As primeiras 200 linhas.
DỰA THEO TIỂU THUYẾT CỦA WILLIAM LANDAY
BẢO VỆ JACOB
ĐAU NHẤT
ĐAU VỪA
KHÔNG ĐAU
Thưa quý vị, trước khi chúng ta bắt đầu,
xin nhắc quý vị rằng phiên tố tụng đại bồi thẩm đoàn không phải là phiên xử.
Như quý vị thấy, không có thẩm phán trong phòng này với chúng ta,
không có luật sư bào chữa.
Đây là quá trình điều tra, mà ở giai đoạn cuối của nó
quý vị sẽ được yêu cầu quyết định tôi có cung cấp cho quý vị
đủ bằng chứng để ra cáo trạng hay không.
PHÒNG XỬ ÁN
Nếu vậy, tôi có thể đưa vụ này lên tòa án cấp cao hơn.
Nếu không, nếu các vị quyết định không ra cáo trạng,
thì vụ án này kết thúc ở đây, hôm nay.
Anh có thể nói rõ tên mình để ghi vào biên bản chứ?
Anh được yêu cầu nói rõ tên mình.
Andrew Stephen Barber.
Nếu anh không phiền, hãy nói to hơn một chút.
Andrew Stephen Barber.
Anh có thể nói rõ nghề nghiệp của mình?
Tôi từng là trợ lý công tố viên ở tòa nhà này trong mười năm.
"Từng là?"
Vậy anh không còn được thuê làm công tố viên
cho Hạt Middlesex nữa, có đúng không?
Vâng. Đúng vậy.
Anh Barber...
Andy.
Chắc là anh có biết các quyền của mình trong Tu Chính Án Năm?
Tôi sẽ hy vọng thế.
Và anh vừa từ bỏ chúng, đúng không?
Tôi ở đây mà, phải không?
Anh có đồng ý rằng điều này hơi bất thường, xét trong hoàn cảnh này.
Tôi không có bí mật nào cả nếu đó là ý của anh.
- Không ai ám chỉ điều đó. - Có, anh có đấy. Tôi cũng sẽ thế.
Tôi ở đây vì tôi tin ở hệ thống và chỉ muốn làm sáng tỏ sự thật.
Vậy thì, hãy bắt đầu với sự thật luôn.
Tôi muốn bắt đầu bằng việc đọc trích dẫn từ tờ The Boston Globe
được đăng từ vài tuần trước.
"Họ trở thành tin tức quốc gia,
một đối tượng thu hút sự chú ý của cả trường quay NPR và khán giả TMZ,
chủ đề của một podcast được yêu thích,
hàng trăm bài xã luận và vô số bài báo.
Nên thật dễ quên rằng chưa đầy một năm trước
cuộc sống của họ cũng trần tục và bình thường như cuộc sống chúng ta.
Có cái gì là gia đình hoàn hảo không? Tất nhiên là không.
Nhưng gia đình Barber là gia đình hạnh phúc,
và nếu có điều gì thật sự đặc biệt về họ, thì đó là điều này."
Không biết anh có đồng ý không.
Đó có phải mô tả chính xác về gia đình anh
vào buổi sáng mà Ben Rifkin bị giết hại?
"Hạnh phúc?"
Đúng.
MƯỜI THÁNG TRƯỚC
Này con. Dậy đi. Đến giờ dậy rồi.
Đi nào. Vươn vai thức dậy nào.
Jake? Bố phải thấy mắt con mở.
Được rồi. Con không cho bố lựa chọn nào khác.
Cơ hội cuối cùng.
- Con dậy đây. - Cậu ấy đây rồi!
Chào anh bạn.
Mẹ hỏi con về từ vựng được chứ? Hôm nay con có bài kiểm tra.
- Ồ. Mẹ cũng chào con. - Con chào mẹ.
Hôm nay con cần đi nhờ hay đi bộ?
Không, con sẽ đi bộ. Mẹ mua bánh quế mới chưa?
Mẹ đã mua nếu cho đưa nó vào danh sách của mẹ. "Sáng suốt."
"Có hiểu biết sâu sắc." Trong này không có bánh.
