لومړۍ 200 کرښې.
Dậy đi! Dậy mà xem thằng con ông nó học hành kiểu gì!
Ông mà không dạy dỗ tử tế. Sớm muộn nó cũng hư hỏng.
Ngủ, ngủ, ngủ! Suốt ngày chỉ biết có ngủ!
Trên đời có ông bố nào như thế không chứ?
Như thế thì làm sao mà dạy được con.
Vào một ngày nắng đẹp, bố em mua cho em một gói kẹo
Em cho em La một cái
thế rồi em La mới cho em xem trym của em ấy ^_^
Ôi trời ạ, của em ấy Chẳng giống của em tẹo nào...
Có gì ghê gớm đâu?
Đọc tiếp đi. Đúng là đồ con mất nết.
Thì ra trym của con trai với con gái khác nhau!
Đúng là kỳ lạ!
Con viết đây hả? Khá lắm!
Này! Có thấy...
Mã Đông!
Đồ thần kinh!
- Mẹ ơi! - Mã Sơn!
Đưa đây cho bố!
Nói thật đi! Rồi bố tha cho.
Còn lấy gì của bố nữa không?
Không! Con chẳng lấy gì của bố cả! Mẹ ơi!
Sao ông đánh nó!
Thần kinh! Ông đúng là đồ thần kinh
Ông bị làm sao thế?
Ai bảo ông đánh nó?
Tôi bảo ông khuyên bảo nó chứ có bảo đánh nó đâu.
Nó có làm gì đâu mà đánh nó!
Đúng là cái đồ vũ phu!
Lúc nào cũng chỉ biết đánh người!
Bố suốt ngày đánh con!
Được rồi, nín đi con!
Ông nhìn cái gì thế hả?
Ông nói xem!
..:: TẦM THƯƠNG ::.. Phụ đề © Thaidonganh
Thưa sếp... Tôi không tìm thấy ... súng của tôi!
Ý tôi là, Tôi... không thấy súng!
Thưa sếp, Tôi... Tôi không tìm thấy súng!
Thưa sếp... Tôi... Tôi... Tôi hứa. Tôi sẽ lấy lại.
Bố!
Bố!
Có phải hôm qua đám cưới cô
bố để quên ở đó?
Đám cưới?
Anh! Cạn ly!
Tối qua có bao nhiêu người tới dự đám cưới?
- Em có nhớ không? - Không.
Chắc có khoảng 50 người,
em cũng không nhớ rõ lắm.
Thế ai ngồi cạnh anh?
Sếp anh, với ông huyện trưởng.
Cái đó anh biết.
Nhưng lúc anh say thì ai ngồi bên cạnh?
- Không nhớ à? - Không ạ.
Ai đưa anh về nhà?
Có nhớ không?
Alô.. Dạ vâng. Vui! Vui lắm!
Cảm ơn!
- Không nhớ gì à? - Không ạ.
Thế hôm qua ai là người ra về cuối cùng?
Cũng không nhớ à?
Không ạ.
- Thanh Sơn, cứ để kệ nó! - Điện thoại của em.
Ai đấy? Dạ, dạ!
Dạ cảm ơn ạ. Em biết rồi, Đẹp lắm ạ. Em cảm ơn
À quên chị có biết..
tối qua ai đưa anh trai em về nhà không ạ?
Anh trai em, hôm qua anh ấy say quá.
Mã Sơn! Hôm qua anh ấy say.
- Cúp máy đi! - Anh trai em
Anh đi đây.
Anh à, thế có chuyện gì?
Nói em nghe, Em muốn giúp anh!
Hai đứa không giúp được đâu!
Khóc cái gì mà khóc?
Em chẳng nhớ gì cả.
Em không nhớ có bao nhiêu khách.
Cũng không nhớ ai ngồi cạnh anh
Thôi không nhớ cũng không sao.
Em chẳng nhớ ai đưa anh về.
Cũng chẳng biết ai về cuối cùng
Nín đi! Nín đi! Nín đi! Nín ngay!
Được rồi, khi nào nhớ ra thì nói cho anh!
Anh ơi, nhớ cái gì? Nói cái gì?
Anh ơi!
Anh ơi! Đây là danh sách khách mời
Anh xem có giúp được anh không?
Được rồi!
Mỳ đây.
Mỳ...
Mã thám trưởng, Ăn bát mì nhé?
Sao ông lại bán mì ở đây?
thế ông không phải thợ xây à?
Thợ xây? Tôi bán mì mà.
Ông nội tôi cũng bán mì.
