لومړۍ 181 کرښې.
Alex.
- Gì? - Tớ cũng cần đi.
- Thì sao? - Đi chung được không?
Nhanh lên.
Đừng đi đâu nhé.
- Không được à? - Như thường lệ.
Do những đứa khác đấy.
Chúng thích nghịch vòi nước.
- Ai? - Những đứa trẻ khác.
Ý cậu là sao? Cậu đang nói ai vậy?
Cậu biết mà, những đứa trẻ kinh dị ấy.
- Toàn chuyện bịa đặt. - Không, thật đấy.
Cậu có nhìn thấy chúng không?
Thì đấy.
- Đợi tớ một chút. - Cậu đi đâu vậy?
Tớ quay lại ngay.
Alex.
Alex ơi?
Alex ơi?
Alex ơi?
- Mọi thứ ổn chứ quý cô? - Vâng, thưa cô.
Cô Francard. Tôi cần cô giúp.
Lúc nào chẳng thế nhỉ?
Cửa thứ hai bên phải có đủ đồ đấy.
Cháu không phải mặc cái đó liền đâu.
Ôi, mụ Francard đó đúng là lắm trò.
- Tên bác ở trên tủ đó. - Helenka à?
Bác nấu ăn và lau dọn ở đây.
Yên tâm đi. Cháu không cô đơn đâu.
Cháu khá xinh đấy nhỉ?
Bác làm ở đây lâu chưa ạ?
Cháu không cần phải khách sáo gì đâu.
Nơi đây đã là nhà của bác suốt 23 năm qua.
Cũng không sung sướng gì mấy.
Nhưng cũng không tệ hơn những chỗ khác.
Và không khí miền núi trong lành là một điểm cộng.
Còn cháu thì sao? Sao một cô gái trẻ đẹp như cháu lại tới đây?
Nếu bác có nụ cười như cháu,
đời bác đã khác rồi.
Cô sẽ ở đây một mình sao?
Ông gửi đến một đứa giúp việc tôi không muốn
và bắt tôi đưa chìa khóa cho nó?
Cô gái trẻ này gặp vấn đề với những người chủ trước.
Vấn đề nghiêm trọng đấy.
Công việc ở Trại Thánh Ange sẽ là cơ hội để bắt đầu lại. Cô ấy khá lắm.
Các ông thì biết gì về giúp việc chứ? Hỏi thật đấy.
Trại Thánh Ange sẽ đóng cửa dù cô có muốn hay không.
Hay cô muốn đứa trẻ khác chết ở đây?
Tôi muốn có kinh phí để khôi phục lại Trại Thánh Ange hơn.
Được vậy thì đã không có đau thương.
Cô Francard à…
Bà ấy đón cô ở trạm xe buýt à?
Bà ấy muốn làm vậy để thể hiện mình vẫn là sếp.
Bà ấy là vậy đấy.
Đi nào.
Đây là hành lang dịch vụ.
Ký túc xá nam nằm bên kia cầu thang chính.
Ký túc xá nữ thì ở trên lầu. Còn lại thì gần như là đóng rồi.
Gần như à?
Có nhiều chỗ đã mục nát quá rồi, không còn an toàn nữa.
Bị ẩm, bị dột. Những vết thương của Trại Thánh Ange.
Phòng cô đây.
Các con của ta,
hôm nay là ngày để ta ăn mừng.
Các con sẽ rời nơi chốn mình đã lớn lên…
nhờ tình thương của Chúa và sự tôn kính với những lời Chúa dạy.
Các con đã được nuôi dưỡng và yêu thương…
theo những chuẩn mực của phúc âm.
Những gì các con được dạy ở đây…
sẽ dẫn lối các con ở thế giới bên ngoài…
qua những thời khắc khó khăn nhất.
Đến với cuộc sống mới đang chờ đợi, các con đừng quên…
những bài học các con đã học được ở Trại Thánh Ange.
Và mỗi người trong các con, hãy trân trọng…
trong một góc nhỏ của trái tim mình…
những kỷ niệm đẹp chúng ta đã có với nhau tại đây.
Ta biết rằng các con sẽ nỗ lực…
ở gia đình mới của mình…
để xứng đáng với tình yêu thương họ dành cho các con.
Và xuyên suốt cuộc đời mình…
khi các con đã trưởng thành…
các con sẽ luôn trân trọng Trại Thánh Ange.
Helenka à?
Helenka à?
Vào đi.
Cô tới thăm tôi à?
Tốt. Bài hát đó dành cho cô đấy.
Cô đã đến thiên đường.
Nơi đây là thiên đường cho trẻ.
Thật à?
Tôi thấy cô cùng bọn trẻ.
Chúng thích cô đấy.
