As primeiras 200 linhas.
Em cần một người cha gương mẫu chứ không phải một người dị hợm...
sẵn sàng bắn ra quần bất cứ khi nào em đưa một cô bạn gái về nhà.
Thật biến thái.
Ai đó nên giải thoát ông ấy khỏi cái sự khốn khổ này.
Muốn anh giết ông ấy hộ em không?
Có. Anh sẽ làm chứ?
VẺ ĐẸP MỸ
Tên tôi là Lester Burnham.
Đây là khu phố của tôi.
Đây là con đường của tôi.
Đây là cuộc sống của tôi.
Tôi 42 tuổi. Chưa đầy một năm nữa, tôi sẽ chết.
Tất nhiên, Tôi vẫn chưa biết điều đó.
Nói cách khác, tôi đã chết rồi.
Nhìn tôi này. Thủ dâm khi đang tắm.
Chuyện này sẽ thành điểm nhấn trong ngày. Toàn bộ đều tuột dốc từ đây.
Đó là vợ tôi, Carolyn.
Có thấy cách cô ấy cắt tỉa khu vườn của mình không?
Đó không phải là tai nạn đâu.
Yên nào, Bitsy!
- Mày làm sao đấy hả? - Đó là hàng xóm của chúng tôi, Jim.
Và đó là người yêu của anh ta đấy, Jim.
- Anh làm hư nó đấy. Bitsy, không sủa nữa. - Tôi á?
Vào trong ngay.
- Đi nào. Đúng rồi. Đi vào. - Chào buổi sáng, Jim!
Chào buổi sáng, Carolyn.
Tôi thích cà vạt của anh! Màu đẹp lắm!
Tôi rất thích những bông hồng của cô. Sao cô có thể khiến chúng nở đẹp như vậy?
À, để tôi nói cho anh biết: vỏ trứng và sản phẩm của Miracle- Gro.
- Tôi chưa bao giờ nghe về chúng. - Trời, tôi kiệt sức khi phải nhìn cô ta.
Cô ta không phải lúc nào cũng thế này. Cô ta đã từng hạnh phúc.
Chúng tôi đã từng hạnh phúc.
Đứa con gái duy nhất của chúng tôi, Jane.
NÂNG NGỰC
Janie là một thiếu nữ xinh đẹp điển hình.
Tức giận, bấp bênh, bối rối.
Ước gì tôi có thể nói với con bé rằng tất cả sẽ qua đi, nhưng tôi không muốn nói dối
Jane, con yêu, con vẫn đang cố để mình trông không hấp dẫn à?
- Vâng. - Chúc mừng nhé.
Con hoàn toàn thành công rồi đấy.
Lester, anh có thể làm em bị muộn thêm chút nữa không,
vì em vẫn chưa đủ muộn đâu.
Đi hay lắm bố.
Cả vợ và con gái đều nghĩ tôi là một kẻ thất bại.
Và họ đã đúng.
Tôi đã đánh mất điều gì đó.
Tôi không chắc chắn là gì, nhưng tôi biết tôi không thường cảm thấy...
bình thản thế này.
Nhưng bạn biết không?
Không bao giờ là quá muộn để có lại nó.
Xin chào. Tôi là Lester Burnham của tạp chí Media Monthly.
Làm ơn cho tôi gặp ông Tamblin.
Tất cả chúng tôi đều đang tới hạn chót. Anh thấy đấy, đây là vài thông tin cơ bản
về việc ra mắt sản phẩm của anh
thậm chí không bao gồm việc phát hành, và tôi sẽ- -
Vâng, tôi có thể hỏi ông một câu hỏi không?
Ai là Tamblin? Ông ta có thật không? Vì dường như là ông ta chưa bao giờ nghe máy.
Vâng. Được rồi. Tôi sẽ để lại số của tôi.
555- 0199.
Lester Burnham. Cảm ơn!
Này, Les. Cho tôi một phút nhé?
Riêng anh, Brad, tôi có năm phút!
Vậy nên, tôi chắc anh có thể hiểu rằng ta cần phải bỏ vài góc quanh đây.
Vâng. Thời gian gấp quá.
Anh đã phải giải phóng một ít tiền. Anh đã phải tiêu tiền để kiếm tiền.
- Đúng chứ? - Chính xác.
