, mở cửa!
Cháu chào bà.
Sao nào?
Jancey đi chơi được không ạ?
Cháu định dẫn nó đi nhổ vào xe ai à?
Không ạ. Bọn cháu đi chơi thôi.
Chỉ là đi chơi thôi.
- Đi chơi cái gì? - Chỉ là đi chơi thôi!
Được rồi, nhưng chơi cái gì?
No comments yet. Be the first to leave one.