Ta sẽ làm tòa nhà bừng sáng để chúng về.
Sớm muộn gì chúng cũng sẽ quay về.
Chúng đã tắt nước.
Chúng muốn tôi đổi phòng, nhưng tôi không muốn.
Cô ở đây bao lâu rồi?
Tôi luôn ở đây.
Cô bao nhiêu tuổi?
Thôi đi.
Hỏi như thế nhưng lại rất tò mò muốn biết.
Y như bao người khác.
Còn bọn trẻ thì không quan tâm tôi bao nhiêu tuổi.
Biến đi.
Tôi xin lỗi.
Các người không hiểu.
Các người luôn phán xét.
- Tôi rất xin lỗi. - Biến đi!
Cháu vừa gặp Judith.
Cháu vừa nhận được màn đón tiếp đặc biệt đấy.
- Cô ấy… - Hết thuốc chữa.
Thế nên nó vẫn còn ở mãi nơi đây.
Cháu nghĩ cô ta theo dõi cháu.
Judith á? Chuyện thường thôi.
Tọc mạch như nội gián ấy.
Cô ấy bao nhiêu tuổi?
Cháu nghĩ bao nhiêu?
Nó nói chuyện như người lớn…
cho tới khi cháu nhận ra nó toàn nói chuyện tào lao.
- Kỳ quặc thật. - À, rồi cháu sẽ quen thôi.
Cô ấy sẽ ra sao?
Nó nghĩ rằng bác sẽ đưa nó đi cùng.
Bác có thể dễ tính, nhưng bác cũng đoán trước được rồi.
Không biết sẽ phiền phức cỡ nào.
Cháu vừa lấy cái này từ nhà kho. Chắc bà Francard chưa từng động đến.
Đây này, Judith.
Ghê quá.
- Nhạc, nhạc nào. - Ừ, tất nhiên là có nhạc.
Hãy tha thứ cho tôi.
Này.
Giỏi. Đi nào.
- Ngủ ngon chứ? - Cũng tạm.
- Gặp ác mộng à? - Sao bác biết?
Tòa nhà lớn quá mà. Rồi cháu sẽ quen thôi.
Ồ, Daniel đây rồi. Nó tới sớm. Cháu có cần gì không?
Cháu ổn chứ?
Chúng ta sẽ không về trễ đâu.
Sáng nay cháu sẽ lau sàn ngoài cửa.
Cháu thích làm gì cứ làm. Bà sếp lớn đi trượt tuyết rồi.
Hãy cẩn thận bọn trẻ kinh dị.
Ôi trời. Giữ chặt cô ta.
Ôi trời. Judith, mau giữ chặt cô ta. Bình tĩnh nào.
Judith, mau giữ chặt cô ta. Giữ lấy.
Anna. Bình tĩnh lại nào, Anna.
Anna. Mọi chuyện ổn cả.
Mọi chuyện ổn cả. Bình tĩnh lại đi cháu.
Bình tĩnh lại. Đúng rồi. Giỏi lắm.
Bình tĩnh lại nào. Yên nào.
Bình tĩnh, bình tĩnh nào.
Ối.
Nằm yên đi cưng. Sắp xong rồi.
Một mũi nữa thôi.
Yên nào, đừng động đậy.
Khi em bé chào đời, chúng ta sẽ mở tiệc, có nhạc nữa.
Thôi đi.
- Tại sao? - Ta đã bảo là thôi đi.
Được rồi đây.
Ôi trời ơi. Bọn họ đã làm gì cháu vậy?
Những tên chủ khốn kiếp trước đây đã làm vậy với cháu à?
Bác đừng nói với ai.
Đừng bao giờ.
Cứ khóc đi cô bé.
Cứ khóc đi.
Khóc, khóc hết đi.
- Cô làm gì vậy? - Không có gì.
Chỉ lục lọi xíu thôi ạ.
Chẳng có gì ngoài chuột…
và một vài kỷ niệm…
mà không liên quan gì đến cô.
- Cô mới về tối qua à? - Đừng lo. Tôi không ở lại đâu.
Tôi đến lấy ít đồ cá nhân…
nếu cô không phiền?
Muốn đào xới quá khứ à?
Việc đó chỉ mang lại phiền phức.
Tội nghiệp chúng. Mỗi tuần là chục đứa.
- Những đứa trẻ ấy ạ? - Chúng bị dồn về phía sau.
Câm như hến.
Hoang mang tột độ, đến đứa sơ sinh cũng không khóc nổi.
Suốt năm năm chiến tranh, chúng ta cũng đã vượt qua.
Khi tôi nhận được hồ sơ này…
bọn trẻ luôn tìm cách rình mò.
No comments yet. Be the first to leave one.