As primeiras 200 linhas.
DI CHÚC
Xuân Hòa.
Lưu Xuân Hòa!
Bà ngoại.
Xuân Hòa.
Viện dưỡng lão bà đang ở thoải mái lắm.
Nếu không phải mẹ cháu nài nỉ,
không đời nào bà về.
Nhìn cái này đi.
Bà chỉ mới vắng bóng có hơn một năm
mà hũ dưa muối đã mọc mốc luôn rồi.
Không có bà thì cái nhà này cũng thành cái ổ chuột.
Bà nói cháu nghe cái này.
Đàn bà khờ khạo sắm áo quần. Phụ nữ thông minh như bà mua khăn lụa cơ.
Giá vừa rẻ,
muốn đổi thì đổi.
Tâm trạng mỗi ngày đều đổi mới.
Lúc nãy cháu lên sân thượng làm gì?
Cháu… ngắm nhìn bầu trời.
Bầu trời?
Gấp khéo lắm.
Bảo mẹ cháu cắt điện thoại bàn đi rồi mà. Đã thời đại nào rồi?
Phí tiền phí của.
A-lô? Ai vậy?
Phải.
Đợi tôi chút.
Xuân Hòa. - Dạ?
Cháu gửi hồ sơ đến trung tâm đào tạo hả?
Dạ.
Tuần sau họ muốn cháu đến dạy thử.
Muốn đi không?
Đi.
A-lô? Thằng bé sẽ đến nhé.
Ôi cái cơn mưa này…
Đông đủ hết rồi sao?
Cháu ngoại tôi, Lưu Xuân Hòa.
Kì thi đại học năm nay, nó hơn điểm chuẩn tận một trăm tám mươi điểm.
Đang đợi trường gửi thư nhập học.
Đỉnh quá.
Không phải… nó bị bại não hả?
Bị bại não chứ đâu có bị ngu.
Nào. Để bà giới thiệu với cháu.
Các thành viên cốt cán trong đội hợp xướng của bà.
Cảm ơn mọi người đã đến chung vui sinh nhật Xuân Hòa.
Chúc cháu sinh nhật vui vẻ
Chúc cháu sinh nhật vui vẻ
Mong mọi điều ước đều được như ý.
Chúc mừng sinh nhật!
Nâng li!
Về địa điểm luyện tập, tôi nghĩ rằng
tập ở công viên sẽ ổn hơn ở khu nhà.
Ít ra không bị hàng xóm mắng vốn.
Các ông bà nghĩ sao?
Tôi sao cũng được. Theo ý bà đi.
Tôi cũng vậy.
Là một ca sĩ thực lực,
tôi tập luyện ở đâu cũng được.
Còn về
cơ hội biểu diễn…
Cứ làm như thường lệ.
Đến siêu thị con trai tôi,
mua ít mì và dầu ăn biếu bà con bạn bè,
rồi nhờ họ đến công viên xem mình biểu diễn.
Nào, cùng nâng li thôi!
Nâng li nào! - Uống nào!
Cụng li!
Không sao. Thằng bé nuốt thức ăn hơi khó thôi.
Dễ bị nghẹn.
Không sao.
Xuân Hòa à.
Thật ngại quá…
Thằng nhóc này.
Có nghe bà nói không đấy?
Đến nhà rồi.
Lưu Xuân Hòa!
Nếu mẹ nó thấy bộ dạng này của nó,
chắc chắn sẽ mắng tôi chết.
Thế thì đợi vậy. Tôi ở lại đây với bà thêm một lát.
Bà đang làm gì đó?
Bà cho nó uống rượu à?
Không phải! Mẹ dẫn nó ra ngoài ăn
nên nó uống vài li thôi.
Con chưa nói với bà hả?
Nó đang ôn thi lại.
Nên nó phải ở nhà luyện đề!
Bà để nó say xỉn kiểu này rồi nó học thế nào được?
Vậy khỏi học luôn.
Nghỉ một đêm có làm sao đâu?
Kiến thức cơ bản của nó có tệ đâu, hôm nay còn là sinh nhật nữa.
Nó không tổ chức sinh nhật!
Thằng bé lớn rồi. Con sợ cái gì vậy?
Xuân Hòa ơi.
Con xấu hổ khi tổ chức sinh nhật cho con trai hả?
Bà nghĩ con sợ cái gì?
Tất nhiên bà không biết rồi.
Bà thậm chí còn không biết
làm sao con một mình sống sót ngần ấy năm!
Trời phật ơi…
Ăn nói có lương tâm đi.
Mẹ đã giúp con chăm Xuân Hòa từ lúc nó tám tháng tuổi.
