لومړۍ 200 کرښې.
Đưa xuống bàn cuối
- Shaun. - Gì?
- Anh nghe em nói chứ? - Tất nhiên.
Em biết anh ấy là bạn thân, nhưng hai anh sống cùng nhau.
Anh biết...
Không phải là em không ưa Ed. Ed, không phải tôi không ưa cậu.
Tốt thôi.
- Chỉ là thật tốt nếu ta... - Địt.
...dành thêm thời gian cho nhau. - Đéo gì.
- Chỉ hai ta mà thôi. - Mẹ mày.
Có Ed ở đây, em mà đưa bạn tới...
thì mọi thứ lại tệ hại.
- Nghĩa là sao? - Anh không thấy khó xử à?
Không, anh hỏi "tệ hại" nghĩa là gì?
Nghĩa là làm xấu đi.
Ờ, đúng.
Ý anh là, không phải anh không ưa David với Di.
- Không phải tôi không ưa các cậu. - Tốt thôi.
Và anh muốn dành thời gian bên em.
Chỉ là Ed không có nhiều bạn.
Bọn mày uống gì không?
Ai uống không?
Không, cảm ơn.
Tôi biết...
bạn bè rất quan trọng với Shaun
Nhưng anh nên dành thời gian chăm sóc mình.
Daffs hay đưa tôi đi xem mấy tòa nhà
còn tôi thì dẫn anh ấy vào nhà hát.
- Tôi không thấy nóng trong nhà hát. - Bữa ăn thế nào?
- Kỉ niệm sớm ngày các cậu gặp nhau à? - Đó là tuần trước.
- Vậy đây là dịp đặc biệt gì? - Chúng tôi đi ăn.
Shaun. Thịt lợn.
Shaun, em muốn nói em cần nhiều hơn,
hơn là dành cả buổi tối ở Winchester.
Em muốn được vui vẻ.
Em muốn anh muốn muốn thấy thế.
Nghe này. Em bắt đầu nói giống mẹ anh.
- Mà em cũng chả rõ. - Cậu chưa gặp mẹ anh ấy?
- Chưa. - Cậu biết xoay xở khi gặp chứ?
- Bà ấy không... - Anh ngượng với mẹ à, Shaun?
- Không, tôi yêu mẹ tôi. - Tôi yêu mẹ anh ấy.
Ed!
- Shaun! - Liz.
Anh hiểu em muốn nói gì và anh đồng ý.
Ta nên ra khỏi đây. Ngày mai sẽ bắt đầu.
Anh sẽ đặt chỗ ở nhà hàng, nơi làm mọi loại cá.
Chỉ có hai chúng ta.
Anh hứa mọi thứ sẽ thay đổi.
Thật không, Shaun?
Hết giờ rồi các quí ông.
Shaun?
"Người chơi thứ hai vào game."
Không đi làm à?
"Người chơi thứ hai rời game."
Tối qua cửa trước mở.
- Tôi không vu cho anh. - Tôi biết.
- Đó là Ed. - Tôi biết.
Tôi không thể sống thế này.
Hãy nhìn vào thực tế. Ta không còn là sinh viên.
- Pete... - Cậu ta không kiếm tiền.
- Có mà. - Làm thế nào? Thuốc phiện à?
Tôi nhớ cậu ấy có bán cần sa.
Đúng, một lần ở trường. Bán cho anh.
Tôi quen cậu ấy từ tiểu học. Có cậu ấy bên rất là vui.
Vì cậu ta giống đười ươi?
- Thằng mất dạy. - Để cậu ta yên.
Công nhận thi thoảng cậu ta khá là ngộ.
Như hôm chúng ta uống rượu và chơi Tekken 2.
- Lúc nào thế? - 5 năm trước.
Khi nào cậu ta về?
Ê, nghe này... Góc trái.
- Uh-huh. - Tôi phải nói... Nạp đạn.
- Được rồi. - Um, từ lúc... Bắn đẹp lắm!
Cảm ơn.
Chờ 2s.
- Sao hả, Noodle? - "Lấy được gì không?"
- Không. - "Eball bảo cậu đang giữ."
- Tôi chả có gì cả. - "Không có gì?"
Chưa có gì, gọi lại sau đi.
- Nghe này... - Ed...
Nếu không đi làm thì cậu dọn dẹp nhà được chứ?
Và cậu có thể ghi lạitin nhắn ở máy trả lời tự động chứ?
- Được. - Không thấy vất vả chứ?
Viết vài thứ lên giấy?
- Không. - Tốt.
Dom à...
Thôi nào, vui đấy chứ.
- Cậu định dọn dẹp không? - Tôi không làm cho hắn.
Vậy hãy làm vì tôi.
Tôi xin lỗi, Shaun.
- Không sao đâu. - Không phải.
Tôi xin lỗi, Shaun.
Oh!
Ôi lạy Chúa, thật ghê tởm.
- Tôi sẽ ngừng khi cậu hết cười. - Tôi không cười.
- Nghe đi. - Cậu nghe thì có.
"Shaun, em đây. Hôm nay em có việc
"Anh có thể đặt bàn lúc 8h khong?
