Ratatouille

Ratatouille

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Ratatouille 2007 2160p UHD BluRay x265-TERMiNAL
د لخوا تبصره kakahoho
Resync cho bản 4K. From PDV.

تګونه

BluRay
x265
HD
په خپور شو: 2021-11-24
ډاونلوډونه: 381
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Nhóm dịch: PH 88 NG, machiendl PHUDE VIET .ORG

Mặc dù các quốc gia trên thế giới tỏ ý nghi ngờ điều này,

nhưng dân Pháp ta biết rõ sự thật:

Những món ăn ngon nhất thế giới được làm ra tại Pháp.

Những món ngon nhất tại Pháp được làm ra ở Paris.

Còn những món ngon nhất Paris

được nấu bởi bếp trưởng Auguste Gusteau.

Nhà hàng Gusteau là niềm tự hào của Paris,

thực khách luôn phải đặt chỗ trước năm tháng.

Sự phát triển đi lên đáng kinh ngạc đạt đến đỉnh cao của ẩm thực Pháp

đã khiến các đối thủ cạnh tranh của ông phải ghen tị.

Ông là bếp trưởng trẻ nhất được bình chọn năm sao.

Cuốn dạy nấu của Gusteau, "Ai Cũng Có Thể Nấu Ăn!"

đã trở thành đầu sách bán chạy bậc nhất.

Nhưng không phải ai cũng ca ngợi thành công của nó.

Tựa đề thật hài hước, Ai Cũng Có Thể Nấu Ăn!

Hài hơn ở chỗ, có vẻ Gusteau thực lòng tin vào điều này.

Trong khi tôi lại coi việc nấu ăn là nghiêm túc.

Và tôi cho rằng không phải ai cũng có thể làm được.

Đây là tôi.

Tôi nghĩ rõ ràng tôi cần phải ngẫm lại đời mình một chút.

Vấn đề của tôi là gì ư?

Trước hết, tôi là một chú chuột.

Đồng nghĩa với đời là bể khổ.

Thứ hai, tôi có vị giác và khứu giác rất nhạy bén.

Bột mì, trứng, đường, đậu vani...

Ồ! Một chút vị chanh.

Chà, chú đánh hơi được hết cơ à? Đúng là trời phú.

Đây là Emile, anh trai tôi. Anh ấy rất dễ bị gây ấn tượng.

Con đánh hơi được từng thành phần hả?

Thế thì sao?

Đây là bố tôi. Ông chả bao giờ bị gây ấn tượng.

Ông cũng là thủ lĩnh đàn chuột chúng tôi.

Có các giác quan nhạy bén thì làm sao chứ?

- Ấy, ấy, ấy! Chớ có ăn! - Có chuyện gì thế?

Té ra cái mùi là lạ đó chính là bả chuột.

Đột nhiên bố tôi lại cho rằng tài năng của tôi không hề vô dụng.

Tôi đã khá thích thú về năng khiếu của mình,

cho đến khi bố giao cho tôi một việc.

Sạch.

Sạch.

Thế đấy.

- Sạch. - Kẻ thử độc.

Sạch như ly lau.

Ngon lành cành đào.

Nghĩa là sạch. Thì đó, sạch cũng gần nghĩa với...

Thôi bỏ đi. Tiếp nào.

Điều đó đã khiến bố tôi tự hào.

Không thấy vui lên sao, Remy?

Con đã góp công vào sự nghiệp cao quý đấy.

Cao quý ư? Chúng ta là trộm mà bố.

Mà những thứ ta đang ăn trộm, chấp nhận đi bố, lại là rác rưởi.

Đâu thể gọi là ăn trộm nếu như chả ai cần đến chúng.

Nếu không ai cần, vậy cớ sao lại phải đi trộm?

Có thể nói chúng tôi khác nhau về quan điểm.

Tôi biết rõ rằng:

Nếu đồ ăn phản ánh con người ta, tôi sẽ chỉ muốn ăn những thứ hẳn hoi.

Nhưng với bố tôi...

Thức ăn như nhiên liệu vậy.

Con mà cứ kén chọn xem cho gì vào bình xăng,

động cơ của con sẽ chết đấy.

