لومړۍ 200 کرښې.
Tên này à? Tên này?
Nào.
TỔ PHỤ JOSEPH
Không, không, không!
Hai nữa nhé?
Được.
Ngài Potiphar đến kìa, quan nội chính của Pharaoh.
Im lặng! Chợ nô lệ thành Avaris,
là hòn ngọc của Ai Cập,
lãnh thổ của Pharaoh, chúa tể muôn dân,
xin kính chào quan nội chính,
đấng thống lĩnh đội thị vệ của Pharaoh,
ngài Potiphar kính mến!
Potiphar! Potiphar!
Potiphar! Potiphar!
Thần có nô lệ tốt lắm. Cả hai đều xuất sắc.
Ngài muốn tên nào? Tên nào?
Ngài chọn ai?
Không.
Không à? Thế còn tên này?
Kia à? Trong góc?
Tên này?
Tên này à? Hắn là kẻ tốt nhất, thưa ngài.
Một tên nô lệ rất tốt, thưa ngài.
Nhìn đầu tóc nó đi.
Xem này. Đôi vai của nó.
Lưng nè. Cánh tay nữa.
Thật hoàn hảo.
À! Răng nữa.
Còn trẻ lắm.
Trông thì khỏe, nhưng e rằng hắn không chăm chỉ làm lụng.
À, thì ngài có thể rèn luyện nó mà.
Tên này...rất biết phục tùng.
Ngoan ngoãn lắm. Nó sẽ làm đủ mọi thứ mà không hề than vãn.
Vì nó biết thân phận.
Nên chẳng bao giờ hé môi, ngoại trừ cầu nguyện.
Phải không nhóc?
Trả lời chủ nhân đi.
Và ngươi cầu nguyện ai?
Thần nào?
Chỉ một Đấng duy nhất, thưa ngài.
Chỉ một vị thần thôi à.
Vậy thì nghèo là phải.
Này nhóc.
Chúa của tôi ban mọi thứ tôi cần, thưa ngài.
Thần đó giờ chẳng giúp được gì ngươi.
Bọn người Semite này rất cuồng tín, thưa ngài.
Sao chứ?
Bọn Semite.
Semite à?
Semite.
Nhưng khi không cầu nguyện, thì chúng làm việc rất chăm chỉ.
Chăm chỉ à?
Vâng.
Ta cũng chưa rõ. Đốc công, ngươi thấy sao?
Đòn roi sẽ khiến hắn hết cuồng tín, thưa ngài.
Ta biết.
Trị nó xong,
thì nó sẽ biết cầu xin mọi vị thần.
Nó còn trẻ lắm.
Dư sức làm nô lệ cả chục năm nữa.
Đồ ngu!
Lẽ ra kiếm được tiền rồi. Mày đã làm lỡ chuyện.
Đồ ngu!
Đức ngài à! Hãy lại gần và nhìn kỹ hơn đi.
Trông cũng hay đấy. Nếu được giá...
Ta sẽ mua.
Ngài chọn ngươi rồi đó! Có nghe chưa? Ngươi được chọn rồi!
phụ đề Việt ngữ: paulthanhson
Đi nào!
Qua bên kia!
Ta là Ednan!
Bọn bây
sẽ ngủ tại đây.
Phải tắm rửa mỗi ngày.
Bà chủ muốn nô lệ phải sạch sẽ
và kín tiếng.
Bà ấy ngủ
mười sáu giờ mỗi ngày.
Nhớ đấy.
Hàng ngày trước khi làm việc...
phải tôn vinh thần Amun,
là chúa tể các thần linh.
Và tôn vinh là cách cho bọn bây được sống tại đây.
Vinh danh Amun toàn năng!
Vinh danh Amun toàn năng!
Vinh danh Amun toàn năng!
Vinh danh Amun toàn năng!
Mày sùng đạo mà nhóc.
Sao không tôn vinh thần của chúng ta?
Không, thưa chủ nhân. Làm vậy không được.
Là sao?
Tôi... tôi chỉ cầu nguyện với Chúa của tổ phụ tôi.
Mày sẽ không gặp Chúa ở Ai Cập đâu.
Sao không chịu nhận ơn phước của thần Amun?
Tao chỉ cần nhân công,
chứ đâu cần thánh nhân.
Rồi tao sẽ dạy mày biết cách thờ phượng các thần linh của tao.
Giờ thì ngủ đi! Tất cả bọn bây!
Nhanh lên! Nhanh!
