لومړۍ 200 کرښې.
~ NGƯỜI QUẢN LÝ CA ĐÊM ~ Tập 1
Phụ đề gốc Tiếng Anh: pacifier Biên dịch, đồng bộ: Hồ Văn Diên ~ dienhosp3
Tất cả những nhà từ thiện cao cả trong thời chúng ta đều là những doanh nhân.
Họ là những chủ doanh nghiệp, những nhà cải cách.
Dự án nơi trú ẩn an toàn cho người tị nạn của tôi,
được bắt đầu vào năm 98,
là cách biểu hiện chân thực lòng tin của bản thân
trong một lời cam kết về một thế giới rộng lớn hơn.
Bởi vì sản nghiệp của tôi sẽ chẳng có ý nghĩa gì
trừ phi nó cũng nâng tầm đồng bào của mình nữa.
Tôi cảm ơn tất cả các bạn vì đã dành thời gian. Xin cảm ơn.
Cairô, Ai Cập
Tháng Một, 2011
Quyền lực cho người dân Ai Cập!
Jonathan, anh làm gì ở đây?
Ca của anh bắt đầu lúc 8 giờ tối mà.
Tôi nghĩ rằng cậu có thể cần giúp đỡ.
Làm sao anh đến đây được?
- Tôi đi bộ. - Anh đi bộ sao?
- Đúng vậy. - Băng qua đám biểu tình?
Đúng.
- Tôi đã chứng kiến việc tệ hơn thế này rồi. - OK, anh khùng rồi.
Tôi có thể đảm bảo rằng, thưa bà, chúng tôi đang làm tất cả những gì có thể.
Chính phủ Anh vừa thuê một chiếc máy bay, - Này anh.
...nó sẽ đến nơi trong ba ngày. - Xin chào.
Xin chào!
Xin bà vui lòng đợi một lát.
Thứ lỗi cho tôi, thưa bà, tôi đang xử lí việc với quý bà này.
Các anh phải đưa chúng tôi ra ngoài bây giờ. Anh có nghe không đấy?
Thưa bà, tôi có thể đảm bảo,
khách sạn này tuyệt đối là nơi an toàn nhất
đối với bà trong thời điểm này, tin tôi đi...
Thưa bà, có lẽ là bà sẽ muốn đợi ở khu vực quán bar đấy.
Cốc-tai, chúng đang miễn phí đấy.
Cảm ơn anh.
Đưa họ tránh xa ra khỏi cửa sổ. Xa ra!
Vâng, tôi là Pine của khách sạn Nefertiti ở Corniche.
Khu vực chúng tôi có xảy ra nổ lựu đạn hơi cay trên đường phố,
cách đây 50 thước về phía Tây,
và tôi có vài vị khách cực kì muốn rời đi.
Vui lòng đến ngay khi các anh có thể. Cảm ơn.
Nhìn xem ai kìa, tình nhân của Freddie Hamid đấy.
Làm ơn đến sân bay nhanh nhất có thể. Cảm ơn.
Một ngày bận rộn với các anh nhỉ.
À, chúng tôi đang làm hết sức của mình thôi.
Tôi có thể làm gì cho cô không, thưa cô?
Cho tôi một ly cà phê, được không anh Pine?
Ngồi xuống với tôi.
Tôi e là mình không thể, thưa cô.
Tôi phải sắp xếp taxi cho những vị khách khác nhau nữa.
Tất nhiên rồi. Mọi người phải tìm đường chạy trốn.
Chạy, chạy và chạy.
Lúc nào thì anh rời đi hả, anh Pine?
Oh, tôi không rời đi.
Anh không muốn chạy trốn sao?
Thế thì ngồi xuống.
Mời anh ngồi xuống đi.
Anh biết gì về tôi?
Tôi biết rằng tên của cô là Sophie Alekan
Tôi biết cô đang ở trong phòng Hatshepsut của khách sạn.
Và anh biết người nào đang chi trả hóa đơn cho tôi chứ?
Freddie Hamid là tất cả những gì mà đám biểu tình ghét.
Vô cùng giàu có, tham nhũng đến tận xương tủy.