- Con có đưa vào danh sách của mẹ không? - Có ạ.
Vậy thì chúng ở trong đó. "Lướt qua."
"Thoáng qua và thiếu chiều sâu." Con không thấy.
Ngăn thứ hai cạnh đậu Hà Lan. "Cận thị."
Con bảo là không có...
- "Cận thị." - "Có tầm nhìn hẹp."
Em chạy thế nào?
- "Ngoan cố." - Ối.
Kiểm tra từ vựng.
Này, con đưa bố một cái trong đó được không, anh bạn?
"Ngoan cố." Con không biết.
- "Thách thức quyền lực." - Mẹ chắc chứ? Con xem nào.
- Trong đó viết thế. - Em chạy ở đâu?
Dọc Boylston. Em bị mải mê trong podcast về lịch sử mà em kể với anh.
Em tưởng anh sẽ rất thích nó.
- Anh sẽ xem. - Không, anh sẽ không xem.
Ôi, Claudia Hoffman lại gửi thư điện tử cho em.
Ai?
Chị của Lizzy? Nhân viên công ty du lịch?
- Ồ, phải rồi. Mexico. - Vâng.
Mexico làm sao ạ?
Bố mẹ đang định tới đó nghỉ Giáng sinh. Ba chúng ta. Con nghĩ sao?
Hay đấy.
- Con có thể thích thú hơn một chút. - Con có mà.
Thế thì thể hiện trên mặt đi.
Mẹ rất thích câu đó.
Đúng đấy.
Nghe này, chúng ta cần quyết định.
Ta có nên đi?
Ý em là, Jake rõ ràng là sướng mê đi.
Không, thằng bé cực kỳ phấn khởi.
Em không muốn làm nó đau khổ.
Chúng ta sẽ là cha mẹ kiểu gì?
Vui nhộn.
- Vậy chúng ta đi chứ? - Anh đồng ý. Đồng ý tới Mexico.
Tuyệt lắm. Em sẽ gọi cho cô ấy.
Được, hôm nay em dậy sớm, nên em vào tắm đây.
Được.
- Anh hỏi con nốt nhé? - Ừ.
- Tạm biệt, con yêu. - Tạm biệt mẹ.
"Phớt tỉnh."
MỘT CỘNG ĐỒNG GIA ĐÌNH GIA ĐÌNH CỦA NHỮNG CỘNG ĐỒNG
CÔNG VIÊN COLD SPRING
NHÀ TRANH CHO TRẺ
Cô sẽ gặp em sau, nhé?
Thưa Tòa, tôi cần vài phút để giải thích.
Anh sẽ có cơ hội đó ở phiên trước phiên xử, anh Molloy.
Tội danh là phân phối chất loại A.
Thật vớ vẩn.
Tiền bảo lãnh là 1.000 đô la tiền mặt hoặc 10.000 bảo chứng cá nhân.
Thôi nào. Đùa tôi chắc?
- Cảm ơn Tòa. - Cô cảm ơn bà ta vì cái quái gì?
Lịch thảo luận trước phiên xử là ngày 24 tháng 5.
Tiếp theo.
Xin mời.
Số cáo trạng 17-2832, Thịnh vượng chung kiện William J. Moore.
Cáo trạng là một tội danh hành hung nghiêm trọng.
Luật sư của anh Moore có mặt không?
Chào Quý Tòa.
Bên công tố?
Thưa Tòa, tôi e là chúng ta phải xin đình lại
dựa vào căn cứ chúng tôi chưa thể thẩm vấn một nhân chứng cần thiết.
Tòa này đã chấp thuận cho anh đình lại từ bốn tháng trước.
Vâng, thưa Tòa, nhưng nhân chứng này rất khó tìm.
Xin phép không nói chi tiết, việc này liên quan đến lựa chọn lối sống của cô ấy.
Cô ấy là gái làng chơi, thưa Tòa,
cũng như bạn cô ấy, người mà bị cáo bị buộc tội đánh đập.
Vì đây cũng là vấn đề của lần trước, tôi đã nhờ cảnh sát tiểu bang tìm cô ấy.
Chỉ mất một ngày thôi.
