As primeiras 200 linhas.
Các lớp học chật cứng. Có cả danh sách chờ.
Tôi không hề khoe khoang nhé.
- Tôi không nghĩ đó là tôi. - Có thể là cô đấy.
Hoặc tôi đã tìm được thứ mà phụ nữ khao khát.
Một không gian không có gương và tất cả gánh nặng đi kèm với nó.
Mấy tấm gương đó tốn cả mớ đấy. Lúc lắp gương, tôi có đó mà.
Nhưng tôi công nhận cô đúng. Rất xứng đáng. Vô cùng xứng đáng.
Được rồi, tiếp theo là gì?
Phụ nữ đến phòng tập của chúng ta để không bị phán xét.
Để tập trung vào tâm trí, tâm hồn, tinh thần của họ.
Ừ. Không chỉ tập cơ thể, mà tập cả "tinh thần".
Tôi nhất định sẽ dùng câu đó. Được đấy.
Ôi, trời. Cái bánh burger này cũng vậy.
Chủ yếu là mọi người cùng tập trong không gian thiêng liêng, chỗ trú an toàn.
Và điều kỳ diệu là khi ta tiếp nhận năng lượng của nhau.
Được rồi, quên quảng cáo truyền hình, video và bánh quy đi.
Ta sẽ xây dựng cộng đồng.
Sự gắn kết. Phải! Đó là thứ tôi đang thiếu.
Một nơi để phụ nữ thoát khỏi những khó khăn trong cuộc sống.
Tránh xa áp lực, con cái, cấp trên, công việc.
Chồng, con.
Ta nên cung cấp dịch vụ trông trẻ.
Không phải ai cũng có thể thoát khỏi con cái.
Phải. Một phòng vui chơi cho trẻ em trong lúc mẹ chúng tập bước chéo.
Tại sao lại dừng ở đó? Ta có thể cung cấp các lớp học tự vệ.
Hội thảo dinh dưỡng. Các khóa thiền.
Lớp Lamaze nữa.
- Tạo ra thế hệ khách hàng tiếp theo. - Cử tạ.
Phụ nữ rất sợ tập cái đó ở phòng gym.
Phải rồi, cơ bắp!
- Yoga cho mẹ và con. - Đồ gốm. Đồng tính nữ.
Phải rồi! Gì cơ?
Ta đang động não. Không có ý tưởng nào là tồi cả.
- Đúng thế. - Được rồi.
HÌNH THỂ
Tôi không muốn gọi là Khỏe Đẹp Với Sheila nữa.
Nó không phải của tôi, là của chúng ta.
Nhưng cái vụ...
Và tôi thấy riêng từ "khỏe đẹp" rất là sai.
Nó rất hạn chế.
Được rồi, vậy là không có "khỏe đẹp" và không có "Sheila".
- Ta còn lại gì? - Mọi thứ.
Cái này lớn hơn tôi. Hoặc cô. Nó dành cho tất cả chúng ta.
Này, hay ta gọi là "Sức Mạnh Số Đông"?
Ôi trời, Greta, tôi thích tên đó!
- Ừ. - Tôi thích đấy. Có vẻ hợp.
Phải, chúng ta cùng làm việc này vì có...
...sức mạnh số đông.
- Ta cần thêm giáo viên. - Phải.
- Phải, đúng thế. - Ừ.
CẦN TUYỂN GIÁO VIÊN THỂ DỤC!
Chao ôi.
SỨC MẠNH SỐ ĐÔNG BẠN KHỎE MẠNH CHỨ?
VUI LÒNG LIÊN HỆ SHEILA D. RUBIN GIÁM SÁT QUẢN LÝ TÀI NĂNG
Việc này thật khó.
Có lẽ là khó với anh hơn với em.
Em có cả cuộc đời phía trước.
Anh không muốn kìm hãm em.
Anh thật ích kỷ khi yêu cầu em từ bỏ ước mơ của mình...
để em có thể, em biết đấy...
gắn bó với một ông bố đơn thân
vẫn đang cố gắng chắp vá lại cuộc đời mình.
Em xứng đáng được nhiều hơn thế.
Được rồi.
Anh "cần" gặp em.
Có lẽ anh cần thấy cái này.
- Anh... - Em mặc cái này vì anh đấy.
Anh ghét mấy thứ cầu kỳ.
Ừ, anh...
Nghe này, Fidelia...
- Bao lâu nữa thì Maya và Reggie về? - Debbie. Tên em ấy là Debbie.
- Ai quan tâm chứ? - Nghe này...
Ta không thể tiếp tục, được chứ?
Anh không thể gặp em nữa.
Như vậy không công bằng với em.
Anh không thể kìm hãm em.
Ước mơ của em. Và em xứng đáng...
Đợi đã, có phải là vì Reggie không?
Debbie. Anh vừa nói mà. Không.
Vậy thì là vì Sheila.
Ừ, một phần.
Bởi vì cô ấy thậm chí còn không quan tâm đến anh nữa.
Em còn không thể nhớ lần cuối cô ấy
nhắc đến tên anh hay biết rằng anh có tồn tại.
Nghe này, anh thực sự xin lỗi.
Anh ước mọi chuyện khác đi, nhưng không được.
Không sao.
Vâng, anh hoàn toàn đúng. Ta không nên làm vậy.
- Em không giận? - Không.
Không hề?
Vâng, không hề.
Em có thể bị sa thải vì chuyện này. Em không muốn bị sa thải.
Nhất là khi họ đã giải quyết ổn thỏa mọi vấn đề.
