As primeiras 200 linhas.
72 GIỜ
Đây rồi. Nữ bác sĩ gợi cảm nhất New York suốt sáu năm qua, do chính anh bầu.
Đồng thuận tuyệt đối luôn.
Sao rồi, ngốc ơi? Tối qua em nhớ anh muốn chết.
Anh cũng nhớ em. Em cứu được mấy mạng thế?
- Ba thôi. - Ba á? Quên tính anh à?
Em cứu mạng anh mỗi ngày mà.
- Bên em, anh mới thấy được sống. - Ôi, miệng anh bôi đường hả?
- Hôm nay anh vui ghê ha? - Anh vui mà. Nhờ bài báo trên Adweek đó.
Đỉnh thật chứ.
Ừ, nhìn anh chàng của em này.
Cái dáng tựa vào bàn thấy cưng ghê.
Không, cưng gì chứ. Dáng đứng quyền lực đó.
Anh đang khẳng định vị thế.
Ta là cặp đôi quyền lực đó cưng. Cặp đôi quyền lực.
Nói mới nhớ, Mayo Clinic cần em quyết định gấp.
Quan trọng đấy. Em có thể lên ghế trưởng khoa phẫu thuật nhỉ?
Em biết, mà em cứ thấy sao sao ấy.
Với cả, em đang háo hức với chương mới của ta ở đây, cùng nhau.
"Hội đĩ đực Miami"?
- Em cứ suy nghĩ mãi. - Gì thế này?
VÃI, TAO RA MẤT
- Và em đã… sẵn sàng làm việc này rồi. - Cái quái gì vậy?
Đùa nhau chắc? Giỡn mặt đấy à?
- Eo ơi. - Thật à, cưng?
Gì vậy? Không.
Em không muốn nghe câu đó sau khi em nói em háo hức với chương mới đâu.
Đâu, cưng. Anh nhận được cả đống tin nhắn linh tinh,
kết thúc bằng của quý xoay như chong chóng.
- Anh nói vụ đó cơ. - Sáng nay của anh náo nhiệt nhỉ.
Thôi anh xử lý đống đó đi, rồi gọi em sau, nhé?
Ừ, nói chuyện sau. Này.
Anh yêu em.
- Yêu anh. - Em cứu đời anh đó.
Tránh ra!
- Chào buổi sáng, Joe. - Ổn chứ?
- Chào Joe. - Chào buổi sáng, Tracy.
Bài thuyết trình đỉnh lắm. Tự hào về mọi người lắm luôn.
- Ồ, cảm ơn. - Anh ấy đây rồi.
Giám đốc sáng tạo mới của ta!
Thôi, Barry, xin đấy. Đừng nói gở.
Chưa ai ra quyết định chính thức cả. Bình tĩnh đi, đừng có kích động.
Ai chẳng biết sếp lớn chấm chọn anh rồi.
Thôi giùm đi, nhé? Cái gì trên mặt cậu thế kia?
- Kính thông minh đấy. - Hả?
Chiến dịch cho hãng thiết bị đeo vớ vẩn này.
Kết nối mạng, nghe nhạc được, quay video được luôn.
Cậu đang quay tôi hả?
Đừng nhìn tôi như thế. Mắt cậu trông dị lắm.
Kính Biến thái 7000 hả?
Họ có cả hệ sinh thái thiết bị đeo luôn. Nhìn cái vòng cổ này đi.
Đó cũng là camera à?
Camera gợi cảm đeo người.
Ngon. Ý tưởng cho chiến dịch luôn nhỉ?
- Không đời nào. - Có đấy.
- Không. - Camera gợi cảm.
Không rõ cậu nhắm tới đối tượng nào, mà tôi không thuộc tệp đó.
- Ngắm thế giới từ khe ngực của bạn. - Ê, xem cái này đi.
Sáng nay tự nhiên tôi bị thêm vào một nhóm chat lạ hoắc ấy?
- Gì vậy? - Chịu luôn.
CUỐI TUẦN ĐỘC THÂN CỦA MASON!
Các chiến hữu, 24 giờ nữa, ta sẽ hạ cánh xuống Miami để tiễn Mason Moses,
hay con đĩ của Emily, lên thớt.
"Con đĩ của Emily"?
Vác cái mặt vui vẻ đến nha. Ừ, tao nói mày đó, Hunter.
Cóc ai quan tâm vụ mày chia tay đâu, thằng hèn da trắng bự con.
