The Dink

The Dink

Baixar Legenda em Vietnamese

Informações da versão

The Dink 2026 ATVP WEB h264-ETHEL
Um comentário de tedi
Retail ATVP | 1:42:52

Tags

webdl
Publicado em: 2026-07-24
Downloads: 29
Para Deficientes Auditivos: No

Prévia da legenda em Vietnamese

As primeiras 200 linhas.

Vài người sinh ra đã ở vạch đích.

Tom Brady,

LeBron James,

Joey Chestnut

và cả tôi nữa.

Tên tôi là Dusty Boyd,

nhưng hầu hết mọi người trên quả đất biết đến tôi với cái tên Búa Tạ.

Bố tôi cho tôi biệt danh đó trước cả khi ông ấy gọi tên thật của tôi.

Đúng rồi, đập như vậy đó, Búa Tạ. Phải.

Và ông ấy huấn luyện cho tôi như một hạt giống tennis.

Cardio, tập thể lực, dán vợt tennis vào tay tôi.

Bố tôi không giống những ông bố khác.

Ông ấy không dạy tôi đọc mà dạy tôi đánh bóng.

Cứ thế mà tiến, Búa Tạ!

Và hiệu quả thật. Tôi phá vỡ mọi kỷ lục của USTA.

BÚA TẠ VUNG VỢT QUYẾT LIỆT "CON NGỰA CHỨNG ĐÍCH THỰC CỦA LÀNG TENNIS"

Chiến thắng, giao bóng ăn điểm, thắng trắng, tôi đều giành được cả.

Và rồi cả thế giới bắt đầu chú ý.

Không, Dave, cháu không vụt mạnh.

Cháu vụt mạnh nhất.

Thế rồi trước khi tôi tốt nghiệp cấp ba…

- tôi vượt trên kỳ vọng của hai bố con. - Dusty, bên đây!

- Tôi chơi chuyên nghiệp. - Nhìn đây! Dusty, bên đây!

GIẢI QUẦN VỢT NHÀ NGHỀ USTA NỘI DUNG ĐƠN NAM

Đó là câu chuyện vẻ vang có thật của thầy, các em ạ.

Có ai có câu hỏi gì không?

Rốt cuộc mình có đánh bóng không thầy?

Lớp này chán chết.

Ý thầy là có ai có câu hỏi gì về câu chuyện thầy vừa kể không?

Tôi kể rõ ràng mà nhỉ?

Câu chuyện rất rõ ràng. Thật ra tôi có câu hỏi, vua tennis.

Đúng là cái tôi mong đợi. Hỏi đi, PJ.

Sao mỗi lần tôi nghe xong đều thấy nổi da gà vậy?

- Tôi cũng nổi da gà. - Thật sự luôn, tôi nghĩ

- anh là người giỏi nhất… - Nếu thầy giỏi như thế,

sao thầy lại giúp bố đứng lớp dạy con nít chín tuổi?

Tôi nghĩ lũ trẻ ranh này cần nghe giai thoại về Andy Roddick.

- Ồ, đúng vậy nhỉ? - Ôi, đừng, đừng mà.

- Lại kể chuyện. - Giải Vero Beach Classic.

Trời ơi!

Năm 2000, thầy đấu với Andy Roddick.

Về cơ bản anh ta nổi tiếng hơn, nhưng mọi người đến để xem thầy.

Thích anh, Búa Tạ!

QUYẾT THẮNG! BÚA TẠ!

Bọn thầy từng đấu vài lần thời còn nghiệp dư.

Mỗi lần gặp anh ta, thầy đều thắng đẹp.

Phải nói là thế.

Bớt nói cũng được mà.

Nhưng đây là lần đầu tiên đối đầu ở giải chuyên nghiệp.

- Thầy đang chiếm ưu thế. - Tuyệt.

Tuyệt lắm, Búa Tạ.

Đúng là con trai bố.

Đúng lúc này thì Andy xảo trá quyết định chơi xấu.

