As primeiras 200 linhas.
BẢY SAMURAI Dịch phụ đề: QKK
Đầu thế kỷ 16, nước Nhật đang quằn quại trong những cuộc nội chiến...
và khắp nơi, người nông dân bị dày xéo...
dưới gót giày tàn bạo của những băng cướp.
Hãy ghé ngôi làng này luôn!
Khoan!
Chúng ta đã cướp hết thóc ở đây mùa thu năm ngoái,
tôi sợ là họ chẳng còn gì.
Hãy quay lại sau khi lúa chín.
Không còn trời phật nào phù hộ chúng ta sao?
Thuế đất!
Lao động cưỡng bức!
Chiến tranh!
Hạn hán!
Rồi, cướp bóc!
Chắc phật trời muốn nông dân chúng ta chết đói hết cho rồi!
Đúng vậy, chết còn sướng hơn.
Đừng than khóc nữa!
Không ích lợi gì!
Hãy đi gặp Lãnh chúa!
Chúng ta hãy cầu xin ổng!
Để làm gì?
Ổng chỉ tới sau khi bọn cướp bỏ đi.
Hãy đưa hết mọi thứ cho bọn cướp! Tất cả thực phẩm chúng ta có!
Rồi tự treo cổ mà chết cho rồi.
Vậy mới có thể làm ổng nhúc nhích được.
Hãy chế tạo giáo mác.
Hãy giết hết bọn cướp, giết hết tất cả!
Chúng sẽ không trở lại, nếu ta giết hết chúng.
Tôi không thích cái ý đó.
Chuyện đó không thể được.
Ông đã giết các samurai bại trận... không phải bọn cướp.
Thôi đi!
Không phải lúc cãi nhau.
Chúng ta không có cơ hội chống lại chúng đâu.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta thua? Chúng ta sẽ bị giết chết hết.
Chúng còn giết cả em bé nằm trong bụng mẹ.
Đủ rồi.
Chẳng thà giết hay bị giết, còn hơn là chịu đựng như vầy.
Nông dân sinh ra là để chịu đựng.
Đó là số phận của chúng ta.
Hãy ngoan ngoãn chào đón chúng.
Giao thóc lúa cho chúng.
Chỉ cầu xin chúng để lại chút ít cho chúng ta khỏi chết đói.
Hãy quỳ xuống cầu xin chúng, để chúng ta được sống.
Ông tưởng bọn chúng sẽ nghe sao?
Ông quên rồi sao?
Bọn chúng sẽ lấy hết vụ mùa của chúng ta.
Hãy đi gặp Ông Già.
Và hỏi ý kiến ổng.
Đàm phán với chúng? Phải coi lại anh đàm phán với ai.
Chúng còn tệ hơn sói. Nếu anh cho chúng một,
chúng sẽ đòi hai.
Chúng không biết đủ.
Mùa thu chúng sẽ trở lại.
Nhưng nếu chúng ta thua thì sao?
Không có gì để mất.
Dù sao, không có thóc lúa, chúng ta cũng sẽ chết.
Ta sẽ chiến đấu!
Vậy quá liều lĩnh.
Chúng ta là nông dân. Chúng ta đâu biết đánh nhau.
Ta sẽ thuê samurai.
Thuê samurai? Chưa từng nghe chuyện đó.
Ta đã thấy bằng chính mắt ta.
Khi ngôi làng cũ của ta bị đốt,
trong lúc chạy trốn tới làng này, ta đã thấy...
có một ngôi làng không bị đốt. Nó đã thuê samurai.
Nhưng Ông Nội à, có nhiều kiểu làng khác nhau.
Ta đang ăn cháo. Lấy gì cho samurai ăn.
Ta có thể ăn hạt kê.
Nhưng biết samurai có chịu chiến đấu cho chúng ta chỉ vì bữa ăn không?
Họ vô cùng kiêu ngạo.
Hãy tìm samurai đói.
Ngay cả gấu còn phải ra khỏi rừng, nếu chúng đói.
Thật xấc láo!
Cho dù nghèo khổ, ta cũng không xin ăn.
Đồ khùng!
Tôi đã nói rồi.
Lúa đã chín rồi.
Tất nhiên. Đã mười ngày rồi.
Làm gì bây giờ?
Đây là giống lúa sớm. Không giống của chúng ta.
Tôi ướt tới xương rồi.
Đã tìm được samurai nào, rẻ tiền, mạnh mẽ và sẵn sàng?
Còn lại một ít, tôi bán rẻ cho.
Thật tức cười.
Có gì tức cười?
Ổng bị mù.
Các anh mua không?
Không, cám ơn.
Tôi thà ăn phân ngựa.
Hắn tỏ tịa rồi.
Tối qua tôi đã lột sách hắn.
Hắn đã rút kiếm nên bị chúng tôi đánh.