Tao đã đặt được một căn Deluxe BNB
mà tao chỉ có thể nói là "vẫn trong ngân sách đã chốt".
Trời. Nom khác gì cái nhà tù không.
Ừ, nhìn hơi đáng ngờ thật. Mà vì ta nghèo kiết xác, nhé?
Nhưng ba ngày nữa, ta sẽ có Mason
trước khi "con chim đó vào lồng".
- Cạch! - Biết gì không? Để tôi giúp bọn nhóc này.
- Anh làm gì cơ? - Chào mấy cậu, tôi là Joe.
Một tên trong đám này đần vãi, gõ chữ như hạch,
nên tôi mới bị thêm vào nhóm chat này.
Đừng lo. Tôi cũng từng trẻ trâu và không xu dính túi.
Tôi đem quà đến đây.
Đây là… 200 đô qua Venmo.
Coi như vòng nhậu đầu tôi khao nhé.
Anh vừa trả tiền cho tụi nó à?
Ừ, phải.
- Rồi. - Người chất nhận ra người chất.
- VÃI NỒI! ÔNG GIÀ NÀO ĐÂY? - KỆ ĐI! CHƠI ĐẸP VÃI!
Tụi nó không dừng lại luôn. Rủ tôi đi luôn này.
- Đi Miami á? - Ừ, tụi nó muốn tôi đi cùng.
Họ sẵn sàng rồi. Terry đợi bài thuyết trình của anh lắm đó.
- Bài thuyết trình sẵn sàng chưa? - Rồi.
Tôi cân được.
Thế hệ nào rồi cũng có lúc phải khẳng định mình.
Thề không phét.
Thấy đối thủ liên tục thắng kèo, ta kiểu: "Ngon, tới lượt anh em mình ăn rồi".
Vì vibe của ta đang rất gì và này nọ.
Thời tới rồi, bạn ơi. Quăng thính hết cỡ thôi.
Unlimited Premium Vodka.
Quăng thính đi.
Barry?
Quăng thính đi.
À, không cần vỗ tay đâu.
- Khỏi cần vỗ tay. - Sao mà nó sượng trân luôn.
- Ừ. - Xin lỗi, cậu nói gì cơ?
Tôi bảo nó sượng trân, Joe.
Mọi người, tôi xin phòng riêng chút nhé?
Joe, cậu ở lại một lát nhé?
Ba chiến dịch gần đây của cậu đều trật lất với Gen Z.
Cái quảng cáo Fanta mà hai cái chai nói về đổi cách xưng hô
từ "anh" sang "đã khát" và "ngon tuyệt",
tôi… Cái quái gì vậy hả?
- Tôi chỉ cố hòa nhập… - Doanh số rớt thê thảm.
Hội đồng quản trị nói nếu cậu không kéo nổi Unlimited về làm khách hàng,
ta sẽ phải chuyển hướng và có thể sẽ đưa ai đó trẻ hơn
lên vị trí giám đốc sáng tạo đấy, nhé?
Kiểu như Daniel ấy.
- Ông nói Daniel đó á? - Phải.
Có vẻ cậu không bắt kịp văn hóa giới trẻ nữa rồi.
Ý là, nếu công ty này muốn tồn tại, ta không thể bị coi là già khú đế được.
Vậy để tôi giành lại chiến dịch Unlimited đó.
Cho tôi cơ hội giành lại nó đi.
Terry, cho tôi 72 giờ.
Tôi sẽ chốt được nó.
Nếu cậu giành được chiến dịch Unlimited đó thì… cái ghế Giám đốc sáng tạo là của cậu.
Nhưng nếu cậu giỡn mặt tôi,
cậu sẽ mất việc luôn.
Tôi sẽ không giỡn mặt ông đâu.
Tôi không thể mất việc được.
Anh toàn nói muốn mở công ty riêng, có khi thời tới rồi đó? Tôi sẽ đầu quân cho anh.
Tôi chém gió nhiều lắm. Tôi nói đâu có nghĩa là sẽ làm.
Tôi đã leo cái thang sự nghiệp này mười năm rồi.
Mười năm leo mòn cả gót. Tôi chưa sẵn sàng nhảy xuống đâu.
Tôi biết nói gì với Jen đây? Cô ấy còn mới dọn vào ở cùng tôi.
THẾ NÀO JOE?! ĐI HAY KHÔNG?
Bọn nít ranh này. Không. Tụi nó rủ tôi đi quẩy.
