لومړۍ 200 کرښې.
Anh biết chúng ta quen nhau chưa lâu,
nhưng 10 tháng vừa qua là những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời anh.
Em vừa là người anh yêu, vừa là người bạn thân nhất.
Anh muốn sống quãng đời còn lại cùng em.
Em lấy anh chứ?
Đồng ý.
Hỏi thật, ông nghĩ tôi nói vậy được không?
- Không. - Thật sao?
- Tôi nghĩ nó hơi tóm lược-- - Không.
Xin lỗi. Xin lỗi.
Đôi khi mấy cái ống thông này hơi đau.
Cám ơn đã lắng nghe. Tôi rất cảm kích.
Thật ra anh nói nhẹ nhàng lắm, bác sỹ.
Cô ấy sẽ không thể từ chối.
Thực ra, tôi là điều dưỡng. Bác sỹ sắp đến rồi.
- Chúc may mắn, Greg - Cám ơn, Cameron.
Ok, đến lúc nói về vấn đề trong tuần.
Cô muốn các em chọn vấn đề của mình,
những vấn đề làm các em buồn bực cả tuần.
Nhắm mắt lại,
hãy hình dung vấn đề trong đầu.
Vờ như nó đứng trước mặt các em.
Không chỉ là bạn thân nhất, mà còn là người
anh muốn dành trọn cả đời còn lại cùng.
Anh yêu em. Em sẽ lấy anh chứ?
Bây giờ cô muốn các em xua đuổi vấn đề của mình.
Cô muốn các em nói...
Được rồi, các em rất tuyệt. Rất tốt.
Gặp lại các em sau giờ ăn trưa.
Cô Pam, kia có phải là bạn đặc biệt của cô?
Ừ, cô nghĩ là vậy.
- Sao cô không lại với chú ấy? - Có nên không?
Có ạ.
Đến đây nào.
- Chào anh. - Em thế nào?
- Chuyện gì thế? - Anh ở gần đây,
hết giờ sớm nên muốn mời em đi ăn.
Anh chu đáo quá. Thật bất ngờ.
Chết. Anh quên thay giày.
Không sao. Anh biết em thích đàn ông mang giày y tá mà.
Anh có mang giày thể thao.
Để anh thay. Chỉ mất một giây thôi.
Được rồi.
Em yêu?
- Pam. - Sao?
- Anh yêu em. - Em cũng yêu anh.
Đi nào, anh yêu. Em chỉ có nửa giờ thôi.
Anh muốn đi ăn trưa ở đâu?
Anh đang làm gì vậy?
Không có gì. Anh yêu em rất nhiều.
Mười tháng vừa qua là những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh.
Vâng, chúng tuyệt lắm. Nhưng có chuyện gì?
Không. Anh chỉ thấy chúng ta đủ gần gũi.
CƯỚI ANH
Em là bạn thân nhất, và cũng là người phụ nữ anh yêu.
Anh ổn chứ? Anh hành động lạ thế.
Anh chỉ bị trặc cổ tí.
Sáng nay anh phải làm CPR một người nặng 300 cân.
- Có muốn em xoa bóp cổ không? - Không, không cần.
Em yêu, nhìn kìa. Mấy đứa bé muốn nói gì với em.
Đợi chút. Em của em gọi. Alô. Chào em.
Bob và em đã đính hôn và sẽ cưới.
Em đã đính hôn à? Tuyệt quá. Chúc mừng nhé.
Trời ơi. Em sẽ cưới trong hai tuần nữa à?
Hơi sớm nhỉ?
- Điên thật. - Bố mẹ đâu biết về Bob.
- Bố đồng ý hả? - Bob đã xin phép.
Anh ấy nghĩ chu đáo nhỉ.
Không thể tin là anh ấy biết hỏi bố.
Chị đang ở đây với Greg.
- Đi ăn trưa. - Ảnh thế nào?
- Ổn. - Nhiều việc quá.
- Rồi. Yêu em. - Yêu chị.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Chuyện gì vậy? Debbie kết hôn với anh ta à?
Ừ. Hai tuần nữa. Bác sỹ Bob bệnh viện Denver. Không tuyệt sao?
Ừ, nó-- Mà họ mới gặp có vài tháng không phải sao?
Anh ấy đã cầu hôn và em ấy đồng ý.
Thật ra anh ấy hỏi bố. Rồi mới hỏi Debbie.
Ừ, anh có nghe. Vậy phải xin bố trước hả?
Không, không cần vậy.
Bob biết là bố thích điều đó thôi.
Deb nói bố thích anh ấy.
Bob đã tặng ông ấy món quà mà ông ấy thích.
- Anh biết chứ? - Quà à.
HAI TUẦN SAU...
- Anh chắc sẽ soi nó được chứ? - Không bị biến màu đâu.
- Thưa ông, không vừa đâu. - Đợi một chút.
Nó quá lớn. Ông cần phải gửi nó.
Đằng này. Giơ tay lên thưa ngài.
Tôi có để chiếc nhẫn đính hôn ở trong vali nên
không thể mở ở đây.
Tôi không thể mang nó theo hả?
Nếu nó không chui lọt qua cái khung đó,
thì không thể mang lên máy bay.
Chuyến 531, New York, La Guardia. Gửi đi.
Khoan, khoan, xin lỗi.
Đừng lo, nó sẽ đợi anh ở đầu bên kia.
Chào mừng đến Sân bay La Guardia. Vui lòng đi theo chỉ dẫn...