Giờ thì im mà ăn phần rác của mình đi.

Này, nếu chúng ta tính làm trộm,

sao không trộm những đồ ngon trong bếp,

nơi chẳng có gì độc hại cả ấy?

Thứ nhất, chúng ta không phải là trộm.

Thứ hai, cấm được vào bếp và tránh xa con người ra.

Nguy hiểm lắm.

Đành rằng lẽ ra tôi phải ghét con người, nhưng...

ở họ cứ có một điều gì đó.

Họ không chỉ tồn tại. Mà còn khám phá, sáng tạo.

Đấy, cứ nhìn những gì họ làm với thức ăn mà xem.

Biết tả thế nào nhỉ?

Đồ ăn ngon như âm nhạc bạn có thể nếm, màu sắc bạn có thể ngửi thấy vậy.

Quanh bạn luôn có những điều tuyệt vời.

Bạn chỉ cần chú ý nắm bắt và thưởng thức chúng.

Ồ, Gusteau nói quá đúng.

Ôi, măm măm, tuyệt.

Ôi, đã thật.

Mỗi hương vị đều rất đặc trưng.

Nhưng hễ hòa trộn hai vị với nhau

là hương vị mới lại được tạo ra.

Thế nên giờ tôi sống lui vào bí mật.

Người duy nhất biết chuyện đó là anh Emile.

Ê, Emile. Emile!

Em tìm được một cây nấm này.

Mau nào, anh rất giỏi giấu đồ ăn. Tìm giúp em chỗ nào ổn ổn giấu nó cái.

Anh không hiểu tôi,

nhưng tôi được là chính mình khi ở cạnh anh.

Sao chú lại đi kiểu đó?

Em không muốn phải rửa chân liên tục.

Anh đã bao giờ ngẫm về việc chân vừa dùng để đi

rồi lại đem cầm thức ăn chưa thế?

Anh có bao giờ nghĩ đến những thứ ta cho vào miệng không?

Mọi lúc luôn.

Khi ăn, em không muốn nếm những chỗ em đã đặt chân.

Ừ, cứ vô tư.

Nhưng bố mà thấy chú đi kiểu đó, ông sẽ không thích cho xem.

Anh có cái gì thế?

Anh vớ được pho-mát hả?

Mà đâu phải loại vớ vẩn. Pho-mát sữa dê hẳn hoi.

Nấu với nấm của em thì hết sảy luôn.

Và...

Và... và... và...

Cây hương thảo này! Cây hương thảo này cùng...

có thể là cùng ít nước từ ngọn cỏ tươi này.

Thôi, ném vào đống chung đi, rồi anh em mình... Chú biết đấy...

Ai lại đi ném chung với đống rác đó. Thứ này đặc biệt lắm.

Nhưng chúng ta phải trở về với bầy

trước lúc mặt trời lặn, bằng không bố sẽ...

Emile!

Có những khả năng chưa được khám phá đây này.

Cứ phải nấu lên đã.

Giờ nấu cái này thế nào mới thực sự là vấn đề...

Phải rồi.

Cái chính là phải quay liên tục. Sao cho khói được đượm và quyện.

Bão đến gần hơn rồi kìa.

Này, Remy, chú có nghĩ chúng ta không nên quá...

Anh nếm mà xem này!

Món này... Cứ phải gọi là... Sem sém, tan chảy...

Cũng không hẳn là vị khói. Có đôi chút vị... Kiểu như...

Vị cứ như kiểu "bùm, chíu" ấy. Đúng thế không?

- Anh sẽ gọi mùi vị đó là gì? - Mùi sét đánh?

Được đấy. Mùi sét đánh! Phải làm lần nữa mới được.

Rồi, lần sau mà có bão, ta sẽ lại leo lên mái nhà...

Em biết món này cần gì rồi! Nghệ tây! Có thêm ít nghệ tây thì hết sảy!

Nghệ tây. Sao anh có linh cảm là...

- nó có ở trong bếp nhỉ? - Nó có ở trong bếp.

- Nghệ tây. - Không xong rồi.

Nghệ tây.