Cô ấy đã chứng thực cho tội danh hành hung bạn cô ấy.
Cô ấy cũng nói bên bị đã hỏi cô ấy rồi.
Có lẽ anh ta quên không ghi lại.
- Thưa Tòa, tôi xin phép nói thêm... - Anh không được phép.
Bác bỏ đình lại. Phiên tòa sẽ diễn ra sau ngày hôm nay ba tuần.
Tiếp theo.
Được rồi, 15 phút nữa, anh phải quay lại dự một phiên,
rồi gặp Lynn, ở văn phòng bà ấy.
Tôi nghĩ bà ấy muốn được cập nhật về vụ Willis.
Ôi. Tôi cũng nghĩ thế. Bobby, hết đào rồi à?
Có thể. Để tôi kiểm tra ở đằng sau.
Cảm ơn ông. Cái hông của ông thế nào?
Anh biết đấy, tệ hơn hôm qua, tốt hơn ngày mai.
Anh muốn thảo luận với Thẩm phán French trong phòng ông ấy.
Thư ký của ông ấy nói có lịch trống lúc 2:30, nếu anh muốn.
Cảm ơn cô.
Chào.
Ôi, Chúa ơi. Được rồi. Ở đâu?
Được. Ừ, tôi sẽ gặp cô ở đó.
Có chuyện gì không ổn à?
Anh may đấy, anh B. Chỉ còn một.
- Cảm ơn ông. - Chuyện gì vậy?
Phải hủy hết cuộc hẹn trong ngày của tôi.
- Trông rất tốt. - Không. Đang làm tốt.
Cẩn thận khi lấy nó ra nhé. Đừng để bừa bãi.
Cô ấy cũng nói thế.
Các em làm gì đây? Các em nhúng gì vậy? Đó là...
Xin chú ý. Archer hiện bị phong tỏa, có hiệu lực ngay lập tức.
Mọi học sinh phải ở lại trong lớp...
Được rồi. Được.
Các em, thầy không nghe được thông báo.
Đằng này, dựa vào tường nào. Ngồi xuống. Im lặng.
Xin nhắc lại. Chúng ta hiện bị phong tỏa.
Chẳng mấy chốc đã có tin.
- Ừ. Sẽ loạn hết cả lên. - Ừ.
Đi nào.
Cô ấy là người tìm thấy xác?
Và ba lô của đứa trẻ, nhờ đó mà họ xác định được danh tính cậu ta.
Tên là Benjamin Rifkin, 14 tuổi, bị đâm ba nhát vào ngực.
Ôi, mẹ kiếp.
Cậu bé học cùng khối với Jacob ở Archer. Chúa ơi. Tội nghiệp bố mẹ cậu bé.
Có vẻ như anh biết họ.
Không, không rõ tới mức đó.
Dù sao thì, đi tiếp nào.
Bác sĩ pháp y nghĩ cậu ta chết chưa đầy một giờ trước khi được phát hiện.
Có lẽ bị đâm ở hoặc là gần đường chạy bộ.
- Nhiều vết máu bắn ra trên mặt đất. - Này.
Không sao. Thám tử Duffy đi với văn phòng chúng tôi.
Cho họ qua. Anh bị cái quái gì thế?
Tôi xin lỗi, Duff. Một buổi sáng tồi tệ.
Không gì tệ hơn một đứa trẻ bị giết.
Chúng tôi nghĩ, vụ tấn công diễn ra ở đằng kia,
rồi cái xác rơi xuống hoặc bị đẩy xuống đồi.
Trông không như có ý định giấu xác.
Đường này. Bước cẩn thận.
Người phụ nữ tìm thấy cậu bé nói cậu bé úp mặt xuống đất.
Cô ấy cứ tưởng cậu bé bị ốm, nên lật nó lên,
nhìn rõ cậu bé và hoảng quá.
Bò bằng tay và đầu gối rồi đứng dậy và chạy.
Về cơ bản là đã làm hỏng cả hiện trường.
Xin lỗi. Tôi phải nghe cuộc gọi này.
Jacob. Con ổn chứ?
Vâng. Trường bị phong tỏa, nhưng không ai biết tại sao.
No comments yet. Be the first to leave one.