Dạo này em tập cả ban đêm,
và em thật sự muốn họ cho em làm giáo viên.
Vậy nên đây là chuyện tốt. Là việc nên làm.
Em bảo "họ đã giải quyết ổn thỏa" là sao?
- Thế nghĩa là gì? - Em không được phép nói.
Nghe này, anh hy vọng chúng ta vẫn có thể là bạn, được chứ?
Anh có bạn bè không?
Anh...
Em đã rất vui.
Gặp lại anh sau nhé.
Cô ấy có buồn lắm không?
Có.
Có la hét không? Khóc không? Nôn không?
Cô ấy sầu thảm một cách thầm lặng hơn.
Nghe này, anh đã làm đúng.
Ừ. Anh...
Được rồi, sáng mai gặp lại nhé...
- Gì cơ? Em đi đâu đấy? - ...tay sát gái.
Em chỉ... đi gặp một người bạn.
Ai? Larry? Larry phòng 14B à?
Deb, gã đó bị loạn trí. Hắn lấy dây xích thỏ rồi dắt đi dạo.
Được rồi, anh ấy biết lắng nghe, và là người tình vô cùng hào phóng...
- Không. - ...và bọn em chỉ... vui vẻ với nhau thôi.
Thế à? Vui à? Vui, vui.
Vâng, đúng thế.
Ừ, vui vẻ, chúng ta ở trên Trái đất vì điều đó, hử?
Thứ mà hàng triệu năm tiến hóa đưa giống loài của chúng ta đến
chỉ là theo đuổi niềm vui?
Anh biết gì không? Có khi là thế thật đấy.
Niềm vui là mục tiêu cuộc sống hay bị xem nhẹ, Banany.
Thi thoảng, anh nên thử đi.
Nhưng không phải là với thư ký của vợ cũ, đồ ngốc.
Đồ khốn! Biến đi!
Biến.
Này, dậy đi.
- Bố? - Này con, bố đây.
Con muốn đến quán Sammy ăn bánh kếp sô-cô-la chip không?
- Con đang ngủ. - Ừ, bố biết.
Ta sẽ đi ăn bánh kếp vào nửa đêm.
Sẽ rất vui cho mà xem. Nhỉ?
Và con có thể mặc đồ ngủ đến quán Sammy.
Được không? Đi nào.
Chắc bạn sẽ hỏi
Điều gì khiến tôi trở nên thế này?
- Cô nàng của tôi - Cô nàng của tôi
Đó chính là...
Ôi, chết tiệt!
Bố!
- Maya, con có sao không? Maya? Được rồi. - Con không sao.
Lại đây.
Ôi, trời. Con có chắc không?
Có chắc là con không sao? Hả?
Bố xin lỗi.
Bố xin lỗi vì đã làm thế. Là lỗi do bố.
Bố đã làm sai, được chứ?
Không sao đâu, bố.
- Không có gì xấu xảy ra cả. - Vậy hả?
Chỉ đáng sợ thôi.
Và chúng ta đã thắt dây an toàn.
Ừ.
Phải rồi. Con nói đúng.
Con là đứa trẻ tuyệt vời, con biết chứ?
- Con biết. - Ừ, con biết mà.
Ừ. Ồ.
Và đó là cái ôm ấm áp nhất bố từng có.
Bố thương con lắm.
Con là cô bé đặc biệt của bố.
Bố cần con giúp bố một việc rất quan trọng, được chứ?
Được chứ? Đừng kể việc này với mẹ.
Mẹ không cần biết đâu. Kể ra chỉ làm mẹ buồn thôi.
Và chúng ta không muốn làm mẹ buồn.
Đúng không? Phải rồi.
Đúng vậy. Được rồi.
Bọn em định mở chi nhánh đầu tiên ở Anaheim.
Thật sự chỉ để chứng minh khái niệm thôi.
Rồi từ từ mở tiếp vài nơi ở Nam California.
Bọn em thực sự tin rằng nó có thể phát triển lớn mạnh.
Anh nghĩ sao?
Anh nghĩ đó là ý tưởng tuyệt vời.
Anh chỉ thắc mắc là...
liệu con bé có chui ra khỏi đó không?
Này, con muốn giúp chú làm bột mì Ý không?
Sẽ khá là vui đấy.
Em xin lỗi.
Bình thường con bé nói nhiều và thân thiện lắm.
Maya, này con.
Con chui ra đây được không?
Đừng giả làm chuột nữa.
Chú Carlos rất muốn gặp và nói chuyện với con.
Không sao đâu. Anh chỉ hy vọng chuột thích mì fettuccine.
Được rồi. Maya, đủ rồi.
Chui ra khỏi đó ngay.
- Con bé chưa từng làm thế này. - Không sao đâu.
Không, có sao mà.
Maya à. Chui ra khỏi gầm bàn mau.
- Ngay lập tức. - Bình tĩnh. Không sao mà.
- Anh nghĩ em không cần... - Em xử lý được. Cảm ơn anh.
Dừng giả làm chuột được rồi.
- Ta chơi cả ngày rồi. Phải dừng thôi. - Được rồi... Anh sẽ bắt đầu...
Mẹ sẽ đếm đến ba.
Một, hai, ba.
Không được xem ti-vi, và cũng không có bánh quy.
LÀNG THỦY THỦ
- Em nói con bé là chuột nghĩa là sao? - Nó không nói chuyện.
Từ lúc anh đưa nó đến, nó không nói lời nào.
Và con bé đang trốn dưới bàn,
và chỉ ăn phô mai bằng tay.
No comments yet. Be the first to leave one.