Phải. Anh ta xin đi vệ sinh, định làm thầy xao nhãng.

Thế là thầy đuổi theo nói cho ra lẽ.

Ai ngờ giẫm phải chỗ ướt, trượt chân.

- Gãy cổ tay. - Ối!

Roddick!

Tại vụ đó mà sự nghiệp đầy hứa hẹn của thầy cũng tan tành.

- Gì chứ? - Rõ ràng Andy Chơi Xấu

đã bôi chất gì đó làm sàn nhẵn thín.

Tức là tất cả thành tựu chuyên nghiệp của Roddick,

như thắng Giải quần vợt Mỹ Mở rộng, cưới siêu mẫu Brooklyn Decker,

thật ra là của Dusty.

Ý đó hay đấy.

- Tôi chưa từng nghĩ tới đó. Có lẽ… - Xin lỗi.

Sao thành tựu của chú ấy thuộc về thầy được?

Phải, em cũng không thấy liên quan gì.

Ừm, thế thì chắc em phải học thêm khóa suy luận rồi.

Trả miếng hay lắm.

Thôi, nói chuyện thế là đủ. Thầy chán rồi.

Có lẽ các em không rút được bài học gì đâu.

Muốn đánh bóng không?

- Tuyệt. Đợi mãi. Trời ơi, đánh đi thầy. - Làm ơn luôn.

Chờ thầy chút.

Thầy đi đây tí.

- Này! - Xin lỗi.

- Đưa tôi với? - Ừ. Rất hân hạnh.

Trái pickleball đây.

Trong thùng rác!

Đây là câu lạc bộ tennis, thưa cô.

- Đồ khốn! - Tôi nghe rồi đấy.

Tốt. Tôi muốn thế mà. Nên tôi mới nói to.

Được rồi, cô pickleball. Vầy đi.

Peej. Tôi có trò chơi này.

Cô thích các trò chơi. Cô chơi pickleball nhỉ?

- Thấy đồng 25 xu này không? - Ừ.

Đặt nó ở bất cứ chỗ nào cô thích trên sân, tôi có một lượt đánh trúng nó.

Nếu trúng, cô bị cấm khỏi sân vĩnh viễn.

Nếu trượt, tôi miễn phí hội viên cho cô một năm.

Ồ. Cấm tôi á?

Không quan trọng vì tôi không phải hội viên.

Tôi đến học thôi.

Thế này đi. Tôi có thỏa thuận hời hơn.

Nếu tôi đánh hụt,

cho cô cái này.

Dusty, đừng. Chiếc Buick LeSabre 1999 của anh?

Phải, tôi sẽ tặng chiếc Buick LeSabre 1999 chạy chưa đến 322 km.

Phân vân quá ta.

Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa, nhưng tôi muốn xem anh đánh trúng không.

Làm sao đây? Thôi được.

Chơi nào.

Bất cứ đâu à?

Bất cứ đâu cô muốn.

Tôi chọn vị trí này.

Căng đấy. Ngay góc.

Tuyệt!

Cút đi! Cút đi! Cút đi!

Trời ạ.

Đi chỗ khác mà chơi pickleball.

Trước khi đi.

Cười lên, cô bị cấm vào sân.

Sao cũng được. Trời ạ.

Tuyệt!

Con đọc được dòng trên bảng tên của bố không, Dusty?

Được chứ.

Nó ghi, "Chuck Boyd, Chủ tịch Điều hành Hoạt động Tennis".

Quỷ thần ơi.

- Nghe như một nhân vật tầm cỡ, nhỉ? - Vâng.

Không phải người muốn thấy con trai ăn mặc luộm thuộm, đi trễ,

- cấm khách đến câu lạc bộ. - Vâng.

Thật ra không phải chỉ mỗi con.

Cả câu lạc bộ này đang xuống dốc, bố phải chấn chỉnh lại.

Tối nay bố có bữa tiệc tối cho những người đầu ngành và con.

Thế thì con phải đi rồi.