Bây giờ hắn không còn một xu.
Họ chỉ ăn hạt kê.
Thiệt vậy sao?
Hãy ăn ngay nếu không các anh sẽ bị quáng gà đó.
Chỉ cần một nắm gạo thôi.
Ai cũng như ai.
Thật là phung phí.
Với một nắm gạo, ta có thể mua được 40 cái bánh đó.
Thôi đi.
Tôi nói không đúng sao?
Mấy gã khờ đang quạo.
Thật phung phí! Thật điên khùng!
Hắn ăn cơm.
Rồi hắn uống rượu.
Rồi hắn đánh tôi và bỏ đi.
Một samurai ma lanh.
Khác xa với cái gã đang giả bộ ngủ ở đây.
Hãy đi khỏi đây. Hãy về nhà.
Hắn đang khóc.
Hắn nhớ vợ.
Tôi sẵn sàng tốn tiền để coi họ yêu nhau.
Làm ơn về nhà đi.
Về nhà đi! Làm sao các người thuê được samurai, các người còn không có tiền để mua bánh bao.
Hơn nữa, chúng ta không biết gì về samurai hết.
Như là hiểu biết về hạt giống.
Những người mạnh mẽ thì ta không kham nổi.
Còn ai có vẻ sẵn sàng thì lại yếu đuối.
Tối qua tôi bị đánh chỉ tại vì tôi đói.
Nói dóc!
Ông có tiền để thua bài hết mà.
Muốn gây sự nữa hả?
Có đánh nhau kìa.
Bên này, bên này!
Thôi đi!
Nghe chán quá.
Chơi tiếp đi.
Chơi lớn lên! Tôi yểm trợ ông!
Mày muốn về nhà. Vậy mà bây giờ...
Nhưng tôi không bao giờ có thể thương lượng được với bọn chúng.
Chúng ta còn làm gì khác được? Không thuê được samurai.
Thì phải thương lượng với bọn cướp.
Được rồi.
Tôi đồng ý.
Nhưng...
Lần này ông dâng cho chúng cái gì?
Con gái ông hả?
Cổ rất đẹp. Có thể được đó.
Có chuyện gì vậy?
Một tên trộm trong kho thóc.
Hắn bị phát hiện và chạy vô đó.
Có mấy tên trộm?
Chỉ một.
Một?
Sau còn đứng đây?
Nhưng không thể làm khác được.
Hắn bắt cóc một đứa bé.
Và nói nếu chúng tôi tấn công, hắn sẽ giết đứa bé.
Nghe kìa! Nghe chưa?
Đứa bé tội nghiệp!
Họ đã ở trong đó từ tối qua. Tội nghiệp đứa bé.
Giọng nó khàn rồi.
Nó mới bảy tuổi.
Tội nghiệp cha mẹ nó.
Nhưng có chuyện gì với samurai đó? Tại sao ổng cạo đầu?
Một bí mật.
Ổng hứa sẽ cứu đứa bé. Ổng đòi hai vắt cơm.
Rồi ổng cạo đầu và mượn áo của ông thầy chùa.
Tôi không hiểu nổi.
Đây là thầy chùa.
Tôi là thầy chùa.
Tôi không bắt anh.
Đừng lo.
Thằng nhỏ chắc đói lắm rồi.
Không được vô.
Tôi đem cơm tới.
Cho anh nữa.
Lấy đi.
Sao vậy?
Thảy vô.
Một samurai như vậy thì không thể chê được phải không?
Nhanh lên, trước khi ổng vô thị trấn.
Gì vậy?
Tên tôi là Katsushiro Okamoto
Xin hãy nhận tôi làm đệ tử.
Đệ tử?
Tôi tên Kimbei Shimada. Tôi chỉ là một lãng nhân.
Và tôi không có đệ tử.
Đứng dậy đi. Ta có thể nói chuyện.
Làm ơn! Xin hãy nhận tôi làm đệ tử.
Đứng dậy! Hãy vừa đi vừa nói chuyện.
Cậu làm tôi khó xử.
Cậu đã đánh giá tôi quá cao.
Nghe đây.
Tôi không phải là người có võ nghệ đặc biệt gì đâu.
Nhưng tôi có nhiều kinh nghiệm chiến đấu,
toàn những trận thua.
Nói tóm lại, tôi chỉ có bao nhiêu đó thôi.
Vì lợi ích của cậu, hãy bỏ cái ý tưởng đó di.
Không, thưa ông. Tôi đã quyết định rồi.
Tôi sẽ đi theo ông.
Tôi cấm.
Tôi không thể đem theo một thằng nhóc bên mình.
Anh muốn gì?
Anh muốn gì?
Đồ thô lỗ!
Đừng xía vô, nhóc.
No comments yet. Be the first to leave one.