لومړۍ 200 کرښې.
.: SÂN CHƠI :.
Đó là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của lịch sử thể thao,
và nó xảy ra trong Giải vô địch Thế giới năm 1932.
Câu chuyện diễn ra vào cuối hiệp thứ 9 với hai cầu thủ cướp gôn,
một cầu thủ đang cố gắng chạy chiếm gôn còn lại.
Ruth "Em bé" giơ cánh tay chỉ về phía khán đài trung tâm.
Không ai tin điều đó, vì chưa ai từng làm điều đó trước đây.
Và "Em bé" đã thực hiện thành công cú đập của mình.
Trong cú ném tiếp theo, Bambino "Vĩ đại" đánh bóng cách gôn nhà 400 foot.
Và mặc dù anh ấy từng là một người hùng trước đó,
điều đó đã quá đủ khiến anh ấy trở thành một huyền thoại.
30 năm sau, một cậu bé tên Benjamin Franklin Rodriguez...
cũng trở thành một huyền thoại của khu phố.
Đó là vào mùa hè tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi...
Khi cậu ấy dạy tôi cách chơi bóng chày,
và trở thành người bạn tốt nhất của tôi.
Và cậu ấy giúp tôi thoát khỏi vấn đề lớn nhất tôi từng gặp.
Chạy! Chạy! Chạy!
Hãy đến lúc 9:00.
Được rồi. Gặp lại sau.
Tôi chuyển đến khu phố hai tuần trước khi năm học bắt đầu.
Nó cũng là mùa hè mà Dodger Maury Wills đã phá vỡ kỷ lục cướp gôn.
Với một sự kiện lớn như thế diễn ra,
Lẽ ra nó nên bắt đầu với những điều tuyệt vời đến với tôi,
Nhưng không.
Tôi đến từ một tiểu bang khác, và tôi không có lấy một người bạn trong vòng một nghìn dặm.
Đó là cách tệ hại để kết thúc lớp 5,
Tôi phải giành thời gian kết bạn trước khi kết thúc mùa hè.
Và đó là nơi câu chuyện bắt đầu.
Cha ruột của tôi qua đời khi tôi còn là một đứa bé sơ sinh.
Mẹ tôi kết hôn với Bill khoảng một năm trước khi chúng tôi chuyển đến thung lũng.
Từ đó tới nay, mối quan hệ của ông ấy và tôi vẫn tốt đẹp.
Có.
- À.. Cha? - Mm-hmm?
Con... Ý con là Bill.
- Cha có nhớ... cha hứa dạy con cách ném bóng? - Mm-hmm.
À...
Cha... cha có thể dạy con?
Được. Chắc chắn rồi.
Vâng.
- Được chứ? - Cảm ơn.
Con xin lỗi.
Một lần tôi bám theo họ đến Sân chơi.
Tôi chưa từng thấy một nơi nào như thế.
Nó như một vương quốc bóng chày nhỏ, hay một thứ gì đó.
Dù sao đó cũng là nơi tuyệt vời nhất tôi từng thấy.
- Bertram. - Nhưng họ chơi tốt,
- Thực sự tốt. - Thôi nào, Bertram!
Và tất cả thứ tôi có là một găng tay dẻo mà bà ngoại đã tặng tôi...
trong ngày sinh nhật khi tôi lên 6.
Nhưng cuối cùng tôi đã đủ can đảm tới đó và cố gắng kết bạn,
Tôi phát hiện ra rằng họ không bao giờ tính điểm, không bao giờ chia đội,
Họ thậm chí không bao giờ ngừng trận đấu.
Nó kéo dài mãi mãi. Mỗi ngày họ lại tiếp tục trận đấu của ngày hôm trước.
Nó như một trận đấu trong mơ mà không có kết thúc.
Họ chỉ có 8 người, vì vậy họ không có một đội hoàn chỉnh.