Gia đình Hamid sở hữu một nửa thành phố và...
Freddie Hamid sở hữu tôi.
Trước khi tất cả những việc này bắt đầu,
tôi thấy anh căng buồm tại câu lạc bộ Du thuyền Cairô.
Cô thấy sao?
À, đó chỉ khi tôi được mời.
Thật lòng mà nói thì việc đó không thường xuyên lắm.
Ai mời anh vậy?
Phó Tổng lãnh sự của Đại sứ quán Anh.
Tên?
Tên cậu ấy là Ogilvey. Simon Ogilvey.
Và cậu ta là một người bạn của anh?
Vâng, tôi biết cậu ấy từ lúc ở trong quân đội.
Nhưng anh tin tưởng cậu ta?
Tôi tin tưởng rằng cậu ta không làm lật thuyền.
Tôi muốn anh sao chép một số tài liệu cá nhân cho tôi, làm ơn.
Chúng tôi có một văn phòng dịch vụ cao cấp, chỉ cần băng qua sảnh.
Tài liệu này được bảo mật.
Tôi có thể đảm bảo với bà rằng cậu Ahmadi hoàn toàn đáng tin cậy.
Tôi lại muốn dùng văn phòng của anh hơn.
Làm ơn sao giúp tôi.
Vâng, thưa cô.
Chỉ một bản sao thôi phải không, thưa bà?
Đúng vậy.
Cô có cần tôi làm gì nữa không, thưa cô?
Anh có cái phong bì nào không?
Có chứ.
Niêm phong và giữ nó trong két của anh.
Và, anh Pine...
Nếu có tai nạn xảy ra với tôi,
giống như những tai nạn xảy ra ngày càng nhiều trong thời gian này,
anh cứ tự nhiên đưa nó đến cho bạn của anh, anh Ogilvey ấy.
Tại sao lại xảy ra tai nạn, thưa cô?
- Cô lo lắng đến sự an toàn của mình sao? - Không.
Nhưng tôi thấy là anh đang lo đấy. Cảm ơn anh.
Anh luôn luôn là người quản lí ca đêm chứ?
Đó là nghề của tôi mà, tất nhiên.
Anh chọn nó à?
Tôi nghĩ nó chọn tôi.
Thật xấu hổ.
Anh trông cũng rất được khi trời sáng.
Youssef...
Chào người anh em! Trông được đấy! Anh thế nào rồi?
Cậu khỏe không?
Tôi khỏe. Làm ơn nói chậm thôi.
- Tuyệt vời luôn. - Được rồi!
Nghe này, Youssef, cậu có biết người đàn ông được gọi là Freddie Hamid không?
Hắn là một tay chơi và là một con bạc.
Có một việc kiểu như thỏa thuận hợp đồng đang diễn ra,
và Freddie Hamid có liên quan tới,
và... tôi phải biết được lúc nào thì vụ đó diễn ra và ở đâu.
Có ai mà anh quen,
bạn bè làm bếp ở trong vùng, nơi mà anh ta đang ở...?
Được. Nhưng cẩn thận đấy, Jonathan.
Cậu sẽ không muốn làm nhà Hamid "có vấn đề" với cậu đâu.
Youssef, Youssef...
Tổng thống Mubarak đã từ chức.
Không, tôi nghĩ là mình hiểu điều đó.
Ông ta đi rồi. Ông ta biến rồi!
Trên khắp Ai Cập,
hàng triệu người xuống đường vỡ òa trong sự phấn khích.
Ông ấy đã từ chức. Sau 30 năm, đã từ chức.
Những chiếc ôtô đã tự cất tiếng còi,
đó là khoảnh khắc như thể chẳng có gì khác trong cuộc sống của người dân nữa.
Tại Quảng trường Tahrir, những người biểu tình sát vai nhau.
Họ đã làm được điều đó. Họ đã thắng.
Họ đã hạ bệ Tổng thống Mubarak.
Ramses Hilton nghe.
À, vâng. Làm ơn kết nối đến quán bar Corniche.
Quán bar Corniche đây. Alô?
