As primeiras 200 linhas.
["Don't Let Me Be Misunderstood" by Nina Simone playing]
Ông là thằng quái nào ?
Tôi ?
Tôi là...
Thôi nào!
Đcm
Anh lại lỡ xe rác rồi.
Bỏ điện thoại xuống
Chúng tôi không muốn rắc rối
Đưa tiền đây. Tiền mặt.
Ngay bây giờ !
Tất cả trong nhà chỉ có từng đó thôi
Có nhiêu đây thôi ?
Tôi dùng thẻ là chính.
Chúa ơi.
Anh không tìm được gì cả.
Đồng hồ của lão thì sao ? Cái này có giá trị không ?
Đối với tôi thì có.
Lấy đi.
Đưa tôi cái nhẫn đây.
Đưa cái nhẫn chết tiệt đây !
Này!
Này ! Này ! Thả anh ấy ra !
Thả anh ấy ra ! Thả ra !
Thề có chúa, Tao sẽ bắn mày thật đó !
Bố !
Ngay bây giờ !
Thả hắn ra đi con.
Cái gì cơ ?
Bố bảo thả hắn ra
-Này! -Sao? Làm sao?
Xin hãy dừng lại.
Hãy lấy những gì các người muốn. Hãy...
Im mồm vào!
Té khỏi đây thôi.
-Anh yêu, té thôi. -
Chúng ta chọn nhầm cmn nhà rồi.
-Just... fucking shit! -Im mồm.
Cái đéo gì thế bố ?
Tôi không thể tin nổi tôi để chuyện này xảy ra.
Người vợ xinh đẹp của tôi,
Những đứa con của tôi, nhà của tôi,
Bị đột nhập bởi chỉ một cái...
-Ông Mansell. -Vâng xin lỗi?
Vậy ra đó là cách chúng đột nhập hả ?
Với một hộp đựng pizza ?
Vâng.
Thế chiếc gậy gôn?
Ông có vung lấy một phát không?
Cô ta có một, uh...
Đáng lẽ có thể phang ả rồi Bố.
Nghe này, ông đã làm điều đúng đắn, ông Mr. Mansell.
Ông biết không, nếu đó là gia đình của tôi
Chúng tôi sẽ không làm phiền ông nữa
Ông hãy cố giữ cửa garage đóng nhé được chứ ?
Bố à.
Này nhóc.
-Con không ngủ được à? -Không ạ.
Ờ...
Oh.
Con sợ à?
Sao con phải sợ? Bố ở đây mà.
Yeah.
Bố?
Yeah?
Chúng ta cần một con mèo.
-Yeah? -Yeah.
Yeah.
Bố cũng đang nghĩ thế đấy.
Thôi mà !
Mẹ kiếp !
Ờ, thì con phải làm một bài báo cáo về các cựu binh, cho lớp lịch sử. Con có thể chỉ phóng vấn bố thôi được không ?
Yeah, được chứ con. Um...
Con biết đấy, bố là một người kiểm tra, Dường như chẳng là ai cả.
Thế nên câu chuyện chắc sẽ khá là chán.
Yeah, thật ra thì con cũng không quan tâm lắm.
Con chỉ muốn hoàn thành bài báo cáo cho qua chuyện.
Thế con chú Charlie thì sao?
Chú ấy là lính xịn đó.
Em không có ý gì.
Ờ, mẹ con nói đúng đó.
Hey, bố biết không
Thực ra con đã gửi tin nhắn cho chú ý rôi.
Tẹo nữa con sẽ thử lại.
Hoặc là gọi cho ông cũng được.
Ông thậm chí đã từng được chứng kiến một chút.
Vâng, có thể.
Có một ngày tốt lành nhé.
Oh, và này...
Anh lại lỡ xe rác rồi.
Em chỉ ...
Ồ em lỡ lấy hết cà phê rồi.
Chúc anh một ngày vui vẻ nhé, Hutch.
Yeah, em cũng thế.
Được rồi, các con, đi thôi. Nhanh nào.
Đi thôi.
Thắt dây an toàn đi con, được chứ ?
Đợi chút.
Này.
Nghe nói đêm qua nhà ông có chút sống động
Yeah, chỉ là, uh...
Trời, Tôi hi vọng chúng đã chọn nhà tôi, ông biết không?
Tôi có thể tập thể dục một chút.
Cái đó mới này.
Nhìn tuyệt đấy chứ?
Ừ,ông già tôi vừa dẹo.
Ổng cũng không có gì nhiều để lại,
Nhưng ít ra tôi cũng được một chút gì đó.
Con ơi, nhanh lên.
Phải đi thôi.