Chả thích tẹo nào. Bà ta sẽ tỉnh giấc mất.

Em tới đây cả triệu lần rồi.

Bà ấy bật kênh dạy nấu ăn, bùm, chả bao giờ thức xem luôn.

Chú tới đây cả triệu lần rồi á?

Nói anh nghe, nghệ tây mới là chuẩn. Gusteau lấy nó ra thề mà.

Được rồi. Gusteau là ai thế?

Bếp trưởng vĩ đại nhất thế giới. Tác giả cuốn dạy nấu ăn này.

Khoan, từ từ. Em đọc sách á?

- Chà, có thể nói là vậy. - Giời ạ. Bố có biết không?

Anh có thể viết đầy một cuốn, nhiều cuốn là đằng khác,

về những điều bố không biết.

Mà đúng là vậy, vì thế em mới đọc.

Bí mật mình biết thôi đấy.

Anh chả thích bí mật.

Ba cái vụ nấu ăn, đọc sách, xem ti-vi

trong khi chúng ta đọc với cả nấu.

Cứ như chú đang lôi kéo anh phạm tội, còn anh thì mặc chú vậy.

Sao anh lại mặc chú nhỉ?

Sao lũ nhỏ đi lâu thế nhỉ?

Nghệ tây L'Aquila. Của Ý hả?

Gusteau bảo loại này là tuyệt hảo. May mà bà cụ yêu ẩm thực...

Quên chuyện thần bí đi. Đây là việc nấu nướng của bạn.

Ê! Là Gusteau đấy. Emile, trông kìa.

Tài nấu ăn không dành cho những trái tim nhút nhát.

Bạn phải giàu trí tưởng tượng, dám nghĩ dám làm.

Dù không thành công bạn cũng cứ phải thử.

Và không được để ai định ra những giới hạn cho bạn

chỉ vì nơi mà bạn xuất thân.

Giới hạn duy nhất chính là tâm hồn bạn.

Điều tôi nói là thật. Ai cũng có thể nấu ăn.

Nhưng chỉ những ai can đảm mới có thể nấu giỏi.

Quả là thi vị.

Nhưng điều đó không duy trì được lâu.

Nhà hàng Gusteau đã tụt mất một sao

sau lời bình luận cay nghiệt

từ nhà phê bình ẩm thực hàng đầu người Pháp, Anton Ego.

Đó là một cú sốc lớn đối với Gusteau,

và người bếp trưởng đau khổ đã qua đời không lâu sau đó,

theo truyền thống, điều đó đồng nghĩa nhà hàng sẽ mất thêm một sao nữa.

Gusteau mất rồi ư?

Chạy mau!

Đừng, anh sẽ dẫn bà ta đến bầy của mình mất!

- Cứu anh, Remy, cứu anh! - Emile! Đánh đu cái đèn đi!

Em sẽ cố tóm lấy anh.

Emile, đu lại đây đi.

Sơ tán! Tất cả ra chỗ thuyền mau.

- Cho tôi qua với! - Quyển sách.

Tôi nhờ chút. Tránh nào, tránh nào.

Chạy đi, chạy đi. Nhanh, nhanh, nhanh.

Bắc cầu lên! Mau nào, mau nào!

- Ê, Johnny! Nhanh lên! - Đẩy thuyền đi. Mau lên.

Chờ với!

- Giữ lấy đứa trẻ. Này! - Đưa tay đây nào.

Ê, chờ tôi với!

Mọi người ở đây cả chưa? Đủ hết rồi chứ?

- Khoan đã. Remy đâu? - Đây ạ. Con đến ngay.

Con đến ngay!

Cố lên con trai. Đưa cái gì cho nó bám vào đi.

Mau lên. Chèo đi, con trai.

Cố lên. Với lấy nó đi.

Con làm được mà.

- Remy! - Bố!

Cố lên. Con làm được mà. Con làm được mà.

Chờ đã mọi người. Dừng lại!

Remy. Nhanh lên. Chèo đi.

Từ từ! Chờ con với.

Từ từ.

Bố ơi?

Bố ơi?

Lối nào nhỉ?

More Vietnamese subtitles for Ratatouille

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left