Giống như lần ông Flournoy sử dụng thẻ Mastercard của
công ty để thanh toán tiền cho gái,
và cô ta đã dùng số thẻ và ở tại
St. Regis trong vòng, bao nhiêu nhỉ, ba tháng?
- Đó chỉ là lời đồn vô căn cứ. - 50.000 đô đó. Đó là tiền lương của ai đó.
Đó là lương của người sẽ bị sa thải
chỉ vì Craig phải trả tiền để ngủ với gái!
Chúa ơi!
Ý tôi là, bình tĩnh. Không có ai bị sa thải đâu.
Đó là lý do vì sao mọi người viết vào bản mô tả công việc
một cách chi tiết cách mà họ đóng góp.
Cách quản lý này có thể đánh giá người nào có giá trị- -
Và người nào dùng được.
Chỉ là công việc thôi mà.
Tôi đã viết bài cho tạp chí này 14 năm rồi.
Anh đã ở đây bao lâu? Một tháng à?
Tôi là một trong số người tốt đấy, Les ạ.
Tôi đang cố để nói thẳng với anh.
Đây là cơ hội của anh để giữ được công việc.
Không có quyết định nào cả. Anh cứ viết cái thứ đó đi.
Em không nghĩ nó rất kỳ cục và và độc đoán sao?
Có thể.
- Nhưng anh không muốn bị thất nghiệp. - Được rồi.
Cứ bán sạch linh hồn và làm việc cho quỷ Satan
vì cách này sẽ thuận tiện hơn.
Anh có thể xúc động hơn chút nữa được không?
Cuối cùng chúng ta cũng có những người hàng xóm mới.
Anh biết, nếu nhà Lomans để em làm đại diện cho họ
thay vì ông vua bất động sản,
thì ngôi nhà đó sẽ không bao giờ bị rao bán
đến sáu tháng.
Này, họ vẫn còn bực em vì đã chặt bỏ cây sung của họ đấy.
Cây sung của họ á? Thôi đi.
Phần lớn rễ ngầm của cây nằm trên
đất nhà chúng ta.
Anh biết mà. Sao anh có thể nói cây sung của họ được?
Em sẽ chẳng bao giờ muốn chặt cái gì mà không phải của em cả,
nó, tất nhiên, là của em.
Mẹ ơi, có phải chúng ta luôn phải nghe thứ nhạc thang máy này không?
Không, không phải.
Và ngay sau khi con chuẩn bị được một bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng mà mẹ ăn được,
con có thể nghe bất cứ thứ gì con thích.
Janie này, trường học thế nào?
Ổn ạ.
Ổn thôi á?
Không, bố. Rất tuyệt vời.
Con có muốn biết công việc của bố hôm nay thế nào không?
Họ đã thuê một chuyên gia rất có năng lực,
một người vô cùng thân thiện, tên là Brad. Có tuyệt không cơ chứ?
Và cơ bản là anh ta tỏ vẻ rằng dường như họ đang định sa thải ai đó,
chỉ bởi vì họ không đi ra ngoài và nói điều đó,
phải không?
Không. Như thế là quá thành thật. Thế nên họ đã hỏi bọn bố...
Anh không thể bớt để ý hơn được à?
Bố đang mong chờ điều gì?
Bố không thể đột nhiên trở thành bạn tốt của con chỉ vì bố đã có một ngày tồi tệ.
Ý con là, bố thậm chí còn không nói chuyện với con trong nhiều tháng.
Sao? Em là "người mẹ của năm" đấy à?
- Em đối xử với con bé như người giúp việc. - Cái gì?
Cái gì cơ?
Anh sẽ đi lấy ít kem.
Janie...
Bố xin lỗi vì đã không có nhiều thời gian hơn.
Bố chỉ, bố...
Con biết con không cần phải đợi bố tìm đến với con mà.
Tuyệt. Vậy giờ là lỗi của con sao?
Bố không định nói thế. Không phải là lỗi của ai cả. Chỉ là...
Janie, có chuyện gì thế? Chúng ta đã từng là những người bạn mà.
BURNHAM VÀ CỘNG TÁC CAROLYN BURNHAM
MỞ CỬA XEM NHÀ NGÀY HÔM NAY
ĐÃ BÁN! MỘT CĂN NHÀ NỮA ĐÃ ĐƯỢC BÁN BỞI BUDDY KANE ÔNG VUA BẤT ĐỘNG SẢN
Hôm nay mình sẽ bán căn nhà này.