Mặc dù tôi không biết cách chơi thế nào, nhưng tôi nghĩ tôi có thể là người thứ 9...
có lẽ chỉ cần đứng ở chỗ nào đó ngoài sân và lấp khoảng trống.
- "Lác"! - Tất nhiên, nếu tôi biết điều gì sẽ xảy ra,
- Tớ bắt được nó! - Có lẽ tôi sẽ không bao giờ đến.
- Bắt bóng tốt. - Phải.
Cố lên!
Cố lên, Benny, Đập nó đi!
- Cố lên! - Đập bóng, đập bóng!
- Whoa! - Quan sát!
Được rồi, tớ sẽ nhặt nó! Nhặt nó.
Không được hèn nhát. Không được hèn nhát! Không được hèn nhát!
- Ném bóng lại đây! Thôi nào! - Phải, nhanh lên!
Chúng tôi đang đợi đây!
Thôi nào! Ném nó đi!
- Thôi nào, ném bóng cho tôi! - Thôi nào!
Thôi nào!
Ôi, Chúa ơi!
Cuộc đời tôi đã kết thúc.
Cậu có thấy bàn tay đó?
Nếu không có Benny,
Tôi sẽ không bao giờ có người bạn nào trong mừa hè đó,
Bởi vì tất cả những đứa trẻ khác đều nghĩ tôi là đứa thất bại.
Ngay cả trước khi chúng tôi trở thành bạn bè,
Benny và tôi đã được kết nối, kết nối vào một thời điểm sau đó...
khi tôi đưa tất cả chúng tôi vào một câu chuyện vĩ đại nhất...
mà bất cứ ai trong chúng tôi từng chứng kiến.
Ngủ ngon, con yêu.
Con xin lỗi, mẹ. Nó là vô tình.
Scotty, con không có người bạn nào?
- Không. - Tại sao không, con yêu?
Bởi vì con vẫn là người mới.
Mẹ không muốn con ngồi đây suốt mùa hè loay hoay với những thứ này...
như con đã làm hè năm ngoái và năm kia.
Mẹ biết con thông minh, và mẹ tự hào về con.
Mẹ muốn con ra ngoài đó, hít thở không khí trong lành và kiếm vài người bạn.
Chạy loanh quanh, dính bụi bẩn, trầy xước đầu gối.
Trèo cây, nhảy qua hàng rào.
Kiếm một vài rắc rối, khiến ai đó phải la hét.
Không quá nhiều, nhưng cần một chút. Con được mẹ cho phép.
Con biết có bao nhiêu người mẹ nói những điều như thế với con trai họ?
Không có ai, con đoán thế.
Con yêu, mẹ muốn con kiếm thật nhiều người bạn trong hè này.
Vâng, con biết.
Nhưng con không có tài năng gì.
Con chỉ là một đứa thất bại.
Con yêu, con sẽ luôn thất bại nếu có suy nghĩ như thế.
Tốt chứ?
Tốt chứ?
- Ông ấy quá bận. - Ồ, không, con yêu. Ông ấy có thời gian.
Con nên ra đó và hỏi ông ấy.
- À, Bill, à... - Chuyện gì?
Ý con là, cha... chúng ta có thể...
Cha có thể, giống như cha nói, dạy con ném bóng?
Được. Chắc chắn rồi.
Nhưng cha phải làm xong cái này, được không?
- Vâng, cảm ơn. - Được rồi.
- Bill? - Có?
Anh không thể tạm nghỉ và dạy nó bây giờ?
- Mẹ, nó thực sự không sao.. - Em yêu...
Anh muốn và sẽ làm điều đó, nhưng anh phải làm xong cái này.
Nó mất bao lâu?
Anh không thể giành cho nó nửa giờ?
- Mẹ, thực sự không quan trọng. - Được rồi.
Được rồi. Anh sẽ lấy găng tay.
Thấy chưa? Mẹ đã nói với con.
Ôi, tuyệt vời.
Được rồi, Scotty, chạy xuống cuối sân.
Vâng.