Không có mẹ thì con đã vứt nó vào thùng rác cho chó gặm rồi.
Đúng.
Nếu bà không nói,
con cũng không biết trẻ sơ sinh có thể vứt vào thùng rác đó.
Không phải bà
cũng làm vậy với con hả?
Con nói bậy gì đấy!
Chết rồi…
Mèo của tôi chết rồi.
Chuyện gì? Cháu bị sao đó?
Nó chết rồi!
Cháu là người lớn rồi.
Bỏ cái tật xấu này đi.
Lại mê mẩn trò lừa đảo gì nữa đây?
Mẹ đang chơi game mà!
Chơi game hả? Vậy sao không đưa con xem?
Quyền riêng tư của mẹ. Sao phải đưa con xem?
Bà thì quyền riêng tư gì?
Không phải mấy trò lừa đó thì bà đòi riêng tư làm gì?
Đưa con xem!
Con xâm phạm quyền riêng tư của mẹ đó!
Có gì mà phải giấu?
Mẹ không có quyền riêng tư hả?
Con cũng cần riêng tư!
Nhìn đi!
Xuân Hòa à!
Buổi sáng,
ngoài phải tập tay,
con còn phải luyện chữ nữa nhé.
Dạ. - Chắc chắn chữ viết tay
sẽ ảnh hưởng điểm bài viết.
Hai giờ chiều nay,
thằng bé có thi luyện đề Toán.
Làm trong hai tiếng.
Ừ.
Làm xong thì hâm sữa cho thằng bé uống.
Đi rồi. Bọn nó đi thật rồi!
Cháu đang nghĩ gì đó?
Cháu muốn ra ngoài.
Được. Đợi bà chút.
Thầy này bị sao thế?
Chào cả lớp. Tên thầy là Lưu Xuân Hòa.
Hôm nay chúng ta sẽ cùng phân tích một bài thơ nhé.
Nơi ánh dương chẳng rọi
Sắc xuân vẫn rập rờn
Rêu kia mảnh như thóc
Học mẫu đơn vươn mình
Bài thơ này tên là "Rêu".
Được chắp bút bởi Viên Mai, một đại thi hào ở thời Tần.
Thầy bị bệnh gì vậy?
Bệnh thần kinh đó!
Có ai biết rêu trông như thế nào không?
Có ai biết không nào?
Yên lặng. Tập trung nghe thầy giảng nào!
Mời bạn nhỏ.
Rêu xanh xanh, tươi mát.
Giỏi lắm.
Ta cùng xem nhé.
Sau cơn mưa mùa xuân hoặc mùa hạ, ta có thể quan sát
khe hở giữa những thềm đá,
dưới chân tường.
Những ngọn rêu xanh mát.
Nhỏ bé, hiền hòa,
xanh rì, tốt tươi.
Ta cùng xem nhé.
Gia Đảo đã từng viết
Hoàng hôn sương trắng bay
Bóng cây phủ rêu đầy
Bạch Cư Dị đã viết
Chim non đậu nhành phong đỏ thắm
Trăng soi bóng chân thềm phủ rêu
Dưới ngòi bút Lưu Vũ Tích,
Sân đình rêu biếc dập dờn
Đào vừa rụng cánh, cải liền sắc so
Đây đều là những tuyệt tác,
nhưng rêu chỉ là một nét điểm xuyết.
Rêu chỉ đóng một vai phụ trong những áng thơ này.
Chỉ đến những vần thơ của Viên Mai,
rêu mới có cho mình một cốt cách.
Ngay cả những góc tối tăm vắng bóng mặt trời,
rêu vẫn nỗ lực vươn lên.
Dù có nhỏ bé như hạt gạo,
rêu cũng chưa bao giờ bỏ cuộc.
Rêu không hổ thẹn.
Rêu sử dụng sức mạnh nội tại
để sống kiêu hãnh như mẫu đơn.
Cháu giảng hay quá đi! Nhìn này!
Lưu Xuân Hòa.
Vâng? - Tôi đây.
Cảm ơn cậu đã đến. Bài giảng rất tuyệt vời!
Chúng tôi rất thích. Giỏi lắm! Tôi nói thật đó!
Nhưng chúng tôi cũng cần cân nhắc
đến cảm nhận của lũ trẻ.
Nhưng bọn nhỏ thích thằng bé mà.
Đúng. - Bọn trẻ thích…
Đúng. Cậu ấy giảng hay.
Nhưng nếu xét đến
tình trạng của cậu ấy sẽ hơi bất tiện.
Thể trạng nó ổn mà.
Mình tôi không thể quyết định được.
No comments yet. Be the first to leave one.