Thế chắc bố ông là thợ xây?
À vâng! Bố tôi là thợ xây.
- Ông họ Lưu phải không? - Lưu lắp bắp.
Sao không thấy ông nói lắp?
L...L... ắp, Có chứ.
Đúng là lắp thật!
Mỳ đây.
Cố nghĩ xem. Nghĩ kỹ lại.
Tối qua tôi ngồi ở đâu?
Anh nghĩ đi. Tối qua anh ngồi đâu?
Tôi không nhớ. Hôm qua say quá.
Không đâu.
Tôi nghĩ anh không say. Chỉ hơi cao hứng chút thôi.
Thôi mà! Nói cho tôi biết đi
Đùa đấy à?
Tôi không tin là anh không nhớ gì cả,
kể cả anh có say đi nữa.
Tôi không nhớ thật mà!
Đi chỗ khác!
Nói tôi với.
Tôi ngồi chỗ nào?
ở ngay bàn tiệc chính!
Anh ngồi ở vị trí chủ tọa,
Đại diện cho cha mẹ anh.
bên trái anh là ông huyện trưởng bên phải anh là ông đồn trưởng.
Nhưng anh có chịu ngồi yên đâu,
khi tiệc cưới bắt đầu.
Lúc đó anh rất là phấn khởi.
Nhiều người tới chúc rượu anh.
Chưa bao giờ thấy anh uống nhiều thế.
Tửu lượng của anh thật đáng nể.
Thật đấy!
- Thế sau đó? - Sau đó anh bắt đầu xỉn.
Rồi sao nữa?
Rồi người ta đưa anh về.
Sao nữa?
Sau đó thì tôi không nhớ!
Thế có chuyện gì à?
Nói xem tôi có giúp được gì không.
Ai đưa tôi về?
Lão Tưởng.
Dám nghi ngờ cả tao?
Tao đã cứu mạng mày hồi đi lính.
Tao lại cứu mày lần nữa.
Giờ tôi chẳng tin ai cả.
Mày là cảnh sát mà. Muốn làm gì thì làm.
Lão Ma Cây.
Sao lão không hỏi tôi bị mất cái gì?
Chứng tỏ...
...lão biết tôi bị mất gì đúng không?
Mày bị mất súng.
Sao lão biết?
Tao biết chứ.
Nhìn cái mặt mày. Là tao biết chỉ có mất súng mới thế.
Trả súng cho tôi. Trả đây.
Trả cho tôi.
Thế mày mất súng thật à?
Bao giờ?
tối qua.
Đi đám cưới mà mang súng làm gì mày?
Hôm đó có thằng tù trốn trại.
Nhanh lên.
Đi tìm Chu Tiểu Cương.
Chu Tiểu Cương?
Tối qua nó đưa mày về nhà.
Đi xem có rơi trong xe của nó không. Nhanh lên!
Có biết nhà nó không?
- Ở đâu? - Nhà Trắng.
Mã Sơn. Phải anh không?
Em đây mà, Tiểu Minh đây. Em vừa mới về.
Anh không nhớ em à?
Anh tìm Chu Tiểu Cương à?
Anh ấy không có nhà. Anh ấy cho em ở nhờ.
Em đang dọn dẹp chưa xong.
Bừa bộn lắm. Không dám mời anh vào.
Vợ anh khỏe không?
Tiểu Vân là người vợ tốt.
Em cũng biết thế.
Thế nên... Em đã lấy chồng.
Em lấy chồng ở Quảng Châu.
Chắc anh nghĩ là giờ em nhàn hạ lắm hả.
Chồng em bỏ em.
Giờ em quay về... Em lại quay trở về.
Anh muốn gặp Chu Tiểu Cương?
Anh ấy không có ở đây.
Thế thôi, anh về đây.
Mã Sơn.
Chu Tiểu Cương!
Mã Sơn huynh đệ!
Anh lấy đồ của tôi!
Trả đây!
Tôi đâu có lấy gì đâu?
Trả đây!
Hút điếu thuốc đã...
Có trả hay không?
Tôi lấy bao giờ?
Tối qua.
Tối qua? tối qua tôi với anh uống rượu ở đám cưới Mã Quyên mà.
Tôi với anh đều uống nhiều.
Sau đó lão Ma Cây đưa anh về.
Chắc anh không nhớ.
Anh lấy đồ của tôi.
Hiểu rồi, hiểu rồi.
Thực ra tôi chỉ muốn giúp cô ấy.
Cô ấy chỉ có một thân một mình cũng khó khăn lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.