لومړۍ 200 کرښې.
Bọn tao vừa cài kíp nổ vào trong đầu mày.
Nghe quen chứ?
Chân Thỏ ở đâu?
Tôi đưa cho ông rồi mà.
Ethan, Chân Thỏ ở đâu?
Khoan đã... Ông đang nói gì vậy? Không phải vậy chứ?
- Tôi đã đưa nó cho ông rồi mà... - Tao sẽ đếm đến 10.
Mày nói tao biết Chân Thỏ ở đâu hoặc cô ta sẽ chết.
Jules, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Sẽ ổn cả thôi. Em hiểu chứ?
Một.
Hãy nghe tôi. Tôi đã mang đúng thứ mà ông cần về.
Ông còn muốn gì nữa?
Nếu như có sự hiểu nhầm nào, hãy để tôi sửa chữa nó.
Tôi sẽ lấy cho ông bất cứ thứ gì ông muốn.
Hai.
Nghe này. Hãy nói với tôi. Chúng ta có thể nói chuyện mà,
như những quý ông.
- Ba. - Chúa ơi!
Được rồi. Được rồi.
Tôi biết Chân Thỏ ở đâu.
Tôi có thể giúp ông.
Như cách mày đã giúp tao trên máy bay sao?
Cách đó sao?
Ông hãy đặt súng xuống. Tôi không muốn nói chuyện với ông như vậy.
Đó là lựa chọn của mày. Bốn.
Chân Thỏ đang ở Paris.
Ông muốn biết ở chỗ nào ở Paris không? Vậy hãy để cô ấy đi.
- Bởi vì nếu ông không... - Nó không ở Paris. Năm.
Tôi có thể lấy nó cho ông.
Nhưng nếu ông giết cô ấy, ông sẽ chẳng có gì cả.
- Sáu. - Ông nghe tôi đấy chứ?
Cách duy nhất để ông lấy được thứ ông muốn...
- Mày nghĩ tao đang đùa sao? - Đồ chó!
Mày nghĩ tao đang đùa sao? Mày nghĩ tao sẽ không giết cô ta sao?
Nó ở đâu? Nó ở đâu vậy hả?
- Nhìn anh đi. - Nó ở đâu?
- Hãy nghe anh. - Bảy!
Tao sẽ giết mày. Thề với Chúa là tao sẽ giết mày.
- Tám! - Không, xin đừng.
Xin đừng làm thế. Hãy để cô ấy đi.
Tôi hứa với ông. Tôi hứa.
- Tôi sẽ tìm cách để lấy bất cứ thứ gì... - Chín.
Hãy nghe tôi. Hãy nghe tôi.
Tôi muốn giúp ông.
Tôi muốn giúp ông lấy bất cứ thứ gì ông muốn.
Nhưng ông phải làm điều đúng. Điều ông biết là đúng.
Không. Không.
Không.
- Mười! - Không!
NHIỆM VỤ BẤT KHẢ THI 3
- Anh đang làm gì vậy? - Anh trai em muốn uống nữa.
Ôi lạy Chúa, không. Ethan, chúng mình đã nói vụ này rồi...
- Anh sẽ trông chừng anh ấy. Anh ấy ổn. - Rick là thế.
Anh ấy ổn và rồi bất ngờ, anh ấy cởi truồng và ôm hôn tất cả mọi người.
- Anh sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm về Rick. - Anh sao? Tất cả?
- Gần như. - Đó là một trách nhiệm nặng nề.
Mọi chuyện sẽ ổn phải không?
Mọi chuyện sẽ cực kì ổn.
Julia, chị gái cậu đến rồi đấy.
- Hãy ôm chị nào. - Trông chị thật đẹp.
Chị không biết vụ này. Thế cậu ấy đây hả?
- Tôi hy vọng là vậy. - Ồ, lại đây nào. Thật kỳ lạ.
Được rồi. Mẹ rất mong được gặp chị đấy.
Em không thể tin chị tới tận Virginia.
Bọn chị đã bỏ lỡ lễ đính hôn của em...
Khi Julia gọi cho tôi và nói rằng nó sắp cưới,
Tôi đã có một suy nghĩ... có thể là tệ,
thật buồn khi cha không có ở đây để có thể dẫn em tôi vào nhà thờ.