Tôi xin lỗi vì sự mất mát
Không có gì phải buồn cả, ông.
Cơ mà cũng bóng bẩy đấy nhỉ?
Chiếc '72 Challenger, 4.9-liter V-8.
Từ 0 đến 100 km/h trong khoảng... tôi sẽ tìm cmn hiểu ngay bây giờ.
Chúng ta có gì thế ? Chuột à hay chồn gì ?
Chả biết được nữa.
Ờ thì...
Chào buổi sáng, Charlie.
Tôi nghe có đúng không?
Còn tuỳ xem cậu đã nói chuyện với ai.
Ờ thì, con trai anh gọi.
Ờ, thề thì cậu nghe đúng rồi đó.
Giờ, nó nói là anh đã có thể phang được cho chúng nó một phát .
Sao anh lại không hạ chúng nó ?
Ý tôi là, mẹ nó...
dễ như ăn kẹo thôi mà. Tôi chỉ cố gắng giữ cho thiệt hại ở mức nhỏ nhất
Oh, yeah? Thế điều đó đã làm được gì cho anh ?
Tất cả mọi người đều an toàn, thế nên... Chúa ạ !
Đừng lo.
Khoá an toàn rồi.
Khoan, từ đã.
Bỏ mẹ, đó.
Rồi đó, thấy chưa ?
Rồi, giờ thì không gì có thể “tắt đèn” chúng nó nhanh và chuẩn Như một viên kẹo đồng vào thẳng não bộ chúng nó.
Thế nên, cầm lấy đi.
Tôi không muốn có nó.
Không phải là muốn hay không, Hutch.
Quan trọng là cần phải có.
Thế nên giữ chị tôi an toàn đấy.
Này.
Ồ, này.
Uh, tôi đoán là Becca đã gọi ông.
Cô ấy đã gọi.
Và tôi nghĩ rằng cậu đã làm điều tốt nhất cậu có thể.
Ý tôi là, cậu là cậu.
Yeah. Tôi hiểu rồi.
Này, hãy nói về chuyện cậu muốn mua lại nơi này.
Cậu muốn thoát khỏi tôi và Charlie đến mức thế cơ à?
Eddie, anh là người nhà mà.
Tôi chỉ muốn anh được về hưu tận hưởng tuổi già
và Charlie thì tận hưởng tuổi trẻ.
Đó là một đề nghị thiện ý.
Nhưng không phải là một đề nghị tuyệt, cậu biết đó.
Nghe này, tôi đã xây dựng chỗ này từ đầu với bàn tay của mình.
Và nếu tôi có định bán nó thì đó phải là một đề nghị...
tuyệt cmn vời.
-Cậu hiểu chứ? -Yeah.
Nhân tiện, cậu muốn gì ở nơi này thế
Tôi đoán, tôi chỉ muốn có thứ gì đó của mình, ông hiểu chứ ?
Tôi hiểu.
Hey, Hutch.
Tôi ủng hộ cậu đó.
Nghe ổn đấy.
Anh nghe bao lâu rồi?
Đủ lâu để thấy cậu càng ngày càng siêu giỏi.
: Mẹ. Khi mà anh chính thức chết,
Thì sẽ có rất nhiều thời gian rảnh đó, biết chứ?
Cuộc sống khó khăn.
Thế kể tôi chuyện đêm qua đi.
Chuyện truyền tai nhau nhanh quá ha ?
Ờ thì, họ biết, thì tôi biết, anh biết đấy?
Họ có hai người.
Một nam một nữ.
Uh, tầm khoảng gần 30.
Bọn họ rất sợ hãi.
Tuyệt vọng.
Cô ta có súng.
Loại nào?
Uh, một khẩu xài đạn .38 cũ.
Có dán băng dính ở tay cầm.
Là một khẩu của Smith & Wesson.
Chắc lâu lắm rồi không được sử dụng.
Và nó, uh...
...không có đạn.
-Thật luôn? -Thật.
Hmm. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao anh không làm thứ anh đã không làm.
Họ lấy những gì?
Không gì nhiều. Vài tờ bạc.
Chà, tôi đoán là mọi thứ đã có thể trở nên...
Yeah.
Nghe này, tôi biết anh đang nghĩ về cái gì
và tôi ước anh không nghĩ thế.
Đừng có làm gì ngu ngốc anh nghe chứ ?
Này bố.
-Bố có ăn đủ không đấy? -Cái gì?
Mày ổn chứ ?
Con ổn.
Trông mày không ổn.
Mày có nhớ chúng ta từng như thế nào không, Hutchie?
No comments yet. Be the first to leave one.