Vâng, là George Watts đây, tôi là bạn của Freddie Hamid.
Tôi được đặt lịch gặp anh ta để uống cốc-tai ở bar tối nay,
nhưng tôi lại mắc chút việc. Cậu có biết giờ anh ta ở đâu không?
Họ vừa rời đi rồi, thưa ngài.
Oh, tôi thật đáng xấu hổ.
Cậu có biết họ vừa đi đâu không?
Tôi chắc là ngài Roper đưa ngài Hamid
đi ăn tối trên du thuyền của ông ấy, thưa ngài.
Xin lỗi, chỗ tôi có một buổi tiệc lớn đang diễn ra.
Tôi không thể nghe cậu rõ lắm, cậu có thể làm ơn lặp lại được không?
Ngài Hamid đang ở cùng ngài Roper.
- Ngài Roper? - Vâng, thưa ngài.
Cảm ơn cậu rất nhiều.
Dự án nơi trú ẩn an toàn cho người tị nạn của tôi, được bắt đầu vào năm 98,
là cách biểu hiện chân thực lòng tin của bản thân
trong một lời cam kết về một thế giới rộng lớn hơn.
Bởi vì sản nghiệp của tôi sẽ chẳng có ý nghĩa gì
trừ phi nó cũng nâng tầm đồng bào của mình nữa.
Tôi cảm ơn tất cả các bạn vì đã dành thời gian. Xin cảm ơn.
Đại sứ quán Anh, tại Ai Cập
Chào buổi sáng, Jonathan.
Simon, tôi biết là còn sớm... Nghe này, tôi,...
tôi phải nói với anh về một chuyện.
Tôi đã gọi đến Đại sứ quán cả buổi sáng rồi.
Qua đây nào. Cái gì đây?
Chiết tiệt.
Chừng này là đủ đồ chơi để bắt đầu một cuộc chiến rồi.
Hoặc đè bẹp một cuộc tổng nổi dậy.
- Cậu lấy cái này ở đâu? - Tôi tìm thấy.
Cậu tìm thấy?
Cứ nói là đống giấy tờ này đến bằng đường bưu điện.
Đừng đề cập đến tôi. Nguồn tin nặc danh.
Trời ạ, Jonathan, có cả bom napan chết tiệt ở đây nữa.
Hôm nay gửi đi luôn.
Những kẻ này chẳng đang phí hoài thời gian đâu.
Được rồi.
- Cảm ơn cậu. - Được rồi.
Victoria, Luân Đôn
Ba chuyến bay cất cánh. Thang máy bị hỏng nhưng điều đó giúp bạn giữ eo.
Cục Thi Hành Luật Quốc Tế
Ừ, gà tây có vẻ được đấy, anh yêu.
Nhưng quá hạn vài ngày cũng không sao,
miễn là anh phải nấu chín.
Ừ.
Được rồi. Ừ, gặp anh sau, tạm biệt.
Hôm qua họ đã định đến để sửa cái này rồi mà.
- Rob? - Vâng?
Rob, lại đây...
Rex Mayhew chỉ gửi cái này.
Trạm Ai Cập, nguồn tin nặc danh.
Ironlast.
Đúng vậy. Hắn trở lại rồi.
Thu thập tất cả tệp thông tin cậu có thể có về Richard Roper.
Bộ Quốc Phòng, Bộ Ngoại Giao, Ngân Hàng Nước Anh,
Kho Bạc, Trang Thuế và Hải Quan...
Và ta cần cả tệp thông tin của River House nữa.
Vậy thì thu hút nhiều sự chú ý quá.
Thế thì hãy lấp hố nó lại.
Thực hiện một đợt quét ngẫu nhiên vào tất cả người Anh đang sống ở nước ngoài.
Thoát khỏi sự chú ý của River House.
Làm chúng ta giống như một đống tay nghiệp dư
đang mò kim đáy bể ấy.
- Cậu làm được chứ? - Vâng.
Thế thì làm đi.
Chào buổi tối, cô Alekan.
Anh Pine.
Tôi muốn anh mang cho tôi một chai Scotch và sôđa vào phòng tôi, làm ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.