Tôi không đi quẩy với đám lâu nhâu đầu hai đâu. Không, cảm ơn.
Má ơi.
Barry, nhóm chat này. Tiệc độc thân.
Thì sao?
Nhỡ đâu đây là cơ hội để lao thẳng vào đời sống tụi nó như chưa ai từng làm?
Thật ra, khác gì bài thuyết trình của tôi đi thẳng từ miệng tụi nó đến mấy CEO đâu.
Chắc là anh được mời chưa? Hay tụi nó giỡn anh?
Chưa chắc. Nên ta thăm dò thử xem sao.
- Xem tụi nó nói gì. - Thăm dò đi.
Rồi, nếu các cậu muốn tôi đi, tôi sẽ cân nhắc, với một điều kiện.
Ồ, có đứa đang gõ này.
GIỠN ANH THÔI JOE!
Ồ, giỡn tôi thôi hả?
CHỨ GÌ! TỰ NHIÊN RỦ MỘT CHA LẠ HOẮC ĐI THEO LÀM GÌ?
Rồi, thế nếu tôi bao hết chỗ này thì sao?
NHÀ Ở MIAMI - 4,91 - 9 PHÒNG NGỦ - 13 GIƯỜNG - 10,5 PHÒNG TẮM
VÃI NỒI, ĐI LUÔN!!!
Này! Em thấy hộp Just for Men của anh không?
Có, ngay đây, mà chắc anh không cần đâu. Tóc bạc nhìn bảnh mà.
Không, tóc lốm đốm bạc là phải xử lý liền.
- Nên anh cần nó. Ở dưới nhà hả? - Ừ.
Để đồ lung tung khắp nơi. Anh bắt đầu lú rồi.
Rồi, thế anh soạn đồ đi đâu đây?
- Anh nói thì em nhớ đừng hoảng nhé. - Vâng.
- Nhớ nhé? - Ừ.
- Anh không được thăng chức. - Khoan, gì cơ?
- Bài thuyết trình hỏng bét. - Sao thế?
- Terry thấy anh quá già. - Trời!
Em xin lỗi, cưng.
Không sao mà. Nhỉ? Anh là anh không hề đồng ý với vụ "anh quá già" đâu,
cơ mà ông ta lại nghĩ thế ấy?
Đúng là vô lý hết sức, mà là thế đó.
Cũng hay, vì anh sẽ có thêm chút thời gian để xem lại đời mình nên ưu tiên gì.
Chấn chỉnh lại, xem đâu là điều quan trọng với một người đàn ông.
Khi nói liều một phen, ý anh là dám thay đổi.
Không thể sợ thay đổi được.
Anh nghĩ đã đến lúc anh muốn đưa ra những quyết định tốt hơn cho hai ta.
- Vâng. - Làm nhiều hơn vì cả hai.
- Vâng. - Tốt hơn vì cả hai.
Anh sẽ đi Miami.
Gì cơ?
Nhớ nhóm chat có mấy thằng hồi sáng chứ? Anh sẽ đi.
Anh sẽ cứu được bài thuyết trình khi học hỏi tụi nó ở Miami.
Là anh sẽ đi dự tiệc độc thân của người lạ à?
Ừ.
Em đúng là ngốc mà.
Chết cha…
Được rồi.
Này, em không nghĩ anh định cầu hôn đấy chứ?
Có đấy. Anh nói nào là cam kết, nào là ổn định còn gì?
Thôi nào, mấy cái đó có gì giống "cầu hôn" đâu?
Joe, anh quỳ một gối nữa.
Ừ, vì anh đang xếp đồ vào túi mà.
Rồi, khoan đã. Rồi.
Trời đất ơi.
Cưng à, anh nghĩ em chưa hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện này,
nên để anh giải thích cho em hiểu, nhé?
Anh đang có nguy cơ mất việc.
Nghĩa là kế hoạch tương lai của ta coi như toang hết.
Xin lỗi, cưng. Kết hôn là điều cuối cùng anh nghĩ đến.
Anh nói cái gì cơ?
Anh vừa nói gì? Ý anh là sao?
Ta còn trẻ mà. Trẻ măng luôn. Sao em lại…
Trẻ trung gì nữa?
Rốt cuộc giờ là sao?
Vậy anh muốn em làm gì, hả?
Ngồi đợi anh trưởng thành chắc?
Đừng bắt em làm thế.
No comments yet. Be the first to leave one.