Hôm nay mình sẽ bán căn nhà này. Hôm nay mình sẽ bán căn nhà này.
Hôm nay mình sẽ bán căn nhà này.
Hoan nghênh, tôi là Carolyn Burnham.
Phòng khách này rất là ấn tượng.
Hãy chờ tới lúc các bạn thấy chiếc lò sưởi bằng đá.
Nước sơn màu kem có thể làm sáng mọi thứ.
Các bạn có thể sơn nó lên trần nhà.
Tại sao chúng ta không vào nhà bếp nhỉ?
Nó là giấc mơ thành sự thật cho bất kỳ đầu bếp nào.
Tràn đầy năng lượng tích cực.
Và các bạn sẽ rất ngạc nhiên khi chiếc quạt trần này có thể
tiết kiệm được bao nhiêu chi phí cho các bạn.
Chị biết đấy, các chị có thể vui vẻ cùng nhau ở sân sau.
Quảng cáo nói bể bơi này giống đầm nước. Chẳng có đầm nước nào giống thế này cả.
Ngoại trừ lũ sâu bọ ra. Còn chẳng có cây cối ở ngoài này.
Chị gọi cái này là gì? Không phải là cây cối sao?
Nếu chị gặp vấn đề về cây cối, Tôi có thể gọi kiến trúc sư phong cảnh.
Xong.
Ý tôi là, tôi nghĩ "đầm nước", Tôi nghĩ là thác nước, nhiệt đới.
Đây chỉ là một hố xi măng.
Tôi có vài cái đèn soi trong nhà xe.
Nín đi. Đừng khóc. Mày yếu đuối... Mày trẻ con!
Nín đi! Nín đi! Nín đi!
Cậu đang tìm ai thế?
Tối nay bố mẹ tớ sẽ đến.
Họ đang cố gắng, cậu biết đấy, quan tâm tới tớ.
Èo, tớ cũng ghét khi mẹ tớ làm điều đó.
Họ thật tồi tệ. Tại sao họ không sống cuộc sống của riêng họ đi?
Điều gì khiến em chắc con bé muốn ta đến đó?
Con bé bảo ta đến không?
Không. Con bé không muốn chúng ta biết chuyện này quan trọng với con bé thế nào.
Nhưng con bé đã tập đi hàng tuần trời.
Anh cá tiền là con bé sẽ tức điên lên,
và anh đang lỡ cuộc chạy đua James Bond trên kênh T.N.T
Lester, việc này rất quan trọng. Em cảm thấy
khoảng cách giữa anh và Jane đang lớn dần lên.
"Lớn dần" ư? Con bé ghét anh.
- Con bé cố tình đấy. - Con bé ghét cả em đấy.
- Xin lỗi. Xin lỗi. Tôi xin lỗi. - Thứ lỗi cho tôi.
Chào, Patty.
Bây giờ, tiết mục giải trí giữa giờ,
đã đoạt giải Dancing Spartenettes của trường trung học Rockwell.
Ta có thể rời khỏi ngay sau màn này không?
Mẹ kiếp. Họ vẫn ở đây.
Janie!
Chào con, mẹ rất là thích tiết mục đó đấy.
- Chúc mừng con yêu. Con tuyệt lắm. - Con có thắng đâu.
- Chào, chú là Lester, bố của Janie. - Chào chú.
Đây là bạn con, Angela Hayes.
Được rồi. Rất vui được gặp cháu.
Tối nay cháu cũng rất tuyệt, rất... chính xác.
- Cảm ơn chú. - Rất vui được gặp cháu, Angela.
Con yêu, mẹ rất tự hào về con.
Con biết đấy, mẹ đã quan sát con rất kỹ. Con đã không phạm lỗi nào cả.
Được rồi, bố mẹ phải đi đây.
- Giờ các cô gái định làm gì? - Kìa bố.
Bọn cháu sẽ đi ăn pizza.
Cháu có cần quá giang không? Cô chú sẽ đưa đi.
- Chú có xe. Cháu muốn đi cùng cô chú không - Dạ thôi, cháu có xe rồi ạ.
Cháu có xe à. Tuyệt. Tuyệt thật.
Janie cũng đang nghĩ về việc có xe, sớm thôi, phải không con?
Bố, mẹ đang đợi bố kìa.
No comments yet. Be the first to leave one.