Xin lỗi. Chào.
Tôi bị lạc mất hành lý trong đó có chiếc nhẫn kim cương.
Tôi không làm mất đồ của ngài.
Điền địa chỉ vào và chúng tôi sẽ gửi nó cho ông khi thấy.
Nếu không thấy thì sao?
Tôi phải mặc đồ này nguyên cuối tuần hả?
Món quà tuyệt lắm. Em tưởng anh mua sâm panh.
Tin anh đi, bố em sẽ thích món quà này.
Đừng quên ông đã về hưu.
Bố em kinh doanh hoa quý 30 năm.
Anh nghĩ ông sẽ thích.
Sao? Em làm như họ khó chiều vậy.
Không. Ông ấy là người đàn ông ngọt ngào nhất.
Cứ thư giãn. Ông ấy sẽ thích anh. Em hứa.
Như là thích Bob chứ?
Đừng có trêu chọc nhé.
Bố mẹ em không thích đùa đâu.
Không lẽ họ là người Amish?
Thôi, không giỡn nhé.
- Anh làm gì vậy? - Sao?
Bố em coi hút thuốc là dấu hiệu sức khỏe kém.
- Vậy để lại trên xe. - Không, bố sẽ kiểm tra xe.
- Trời. - Sao--
Ờ, nóc nhà là ý hay đó.
Và chúng ta không sống cùng nhau.
- Anh tưởng em nói bố mẹ rồi. - À--
- Chào bố. - Con yêu.
- Bố nhớ con lắm, Pam-cake. - Con cũng vậy, Flap Jack.
Boi, boi, boi.
- Vỗ, vỗ, vỗ nào - Vỗ, vỗ, vỗ nào
Cô gái bé bỏng của tôi đâu?
Mẹ. Mẹ của con.
- Con đẹp lắm. - Mẹ cũng vậy. Nhìn mẹ xem.
Xin lỗi. Bố, mẹ, đây là Greg.
Tôi là bố Pam, Jack Byrnes.
- Rất vui gặp bác. - Chào.
- Bác là Dina. Mừng đến Oyster Bay-- - Cám ơn.
- Anh lái gì đến, Ford hả? - Dạ. Taurus ạ.
Tụi cháu tính mua xe cỡ vừa, nhưng
nghĩ đã có kha khá tiền.
Thì thôi mua luôn xe cỡ lớn.
Ừ. Màu đẹp đó. Anh chọn hả?
Không, người bán ạ. Sao thế ạ?
Thiên tài thường chọn màu xanh lá.
- Nhưng cháu không chọn. - Jack.
Ọe. Mùi chua sữa hư đâu vậy?
Greg tội nghiệp bị em bé ói lên.
- Không phải chứ. - Dạ. Anh ấy
bị hãng máy bay làm mất hành lý.
- Ôi không. - Dạ vậy đấy.
- Còn con? - Con chỉ xách tay.
Con gái bố có khác.
Sẽ tìm được thôi.
Mà này, Greg, nếu cần gì thì cứ nói nhé.
Ừ. Nhà của tôi là nhà của anh.
Cám ơn bác. Bác cũng vậy.
Mẹ này, nhà trông tuyệt lắm.
Bố mẹ trang trí cho đám cưới đấy.
Đẹp lắm.
Chúng ta thích nó.
Đẹp lắm.
Greg, cháu có họ lạ nhỉ.
Ta hơi tò mò,
nó đọc thế nào?
Giống như đánh vần.
F-O-C-K-E-R.
Focker.
Focker.
- Để mẹ. - Cám ơn mẹ.
- Nó đây rồi. - Jinxy.
Lại đây cưng. Lại với bố nào, Jinxy.
Lại đây, Jinxy.
- Lại đây. Lại với bố. - Jinxy.
Nào. Cái đó mất một tuần dạy.
Đây là mèo của Pam, Jinxy.
- Jinxy. Chào đi. Vẫy tay với Greg. - Chào Jinxy.
Cái đó mất một tuần nữa.
- Trời. - Anh không biết em có nuôi mèo.
Em để lại khi đi Chicago.
Bố con đã tìm thấy bạn mới.
Bố còn dạy nó sử dụng bồn cầu.
Thật hả? Cái đó hơi lạ phải không?
Giờ sẽ không ngửi thấy phân mèo nữa.
- Ừ. - Nhỉ Jinxy?
Hay thật. Sao bác dạy con mèo đi vệ sinh được?
Dễ thôi. Tôi làm cái hộp rơm đặt ở trong bồn cầu.
Khi nó quen rồi, lấy cái hộp đi.
- Nghe... có lý nhỉ. - Nhưng có vẻ nó không thích lắm.
Có cơ hội là nó đào bới và chôn liền.
Bác phải dọn hết chậu cây trên sàn.
Giờ bác có thêm người để mở nắp bồn cầu lên.
Nó không thể nâng nắp ngồi, Greg.
Nó không đủ sức ở ngón cái.
Đúng vậy. Sức... Không nghĩ đến điều đó.
Jinx là mèo nhà. Không thể ra ngoài
vì nó thiếu kỹ năng để sống sót.
Chỉ mỗi chuyện đó thôi phải không?
Con không nghĩ Greg sẽ chơi với Jinxy. Anh ấy ghét mèo.
Pam, anh không ghét mèo.
Anh không... ghét mèo. Anh chỉ thích chó hơn.
Ừ. Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.