Đúng vậy. Đừng làm bố mất mặt.

Con phải đi đúng giờ, không đội cái băng đô ngớ ngẩn nào,

và đem theo ai đó để cho bọn họ thấy

bố không nuôi dạy một đứa thất bại.

Vâng.

Tối nay anh rảnh không?

Để tôi suy nghĩ.

Không phải anh ta!

Đem cô nàng con đang hẹn hò theo. Cái cô xinh xinh ấy.

Rủi thay, Marisa và con… Bọn con chia tay rồi.

Vậy thì qua xin lỗi, kêu người ta quay lại đi.

- Phức tạp lắm. - Đi ngay.

Thôi được, con có cảm giác ta toàn nói về con thôi.

Bố sao rồi?

Con đi liền. Con sẽ đi làm theo yêu cầu của bố.

Cố lên. Mình làm được.

Ái chà chà.

Xem ai quay lại, đúng như em đoán kìa.

- Không. Đổi ý rồi. Miễn đi. - Khoan đã!

- Không. Anh không làm được, Marisa. - Có chứ.

- Không, không được. - Quay lại đây.

Anh muốn gì?

- Anh cần nhờ một chuyện. - Ừ.

Hãy vờ như chúng ta đã quay lại trong một tối

và đi dùng bữa ở nhà bố anh.

Ôi trời!

Đàn ông các anh thích vờ vịt thật nhỉ?

Mới phút trước em còn là kẻ tồi tệ. Anh không muốn gặp em nữa.

Hình như anh còn bảo em "không chung tình".

Anh có gọi, Marisa, vì em ngoại tình.

Dusty?

- Sao? - Chỉ một lần thôi.

Tám lần mà.

Ừ, nhưng chỉ với một anh.

Là chín gã!

Trời ơi.

Anh là nhân vật phim Rain Man à? Gì cũng nhớ vậy?

Nghe này, Marisa, giúp anh được không?

- Làm ơn. - Thôi được.

Cảm ơn em.

Phải, đúng thế.

À, các vị đọc tác phẩm nào của Malcolm Gladwell chưa?

Tôi có đọc bài anh ta viết The Beatles giỏi là nhờ khổ luyện.

Tôi bất ngờ thật chứ.

Không, tôi nghĩ mãi về nó.

- Thật sao? - Phải. Nghiêm túc đấy.

- Bố, xem con đưa ai đến này. - Marisa.

Hy vọng bọn cháu chưa trễ, chú Chuck.

Bọn cháu bận sản xuất cháu nội cho chú.

Thật ra là hiếm khi thấy con không đi trễ đấy, đồ háo sắc.

Háo sắc cơ á?

- Con chỉ thích chuyện giường chiếu… - Ừ.

…cùng bạn gái.

Tốt lắm.

Tốt lắm.

- Ngồi đi, mọi người. - Mời ngồi.

- Cảm ơn đã mời bọn con. - Ừ.

Tennis.

Thanh lịch.

Hoàn hảo về mặt thẩm mỹ.

Nhưng tennis không chỉ là thể thao.

Nó có sự sống, có hơi thở,

và cần chúng ta bảo vệ.

Một trận đại dịch đang càn quét qua quốc gia vang bóng một thời này.

Tên nó là…

pickleball.

- Chủng vi rút mới của làng thể thao. - Phải.

Bọn tôi đẩy cái sân tệ nhất của Mountain Crest cho lũ ất ơ này

coi như là biện pháp để "khử khuẩn" và "cách ly" khỏi họ.

Giờ thì dân chơi pickleball đòi thêm sân.

Tôi không thể trì hoãn buổi bỏ phiếu mở rộng sân nữa.

Nếu chúng ta thua, cơn dịch sẽ ngày một tràn lan.

Câu lạc bộ này là một trong những pháo đài cuối cùng.

Chúng ta có trọng trách phải trở thành liều vắc-xin

để một ngày nào đó có thể hoàn toàn thôi nói về bọn họ.

Comentários

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left