As primeiras 200 linhas.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Làm gì thế kia?
Violet Markey?
Trời ạ.
Làm ơn đi đi.
- Như thế là không được... - Đi đi!
Cậu làm gì vậy?
Tớ hỏi trước mà.
Không ngờ cao thế này.
Này.
Xem này.
Xem tớ làm gì đây.
Dừng lại.
Này, Violet.
Cuối tuần cậu có kế hoạch chưa? Bố mẹ tớ sẽ đi vắng.
Tớ định tổ chức tiệc tùng.
Violet?
Cậu ổn chứ?
Mọi việc thế nào?
"Mọi việc" là một từ to tát.
- Vậy bắt đầu với... - Thầy nói về mặt thể chất?
Hay tinh thần? Cả hai đều có thể gọi là "mọi việc".
Hay "mọi việc" nói về cả hai?
Em có thấy gì quá sức không?
Nếu "mọi việc" là cả hai,
chúng thậm chí có thật ở đây không, hay chỗ nào khác?
Không buồn cười đâu, Theodore.
Finch.
Thầy cần em nghiêm túc.
Em hiểu.
Ừ, em có "hiểu" mình đang bị thử thách...
THẦY ROBERT EMBRY
...và có nguy cơ không tốt nghiệp?
Năm nay em đã nghỉ học hai tuần rồi.
Vâng...
- bà em vừa mới... - Dừng lại đã.
Giải thích nhanh một chút.
Phải người bà đã mất bốn lần trong ba năm qua không?
Thật ra là năm lần.
Đây là lần năm.
Bà ấy là phép màu.
Thầy rất muốn giúp em, nhưng em phải nghiêm túc.
Em đã đồng ý điều kiện này, tới các buổi tư vấn hàng tuần,
điểm trung bình ít nhất B, tham gia ngoại khóa.
Em rất thích lớp làm gốm.
Thôi nào.
Thầy, em hiểu mà.
Nếu lại mắc lỗi, em sẽ bị đuổi học.
Trường có đòi hỏi nhiều đâu, Finch.
Em chỉ cần có mặt.
Bố mẹ tớ cáu vì tớ không trúng vòng sớm,
mà có gì quan trọng đâu.
Đằng nào tớ chẳng trúng tuyển.
Cậu nộp đơn chỗ nào chưa?
- Chào. - Chào.
Cậu sẽ đến tiệc ở nhà Amanda chứ?
Sẽ vui mà.
Nghe nói vậy.
Vui vẻ một tí có chết được đâu?
Này, đặt tên con theo người nổi tiếng có kỳ quặc hay là không?
Kiểu, Danny DeVito Donahue,
cậu nghĩ nó có giận không?
DeVito là tên đệm à?
Ừ.
Hỏi tiếp: Hiện giờ cậu phê tới đâu?
Trên thước đo. Tớ nghĩ là tận đằng này.
- Trên thước... - Thế hả?
Cậu nhìn gì vậy?
Hâm mộ chuẩn mực ứng xử của sự bất an tuổi vị thành niên.
- Cậu nhìn Violet Markey đấy à? - Ừ.
Cô ấy...
Chị cô ấy mất, đúng không?
Ừ.
Sao tự nhiên lại hỏi về cậu ta?
Nảy sinh hứng thú, không được à?
Ừ, hứng thú thì được.
Nhưng cậu mà hứng thú thì lạ.
- Đúng là lạ. - Không, tớ không nghĩ là kỳ quặc.
Không phải "kỳ quặc".
Nếu cậu không nghĩ cậu kỳ quặc, vậy thì...
- Ừ, đúng rồi. Rất đúng. - Nói có lý.
- Thầy hướng dẫn của em gọi đến. - Embryo á?
Cái gì?
Tên ông ấy là Embry. Em gọi là Embryo. Những chi tiết nhỏ ấy, Kate.
Có phải em đã làm gì rồi không?
Giả thuyết đó là em thấy bị xúc phạm đấy.
- Finch. - Không mà.
Không sao đâu. Em sẽ xử lý.
- Chị rất ghét câu đó. - Vì sao?
Vì ý em thật ra là chị sẽ phải xử lý nó.
Em lại trốn học à?
Không! Trời ơi,
chị cứ đi chơi với Tina đi hay làm gì thì làm.
Em ổn.
Thôi được rồi.
Chị sẽ về muộn. Trong tủ lạnh có đồ ăn.
Đồ ăn tử tế ấy, Finch.
Mẹ đâu rồi?
Mẹ phải đi Chicago có việc. Nhớ không?
À, phải. Được rồi.
Yêu em.
Này.
- Yêu em. - Yêu chị.
Đừng có ăn phô-mai nữa, Finch!
