لومړۍ 200 کرښې.
Xúc sắc phải xoay 15 vòng, đó là tiêu chuẩn của chúng ta.
Nếu xoay quá ít, bầu không khí sẽ không đủ căng thẳng.
Nếu quá nhiều, thời gian cược sẽ quá dài.
Như vậy sẽ giảm thu nhập sòng bạc.
Mỗi sòng bạc đều có những người như chúng tôi.
Giống như tướng quân bảo vệ lâu đài cổ xưa vậy.
Có những người muốn thắng một khoản tiền lớn,
chúng tôi sẽ phụ trách giết họ không còn manh giáp.
Đánh bạc không phải nói về kỹ thuật.
Là nói về vận may.
Bất cứ kẻ đánh bạc nào cũng từng trải qua cảm giác này.
Khi may mắn, không gì thể ngăn cản được.
Đồng thời, khi chúng ta may mắn,
không ai mong thắng chúng ta cả.
Nhưng điểm khác nhau là...
Khi bạn may mắn, chúng tôi có thể đổi người chia bài.
Cho đến khi đổi được một người may mắn hơn bạn.
Còn bạn thì không thể đổi bản thân mình.
Từ nửa năm trước cho đến tối hôm nay.
Tôi vẫn chưa gặp được ai may mắn hơn mình.
Vô Hạn Phục Hoạt - Second Time Around
A Nhân, chúc mừng nhé.
A Tô nói với tôi Bo Bo có thai hai tháng rồi.
Thật là tốt.
Cảm ơn.
A Huy không làm nữa hả?
Cậu ấy là ai?
Là cháu của chú Vạn.
Đến làm gì?
Chia bài.
Tên nhóc này chí khí rất cao.
Cậu ấy làm sòng bạc ở phố Tàu chưa đến hai năm.
đã chê trình độ ở đó kém quá,
nên đến câu lạc bộ chúng ta làm việc.
Nhưng tôi nghĩ cậu ấy cũng không làm được bao lâu.
Bởi vì lúc ứng tuyển cậu ấy nói với tôi,
muốn làm người chia bài ở Caesar’s Palace của Las Vegas.
Chỗ chúng ta chỉ là trạm dừng giữa đường của cậu ấy thôi.
Đúng rồi.
Chú Vạn, món nợ tối qua đã tính xong rồi.
Tổng cộng là 1,2 triệu đô.
Ngày mai là Giáng Sinh, qua kỳ nghỉ dài,
tôi mới có thể gửi vào ngân hàng.
Được rồi, Giáng Sinh vui vẻ nhé.
Cảm ơn, chúc chú giáng sinh vui vẻ.
Nè Billy!
Có chuyện gì?
Tôi đang nghĩ, A Nhân đúng là một người rất giỏi.
Chúng ta đều thấy, anh ấy rất chăm chỉ.
Tôi hy vọng, nếu có cơ hội,
anh có thể nói tốt vài câu trước mặt chú Vạn không?
Chú Vạn thích cậu vì cậu trung thành.
Nhưng A Nhân rất thích khoe khoang.
Chúng ta giới thiệu cậu ấy, càng không có lợi gì cho cậu ấy.
Đúng là súc sinh. Nuôi mày hơn nửa năm rồi, còn sủa lung tung.
Chỉ là sinh con mà thôi, đâu phải ba chết.
Nếu anh lo lắng tiền sữa, cùng lắm tôi trả một nửa.
Không phải tôi lo. Chỉ là tôi đang nghĩ đến...
Cái tên lúc nãy cậu nói ở phòng thay đồ.
Nhưng thế giới chính là như vậy.
Sòng bạc giống như trường tiểu học.
Câu lạc bộ tư nhân giống trường trung học.
Mọi người đều muốn vào một trường đại học tốt.
Mà tốt nhất là ở Las Vegas.
Mọi người tranh giành biểu hiện là vì cái gì?
Chỉ hy vọng có thể làm một người chia bài phòng VIP.
Cược với khách một ván lớn.
Anh từ bỏ đi, A Nhân.
Hai năm trước không phải anh đã đến Las Vegas ứng tuyển sao?
Nhưng họ nói sát khí của chúng ta không đủ, không khống chế được đại cục.
Tôi không định từ bỏ. Cho dù tôi không làm được.
Tôi hy vọng con trai tôi có thể.
Cũng không phải anh làm được, là tinh trùng của anh thôi.
Lỡ sinh ra con gà mái con thì sao?
Vậy phải làm sao?
Quất cậu bây giờ!
Đợi đến khi con bé 16 tuổi,
anh phải lo con bé bị người ta quất thì có.
Cậu nói lại đi.
Nghe thấy "vèo" một tiếng không?
Tôi thành công rồi. Có tiếng rồi.
Đồ thần kinh. Người ta bịa chuyện lừa chúng ta thôi.
Trên đời này làm gì có người lợi hại như vậy. Có thể luyện đến cảnh giới đó chứ?
Cậu không tin à?
Nhìn kìa "vèo" một tiếng.
Nghe điện thoại đi.
A lô?
Cô nói gì?
Tôi hỏi cô đang nói gì?
A Nhân!
Sao mày cứ sủa tao hoài vậy?
Được, để tao tìm một con chó có bệnh da liễu về hiếp mày.
Được rồi...
Em đang thu dọn đồ đạc.
Gặp nhau ở Las Vegas.
Chờ chút!
Bo Bo!
Mẹ kiếp, anh về đi.
Bo Bo!
Tránh ra.
Bo Bo!
Bo Bo!
Anh đừng vào.
Anh phải nói rõ với em.
Tuần trước không phải đã nói với anh rồi sao?
Hai chúng ta không hợp nhau được.
