لومړۍ 200 کرښې.
CHỨNG NHẬN TRÁI PHIẾU
John Wick, bị khai trừ.
Có hiệu lực từ 6:00 tối, Giờ chuẩn miền Đông.
ĐỐI TƯỢNG: JOHN WICK
CẬP NHẬT: 6:00 TỐI
TIỀN THƯỞNG: 14 TRIỆU ĐÔ LA
Mong anh Wick có thể trốn thoát đến một nơi an toàn.
Cậu ta biết luật mà lại cố ý vi phạm.
Còn giết người trên đất của Hội nữa, Charon.
Ngài nghĩ anh ta thoát được không?
Số tiền thưởng 14 triệu đô la
khiến mọi bang hội trong thành phố đều muốn lấy đầu cậu ta.
Tôi nghĩ xác suất là 50-50.
Mày tưởng bệnh viện sẽ giúp mày ư?
Không đâu!
Chúng sẽ giết mày ngay khi mày đỡ bệnh.
Nhưng tao biết rõ.
Tao biết mà. Tao biết mình…
Tích tắc, anh Wick.
Tích tắc.
Tích tắc.
Tích tắc. Tích…
Không còn thời gian để lãng phí đâu, anh Wick!
- Đến Thư viện Công cộng New York. - Vâng.
Đổi kế hoạch.
Đến Khách sạn Continental. Anh giao nó cho người lễ tân được không?
Được, anh Wick.
Chó ngoan.
Chó ngoan.
John Wick, bị khai trừ.
Có hiệu lực sau 20 phút.
Tôi có thể giúp gì?
Truyện cổ tích Nga. Tác giả Alexander Afanasyev.
Tuyển tập truyện cổ Nga xuất bản năm 1864.
- Tầng hai. - Cảm ơn.
"Hãy nghĩ về cội nguồn của ta.
Ta đâu phải sinh ra để sống như cầm thú
mà là để tuân theo đức hạnh và tri thức".
Dante.
Anh trông hơi phờ phạc đó, John.
- Ernest. Tôi vẫn còn thời gian mà. - Sắp hết rồi.
Có gì khác biệt chứ?
Anh chắc anh muốn làm vậy chứ?
- Số tiền 14 triệu rất lớn. - Không xài được thì đâu có lớn.
Chết tiệt.
Chết tiệt.
Hát lại nào.
John Wick, bị khai trừ.
Có hiệu lực sau mười phút.
Báo cho họ biết, Bowery sẽ tuân thủ lệnh khai trừ.
Không giúp đỡ. Không phục vụ dưới bất cứ hình thức nào.
Bác sĩ!
Bác sĩ, là Wick đây!
Cậu Wick.
Không. Cậu không nên ở đây. Sắp đến giờ rồi.
- Tôi biết, làm ơn. Còn thời gian mà. - Không! Tôi không thể.
Tôi vẫn còn năm phút!
Làm ơn.
Mau vào đi.
Được rồi, ngồi đó đi.
Được rồi, để tôi xem nào.
Vết thương đâm thủng.
Vết thương sâu đó.
Bị cắt vào động mạch.
Đây.
Được rồi.
John Wick, bị khai trừ.
Có hiệu lực sau một phút.
Bác sĩ?
- Bác sĩ? - Ừ, được phân nửa rồi.
- Còn năm giây. - Ừ.
John Wick, bị khai trừ.
Có hiệu lực sau năm,
bốn…
Ba, hai…
Một.
Tôi rất tiếc, cậu Wick.
Tôi biết. Luật là luật.
Ừ, luật là luật.
John Wick, 14 triệu đô.
Hợp đồng mở bắt đầu có hiệu lực.
Tất cả các dịch vụ đều bị đình chỉ.
CẬP NHẬT: HỢP ĐỒNG KHAI TRỪ CÓ HIỆU LỰC
ĐANG GỬI TIN NHẮN ĐẾN
Vậy là bắt đầu rồi.
Kệ trên cùng. Bên phải.
Phải. Uống bốn viên.
Chúng sẽ cho cậu sức chống chịu cơn đau.
Cậu Wick?
Họ sẽ không tin tôi đã dừng đúng giờ.
- Nhưng đúng vậy mà. - Họ sẽ biết.
Biết gì?
Tôi đã chỉ cho cậu chỗ để thuốc.
- Ở đâu? - Ở đây.
Dưới xương sườn cụt. Chớ bắn vào…
Chờ đã!
Một viên chắc chưa đủ đâu.
Ừ. Được rồi.
Nhớ đừng bắn trúng…
Chúc may mắn, cậu Wick.
Cảm ơn, bác sĩ.
Đại ca, là hắn đó.
Đi. Đi làm giàu thôi.