Bây giờ, mấu chốt của trò này là chú ý quan sát quả bóng.
Không quan trọng con ở vị trí nào trên sân, chú ý đến quả bóng, được không?
Được rồi. À, vâng. Con nghĩ vậy.
Quả bóng đi tới đâu, găng tay phải tới đó. Hiểu chứ?
Vâng.
Được rồi.
Hụt. Xin lỗi.
Không sao. Được rồi.
À... Ở đây.
Được rồi.
Được rồi, con đã sẵn sàng.
Để mắt đến quả bóng, được không? Hiểu chứ?
Vâng.
Nếu quả bóng di chuyển, Di chuyển găng tay, hiểu chứ?
Vâng.
Được rồi. Chúng ta tiến hành.
Được rồi. Chỉ cần một chiếc găng lớn hơn. Lần này ném nó trở lại đây.
Ném nó trở lại đây.
Được rồi. Scotty, Để mắt đến quả bóng.
Vâng. Hiểu rồi.
Được rồi.
Ôi! Mắt của con!
Ôi! Ôi!
Ôi! Ôi!
- Xảy ra chuyện gì? - Mắt của con.
- Anh yêu, lấy một chút đá. - Không, anh đã lấy.
- Của con đây. - Nó dùng cho bữa tối.
- Ôi! - Chỉ cần giữ nó ở đó.
Ấn mạnh. Ấn lần nữa... Phải.
- Con chỉ để mắt đến quả bóng, mẹ. - Phải, nhưng con đã bắt được nó.
Chỉ cần giữ như thế một giờ.
Nó sẽ vẫn bị thâm, nhưng nó sẽ không sưng.
Xin lỗi.
Phải cẩn thận với các cú ném xoáy.
Này.
Tớ sẽ chơi bóng chày. Bọn tớ cần thêm người. Cậu có muốn tham gia?
- Không. Cảm ơn. - Tại sao không? Cậu không thích bóng chày?
- Ồ, có, nhưng... - Nhưng gì?
Nhưng găng tay của tớ... nó bị hỏng.
Ờ, thấy không? Bây giờ tớ không thể đi. Dù sao cũng cảm ơn.
Không sao.
Tớ còn một cái khác.
Đi thôi.
Mẹ, con đi chơi bóng chày!
Con sẽ về sớm.
Đi nào.
Và tớ là Ruth "Em bé".
Nghe này. Sẳn sàng chưa?
Xem cái này.
Tớ là Bambino "Vĩ đại".
Gì?
- Tớ là Bambino "Vĩ đại". - Gì?
Tớ là Bambino "Vĩ đại".
Ồ!
Đó là ai?
Cái gì?
Tôi không hề biết họ đang nói về ai.
- Nó nói gì? - Mày sinh ra trong chuồng ngựa?
Phải, mày đến từ hành tinh nào?
Nhưng tôi không thể để họ biết.
Mày chưa từng nghe nói về "Vua của các cú đập"?
"Người khổng lồ của nỗi sợ"?
- "Người khổng lồ của sức mạnh"? - "Người khổng lồ của sức mạnh"!
- "Ông hoàng của tiếng nổ", anh bạn. - Vì vậy, tôi đã nói dối.
Ồ, phải, Bambino "Vĩ đại". Tất nhiên.
Tớ nghĩ cậu nói, Bambi "Vĩ đại".
Con nai Bambi?
Phải. Tớ nghĩ thế. Xin lỗi.
Sao cũng được, Scott, đó là Timmy và Tommy Timmons,
Mike Palledorous "Lác",
Alan McClellan... chúng tớ gọi nó là "Phải-Phải"
Bertram Grover,
Kenny DeNunez và Hamilton Porter.
Chúng tới gọi nó là Ham. Mọi người, đây là Scott Smalls.
Chào.
Phải... Cậu ấy sẽ chơi với chúng ta bởi vì cậu ấy là người thứ 9.
No comments yet. Be the first to leave one.