"Em sẽ cố làm xong sớm, tạm biệt."
Mày chết con ạ.
- Còn chút tiền lẻ không ngài? - Đây.
Cẩn thận, mù hả?
"Tàu thăm dò Omega 6 của Mĩ...
"đã vô tình rơi xuống Anh
"và vỡ làm nhiều mảnh..."
Nelson?
Nelson?
Chào chú. Hôm nay không mua bia à?
Bây giờ vẫn sớm.
Tập trung lại. Tập trung nào mọi người.
Tập trung nào.
Hôm nay ngài Sloman nghỉ
Có vẻ Ash mệt vì dở giời,
do đó tôi đóng vai trò...
- Thằng già. - Nhân viên có kinh nghiệm.
Nếu ta cùng hợp tác...
- Ai đấy? Chào mày. - Noel?
Tối qua tao say khướt.
Rồi, tao sẽ nói. Nó mới tóm Henry.
Được rồi, gặp sau nhé.
- Tiếp đi. - Cảm ơn.
Như ngài Sloman vẫn nói, Cái tôi chỉ có trong mẩu bánh, không có cái tôi trong đội.
Chính xác là bánh thịt.
Vì thịt (meat) đảo ngược là đội (team).
Tắt điện thoại đi, không phải nơi công cộng.
- Đừng để hói ông nội. - Thề có chúa tôi mới 29 tuổi.
- Cậu bao nhiêu? 20? 21? - 17.
Vậy à...
Tôi biết cậu không muốn ở đây. Tôi đã có kế hoạch cho đời mình.
Lúc nào thế?
Ông bị dính mực đỏ.
Mày đấy à.
Nó có mọi tính năng cơ bản.
Có các kênh nghệ thuật sống ở đây.
Cô có thể xem canh giải trí. Tôi cũng không rõ.
Kênh tinh tức, và...
- các kênh khác. - "Nhiều hiện tượng quái dị..."
"đang diễn ra..."
- Shaun. - Tôi đang có khách.
Bố anh tới.
Không phải bố tôi,
Bố dượng.
Philip.
Shaun.
Hôm qua cậu quên à?
- Không. - Chuyến thăm hàng tháng.
Không, tôi không quên.
Cậu nên mang hoa vì cậu đã quên "Ngày của mẹ".
Sẽ mang.
Đừng mang thứ rẻ tiền cắt ở sân sau.
Sẽ không phải thế.
Ngày mai chúng tôi sẽ chờ cậu.
Được.
Cậu dính mực đỏ.
- Tôi tưởng không phải nơi công cộng? - Cái gì?
Sao anh được phép nói với bố như thế?
Đó không phải bố tôi, mà là bố dượng.
Thứ hai, đó là trường hợp khẩn cấp.
Mua mấy bông hoa á?
Noel, đừng lôi việc đời tư vào nơi làm việc.
Shaun, Liz gọi cậu.
- Chào. - "Em đây."
- Chào. - "Anh nhận tin nhắn chưa?"
- Rồi. - "Mọi việc ồn chứ?"
- Ổn. - "8h, nhà hàng có cá?"
"Tuyệt lắm. Gọi em sau nhé."
- Chào, Liz. - "Tạm biệt."
Liz ở văn phòng. Không có gì đáng lo cả.
Thưa ngài?
Xin lỗi, chúng dành tặng mẹ tôi.
"Tặng người mẹ tuyện vời" hay "Siêu mẹ"?
- Cái đầu tiên. - Được.
"... London đang trở nên náo loạn..."
- Lạy chúa tôi! Shaun! - Yvonne.
Oooh! Cậu thế nào?
- Vẫn sống sót. - Cậu sống quanh đây à?
- Ừ, cậu thì sao? - Tớ mới mua nhà.
- Mua? - Tớ biết, hơi bất ngờ
- Người yêu cậu vẫn là...? - Liz.
Thật tuyệt khi biết điều đó. Mấy năm rồi nhỉ?
- Khoảng 3 năm và 1 tuần. - Dịp gì đặc biệt à?
- Chúng tớ sẽ đi ăn tối. - Ở nhà hàng hả?
Ờ...
Nghe đi!
- Cậu không cảm ơn tôi à? - Vì cái gì?
Dọn dẹp.
- Trông vẫn thế. - Tôi làm chút bia khi dọn xong.
"Nhà hàng Fulci đây. Xin giữ máy"
- Đọc tin nhắn của cậu chưa? - Gì cơ?
Mẹ cậu hẹn tối mai.
Liz hỏi về bữa tối ở nhà hàng.
Rồi mẹ cậu gọi lại rủ tôi đi ăn.
- "Nhà hàng Fulci." - Tôi biết hơi gấp....
nhưng tôi có thể đặt 1 bàn hai người lúc 8h tối nay không?
"Xin lỗi, chúng tôi đã hết bàn."
Mẹ cậu không bảo thế đâu.
Chúng tôi sẽ đi đâu đây?
- Winchester. - Chỗ đấy còn không làm thức ăn.
- Vẫn còn Breville. - Ed, nơi đấy tệ lắm!
Chào.
No comments yet. Be the first to leave one.