Mẹ đi lấy đồ tráng miệng.
Bố mẹ biết ngày hôm nay hẳn không dễ dàng.
Với bố mẹ cũng không dễ dàng gì.
Nếu con muốn nói chuyện...
Mẹ nghĩ là sẽ vui.
Mẹ đã làm bánh này 19 năm rồi.
TÔI TỈNH
MỘT NGƯỜI CHẾT TRONG TAI NẠN Ô TÔ
LÁI XE AN TOÀN ĐỂ TƯỞNG NHỚ ELEANOR MARKEY
Một số em sẽ tốt nghiệp và ra trường vào cuối năm nay,
thầy thấy nên để các em thấy những khung cảnh kỳ vĩ của Indiana
khi còn có thể.
Nói cách khác là, đi tham quan.
Bài tập lần này,
các em phải báo cáo về hai hoặc ba kỳ quan của Indiana.
Các em sẽ viết về chúng,
giải thích ý nghĩa của chúng đối với các em và với Indiana,
và vì sao em chọn những nơi đó.
Hãy dành thời gian cho bài tập này.
Suy nghĩ thấu đáo.
Vâng.
Gì thế nhỉ?
Lạ thật.
- Sao? - Ổn định nào. Violet, em ổn chứ?
Em vào chỗ đi.
Tập trung nào.
Em đã xong chưa, Finch?
Vâng, xong, và cho phép em nói là thầy dạy lớp này vô cùng tốt.
Trí óc non nớt của em được bơm đầy tri thức.
- Cảm ơn em, Finch. - Không có gì ạ.
Như tôi vừa nói, các em sẽ chụp ảnh, vẽ hình, ghi nhớ chi tiết.
Các em sẽ chia làm nhóm hai người.
Có được chọn bạn không?
Có, trò Finch.
Này.
Vậy...
cậu nghĩ có cái gọi là một ngày hoàn hảo không?
Tớ là người cuối cùng cậu nên hỏi.
VÌ CÔ ẤY CƯỜI VỚI TÔI
Ở lớp Địa lý của con,
thầy giáo bảo bọn con làm một bài tập cùng một bạn,
nhưng con không muốn làm.
Con đã hỏi xin bài tập khác chưa?
Rồi, ông ấy không nghe.
Có lẽ con cũng nên trở lại với bạn bè rồi.
Thầy cũng nói vậy.
Mẹ biết là khó.
- Nhưng con không đi chơi nữa. - Không đúng.
Lần cuối con đi chơi với bạn là khi nào?
Mẹ nghĩ ở bên bạn bè sẽ rất tốt cho con đấy.
Nếu con đi chơi với bạn, mẹ sẽ xử lý vụ bài tập chứ?
Violet!
- Cậu đến rồi à. - Ừ.
- Chào. - Chào.
- Tớ đi lấy gì uống. Cậu uống không? - Tớ ổn.
Thôi nào, cưng.
Được rồi.
Ừ...
Chào.
Rót mạnh tay nhỉ.
Cậu biết tớ mà. Tớ thích cuồng nộ.
Ta ra đằng sau đi? Nói chuyện một chút?
Thật ra tớ đang định về sớm.
Thật á? Nhưng...ý tớ là, tớ vừa mới đến.
Mọi thứ hơi quá một chút.
Cậu định cư xử thế này bao lâu nữa?
Mấy tháng rồi. Khi nào thì cậu...
Hay lắm.
Violet, cậu biết ý tớ không phải thế. Chỉ là...
THEODORE FINCH GẮN TÊN BẠN VÀO MỘT BÀI.
Violet Markey, nếu cậu đang xem, chứng tỏ cậu còn sống.
Gọi cho tớ để xác nhận.
GỌI CHO TỚ
765-276-8504 .
Tớ gặp cậu đứng trên rìa cầu
Cậu nghĩ gì trong cái đầu xinh đẹp kia
Tớ gặp cậu đứng trên rìa cầu
Sao không tới nói chuyện cùng tớ
Theodore Finch đây.
Gỡ nó xuống ngay.
Video sẽ tự hủy trong ba, hai...
Tải lại đi.
Sao cậu làm thế?
Tớ muốn nói về chuyện trên cầu.
" Tôi thấy ta không thể trải qua thời kỳ tồi tệ đó lần nữa".
Một buổi sáng mà là thời kỳ tồi tệ à.
Đó là lời trích dẫn.
Của Virgina Woolf.
Được rồi.
Tớ qua nhé?
Bây giờ á?
Ừ.
Vậy...
tớ đã Google cậu.
Cậu "Google" tớ?
Ừ, chuyện về...
No comments yet. Be the first to leave one.