Không được làm đục nước.
Theo tao.
Xếp vào chỗ mát.
Lấy nước đầy bình.
Chạy đi, thằng nhóc thánh thiện!
Tao bảo chạy!
Cố lên nhóc.
Chúa của mày ở đâu hả?
Chắc đâu có mạnh bằng tao.
Mày chịu tôn vinh Amun chưa?
Hử?
Chưa à?
Mày làm đổ nước rồi!
Lấy lại đi.
Làm ngay.
Muốn chống đối à?
Hử?
Coi nào. Dốc sức làm đi.
Làm đi.
Bản hướng dẫn đã quá rõ.
Nhưng tôi nghĩ...
Phải dọn sạch khu vực này.
- Xem này. - Mày làm gì vậy, thằng ngốc?
Gạch để xây tường,
chứ đâu phải ở đây.
Im đi. Tên nô lệ này làm đúng. Phải để đây.
Đất đằng kia
rất xốp. Một tháng sau đền sẽ lún.
Rồi cả hai ta sẽ mất đầu.
Làm theo kế hoạch đi, Ednan.
Đúng kích thước như tôi ghi.
Chỉ có vậy.
Gì?
Nó chẳng ích gì với tao. Tao không biết đọc, đồ ngốc.
Để tôi.
Nô lệ mà biết đọc sao?
Theo chỉ dẫn, thì phải bắt đầu từ đây.
Tên nô lệ đó, là ai vậy?
Joseph người Semite, thưa bà chủ.
Anh ta đọc được hoạ đồ?
Vâng, bà chủ.
Sao lại có nhiều vết roi?
À, tôi...
Nô lệ mà, bà chủ.
Đâu có khác gì mấy đứa kia.
Phải khác chứ!
Một đốc công giỏi phải nhận ra đó là người đặc biệt.
Vợ ta muốn ban thưởng cho ngươi, kiến trúc sư.
Khu vườn này đúng là một kỳ quan.
Đẹp vô cùng.
Cảm ơn bà chủ. Tôi chỉ muốn được phục vụ.
Làm tốt lắm.
Ta sẽ ban thưởng hậu hỉ.
Ngươi muốn gì nào?
Nếu không quá đáng,
Tôi chỉ xin mua lại tên nô lệ của ngài.
Kẻ biết đọc hoạ đồ,
Người Semite.
Potiphar, em nghĩ chàng cũng ưu ái hắn.
Ta ư?
Phải.
Và kiến trúc sư nói đúng lắm.
Phải biết dùng một tên nô lệ như vậy.
Hắn có phong thái nho nhã,
nên làm lụng vất vã cũng phí.
Gọi tên Semite lại đây.
Semite! Lại đây!
Nghe nói ngươi được việc lắm.
Tạ ơn Chúa, vì Ngài đã ban ơn cho tất cả chúng ta.
Gì chứ?
Ngài còn nhớ mà, chủ nhân.
Hắn cứ luôn nói về Chúa của hắn.
Ta khuyên ngươi nên cẩn thận.
Ở Canaan ngươi muốn thờ ai thì tuỳ, còn ở Ai Cập,
thì chỉ có Pharaoh, con của thần Ra mới là chúa.
Ngươi muốn phạm thượng à nhóc?
- Không, thưa chủ nhân. - Tốt.
Tôi luôn kính cẩn và hết lòng phục vụ ngài,
nhưng tôi không thể chối bỏ Chúa của mình.
Một tên nô lệ cứ cố chấp giữ lập trường.
Nàng thấy sao, phu nhân?
Tại mình cứ quen nghe lời tâng bốc.
Chứ nếu phát triển điền trang này,
mà có một nô lệ biết chữ nghĩa và tính toán,
thì rất quý,
nhất là nếu mình dạy hắn biết chữ của mình.
Ngươi thấy đấy.
Là thượng quan của Pharaoh,
ta có quyền hành gì trong tư thất đâu?
Nô lệ thì dạy ta về đạo giáo.
Vợ thì chỉ cách điều hành trong nhà...
Người vợ đảm đang phải biết nghĩ
chuyện gì có lợi cho cả nhà.
Đưa nô lệ vào nhà là có lợi sao?
Ai cũng nói việc gì hắn nhúng tay vào cũng đều thành công.
Phải không?
Đúng vậy, thưa ngài.
Ngươi tên gì?
Tôi là Joseph, thưa chủ nhân.
Joseph, con trai của Jacob.
No comments yet. Be the first to leave one.