Nhanh lên!
Phá khóa đi!
Chính là hắn.
Đúng vậy.
Bảo với họ rằng hắn sắp đến chỗ góc đường.
John Wick. Hợp đồng mở.
Tiền thưởng tăng lên 15 triệu.
Cậu sẽ đi đâu đây, Jonathan?
NHÀ HÁT TARKOVSKY
Chúng tôi đóng cửa rồi.
Đã lâu không gặp.
Thắt lưng nữa.
Dẫn anh ta đi.
Hẹn gặp lại.
- Hẹn gặp lại. - Hẹn gặp lại.
Làm lại đi!
Làm lại!
Jardani.
Cậu về nhà làm gì?
Cậu chìa ra như thể đó là câu trả lời.
Tôi vẫn còn tấm vé của mình.
Sau bao hỗn loạn cậu đã gây ra trong mấy tuần qua,
cậu nghĩ tấm vé còn giá trị sao?
Cậu quên rằng tộc Ruska Roma chịu ràng buộc với Hội Tối Thượng,
và Hội Tối Thượng cai trị tất cả sao?
Họ có thể giết tôi chỉ vì nói chuyện với cậu.
Cậu kính trọng tôi bằng cách đem chết chóc đến trước cửa nhà tôi.
Ôi, Jardani, cậu đã trở thành thứ gì vậy?
Tôi là Jardani Jovonovich.
Đứa con của Belarus,
đứa trẻ mồ côi từ bộ tộc của bà…
Bà nhất định phải giúp tôi…
Bà bị ràng buộc với họ nhưng bà vẫn còn nợ tôi.
Rooney, đủ rồi!
Đi theo tôi.
Tôi nợ cậu ư? Tôi chẳng nợ gì cậu, Jardani.
Khi các học trò của tôi mới đến đây,
chúng chỉ mong một điều: một cuộc đời không đau khổ.
Tôi cố xóa bỏ ý niệm trẻ con đó của chúng,
nhưng cậu biết đấy,
nghệ thuật là đau khổ.
Cuộc đời là bể khổ.
Và cậu đã tìm được cách thoát ra.
Nhưng giờ cậu lại trở về nơi bắt đầu.
Tất cả vì điều gì?
Vì một chú cún ư?
Nó không chỉ là một chú cún.
Những kỷ niệm thân quen nhỉ?
Xoay tròn.
Xoay tròn.
Ngồi đi.
Dù tôi có muốn giúp cậu
thì cũng không giúp được, Jardani.
Hội Tối Thượng muốn mạng của cậu.
Làm sao có thể chống lại cơn gió?
Làm sao có thể xẻ núi?
Làm sao có thể lấp biển?
Làm sao có thể chạy trốn khỏi ánh sáng?
Dĩ nhiên, cậu có thể nấp vào bóng tối.
Nhưng họ cũng ở trong bóng tối.
Nói đi, Jardani. Cậu thật sự muốn điều gì?
Thông hành.
Cậu muốn đi đâu?
Casablanca.
Đường lên thiên đường bắt nguồn từ địa ngục.
Thỏa thuận vậy đi.
Đưa tôi tấm vé của cậu.
Tôi sẽ xé vé cho cậu.
Nếu đó là điều cậu thật sự muốn.
Với vết thẹo này, Jardani, tấm vé của cậu đã được xé.
Cậu không được về nhà nữa.
Đưa cậu ta lên thuyền cứu sinh.
Tạm biệt.
Tạm biệt.
Chào mừng đến Khách sạn Continental. Tôi có thể giúp gì?
THẨM PHÁN
Thưa ông,
có một Thẩm phán đến gặp ông.
Vâng, thưa ông.
Quản lý đang ở trong sảnh chờ.
Tôi cho là cô đến để bàn về John Wick.
Nếu là vậy, ta có thể nói ngắn gọn.
Tôi đã bảo cậu ta rời đi nhưng cậu ta từ chối.
Chuyện chỉ có thế.
- Anh Wick đã phạm luật. - Phải.
- Và tôi không hề biết cậu ta ở đâu… - Ông nhầm rồi.
Tôi không đến đây vì anh Wick.
Tôi đến vì anh ta đã phá luật tại khách sạn này.
Máu đã đổ trên đất của khách sạn này. Đúng chứ?
Phải.
Sự thật là cái xác ngày càng đông cứng sau những bức tường này.
Tôi muốn xem qua.
Santino D'Antonio.
Một thành viên mới của Hội Tối Thượng bị anh Wick giết
khi đang tìm chỗ trú ẩn tại Khách sạn Continental.
Có lẽ là một viên .45 ACP.
Tôi đâu thể kiểm soát hành động của John Wick.
No comments yet. Be the first to leave one.