Cái gì mà không hợp chứ? Không hợp thì làm sao có con được.
Mở cửa ra!
Buông tôi ra!
Bỏ đi!
Cái cũ không đi, cái mới không đến, tìm người khác đi.
Anh đẹp trai như vậy, sợ gì chứ?
Phải tự tin vào bản thân.
Thế này đi, nhân hai ngày này câu lạc bộ không cần kinh doanh.
Sao chúng ta không đi chơi chút, được không?
Anh nghe tôi nói không vậy?
Bo Bo nói, đứa bé đó không phải của tôi.
Không thể nào! Không phải anh, sao cô ấy lại có thai?
À phải rồi, cô ấy có thể gạt anh.
Trả lời sai cũng không cần bị đánh.
Còn nói nữa!
Tôi từng nói ghét nhất là người khác nhắc đến bạn gái tôi.
Được, được, lúc ở cùng cô ấy, tôi chưa từng đánh bạc.
Tôi nói cậu biết, là cô ấy nói đấy. Kẻ đánh bạc là một quả bom hẹn giờ.
Được rồi, bây giờ tôi không quan tâm nữa.
Tôi đã nghĩ rất kỹ dưới nước rồi.
Tôi muốn đi Las Vegas.
Cược một ván lớn.
Tôi muốn chứng minh quyết định của hai năm trước là sai.
Đại ca, ngồi phòng VIP, tiền chip ít nhất là 1 triệu USD.
Tôi gọi cậu đến làm gì? Dựa vào cậu đó.
Dựa vào tôi, tôi giúp anh thế nào?
Tôi tin cậu được không? Cậu giúp tôi một lần được không?
Không được... Tôi biết anh đang nghĩ gì.
Tiền két sắt tuyệt đối không được. Đừng hòng!
Cậu nghe tôi nói đã.
Nửa năm nay, ở câu lạc bộ, bàn nào thắng nhiều nhất?
Bàn của anh.
Còn nữa, tôi có thua bao giờ chưa?
Chưa.
Sáu phát vừa rồi, một phát cũng không bắn trúng tôi.
Do cô ấy bắn dở.
Nè, đừng đùa nữa...
Cầm lấy đi. Đâm đi.
Đâm chỗ này.
Đâm chỗ này.
Nhìn thấy chưa? Cậu biết nguyên nhân không?
Bởi vì tôi may mắn. Sát khí lớn.
Sáu phát cũng không bắn trúng, sao lại sợ con dao này chứ?
Anh bị điên à? Đây không phải gọi là sát khí lớn.
Đây gọi là có lý trí, biết chưa?
Tôi đâm anh một nhát, chẳng phải sẽ thành tội phạm giết người sao?
Anh dũng cảm. Vậy anh đâm tôi đi. Đâm đi.
Ôi mẹ ơi!
Tên khốn này, anh đâm thật hả?
Cậu xem cậu kìa, đến cơ hội thử cũng không dám thử.
Cậu không có cảm giác như tôi. Đây là cảm giác thắng.
Có phải cậu muốn tôi cầu xin không?
Chào mọi người, hôm nay là ngày 25 tháng 12.
Thứ hai, giáng sinh.
Mọi người, giáng sinh vui vẻ.
Năm nay, mọi người có nguyện vọng gì?
Tôi nghĩ, các bạn nhỏ định muốn nhận được rất nhiều quà giáng sinh.
Các bạn trẻ nhất định hy vọng nửa còn lại của mình sẽ tạo ra một bất ngờ.
Còn người trưởng thành thì muốn cả nhà lớn nhỏ bình an.
Và những người thích cờ bạc, đương nhiên là hy vọng có thể phát tài.
Đặc biệt là những người ép bạn đến két sắt trộm tiền.
Nếu lần này anh không thắng,
Bạn tốt của anh nói sẽ tự tay cắt vòi nước của anh cắm lên đầu.
Để anh làm thái giám!
Phát tài rồi!
Anh Lý. Anh Vương, chào mừng hai người. Tôi là A Mỹ.
Bàn VIP các anh đặt, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi.
Tôi đưa mọi người lên nhé.
Hai người thích ăn tối món Tây hay món Trung?
Muốn ăn món gì, chúng tôi đều có thể sắp xếp giúp hai người.
A Tinh. Cậu sao vậy?
Tôi không lên nữa. Tôi muốn đi một vòng xem thử.
Lát chúng ta gặp nhau tại quán cà phê ở sảnh nhé. Được không?
Chúc anh may mắn.
Tôi quen cậu ấy lâu vậy rồi.
Đây là lần thứ hai tôi thấy cậu ấy đi được nửa đường thì quay đầu lại.
Lần đầu tiên, là ở cô nhi viện, cậu ấy bị người ta đánh.
Tôi giúp cậu ấy ra mặt. Tìm tên đó.
Ai biết được đi được nửa đường, cậu ấy chạy mất tiêu.
Kết quả, một mình tôi đi đánh tên đó.
Sau đó, tôi về mắng cậu ấy là kẻ hèn nhát.
Nhưng lần này thì khác. Cậu ấy không phải nhát gan.
Cậu ấy có gan đi trộm tiền, nhưng không có gan đi cùng tôi.
Là vì cậu ấy cảm thấy khí thế của mình không đủ mãnh liệt.
Cậu ấy sợ sẽ liên lụy đến tôi.
Nhà cái thắng!
Trời ơi.
10 nghìn! Tôi cược nhà cái!
Cảm ơn.
22, nhà cái quắc!
Hay quá!
Nhà cái thắng!
Tôi đề nghị cô cược vào nhà cái.
Anh ấy may mắn hơn cô.
No comments yet. Be the first to leave one.