Và rồi Julia nói với tôi... Cảm ơn mẹ.
Rằng Ethan cũng không còn cha mẹ.
Tôi thật sự cảm thấy buồn.
Nhưng nó khiến tôi nghĩ rằng đây là bắt đầu của một gia đình mới
và sẽ rất tuyệt vời.
Và tôi chỉ muốn nói rằng tôi sắp biến Julia thành một bà dì,
và tôi mong điều tương tự sẽ xảy ra, rất nhanh thôi.
Chúc mừng.
Bộ Giao Thông sao?
Tôi đã làm ở đó hơn 10 năm.
Cậu làm gì ở Bộ Giao Thông?
Tôi nghiên cứu các mô phỏng.
Hãm phanh 1 giây,
anh có thể cảm nhận được dư chấn
khi vượt qua 200 dặm đường,
bởi vì xe cộ cũng có ký ức.
Nó rất thú vị. Như một cơ thể sống vậy.
Để tôi lấy thêm rượu cho anh nhé? Vodka martini?
Vâng. Cảm ơn.
Các cô có cần thứ gì không?
- Tớ sẽ cưới anh ta. - Tớ cũng vậy.
Vậy là một kỳ nghỉ trăng mật 3 tuần chứ?
- Được rồi, cô chính xác đã đi xuống... - Từ một chiếc trực thăng.
- Đó là cách họ gặp nhau. - Thật chứ.
- Kể chuyện của cô ấy đi. - Chẳng có chuyện gì đâu.
Đó là một câu chuyện hay. Hãy kể đi.
Đầu tiên là, chưa từng có ai đủ tốt với Julia cả.
Vậy đấy.
Không đủ tự nhiên, không đủ phiêu lưu, không đủ hài hước...
Cậu biết điều không? Đó không phải là sự thật. Cậu làm như tớ không bao giờ hẹn hò vậy.
Ta không thích ai cả.
- Đúng vậy. - Đúng vậy.
Rồi cô ấy ra đi và lên một chiếc máy bay rời khỏi hồ...
- Cái hồ đó tên là gì nhỉ? - Hồ...
Hồ Wanaka. Wanaka.
Wanaka. Cảm ơn anh.
- Anh ấy nghe được sao? - Làm sao anh ấy nghe được vậy?
Vậy là bệnh viện sẽ trở nên thật lạnh lẽo khi cậu đi 3 tuần?
Tớ đâu phải là y tá duy nhất ở đó.
Tôi rất vui khi cậu trở thành em rể tôi.
Tôi cũng vậy.
Không, hơi bị hay luôn. Tôi nghĩ quá hay luôn.
Tôi cũng vậy. Tôi nghe điện thoại đã.
- Cậu được đấy. - Được rồi.
Xin chào?
- Có phải ông Ethan Hunt không ạ? - Vâng, tôi đây.
Chúng tôi là Trung Tâm Du Lịch.
Chúng tôi muốn báo rằng ông đã trúng một chuyến du lịch trọn gói tới Mexico.
Chúng ta hết đá rồi. Anh đi mua rồi quay lại ngay.
- Ồ, không. Anh nhờ ai đi mua đi? - Không, để anh đi mua cho.
Anh sẽ quay lại ngay thôi. Chào cô, Betsy.
Cảm ơn anh.
1.86 đô-la.
Cảm ơn cậu đã tới. Tớ không biết nên lấy loại Slurpee nào.
Tớ thường lấy loại 25,5 kg.
Bữa tiệc thế nào? Xin lỗi đã lôi cậu ra đây.
- Đáng ra cậu nên tới dự. - Đáng ra cậu nên mời tớ.
- Cậu biết là tớ có mời cậu mà. - Cảm ơn.
Tớ biết chúng ta đã nói xong vụ đó, nhưng tớ luôn khẩn cầu cậu
ngừng công tác huấn luyện và trở lại làm nhiệm vụ.
Nhưng cậu nói không làm nữa, và tớ tôn trọng lựa chọn của cậu.
Cậu biết tớ tôn trọng lựa chọn của cậu. Gia đình là tất cả.
Được rồi, John. Có chuyện gì vậy?
Là đặc vụ Farris.
Cô ấy đang tham gia một nhiệm vụ.
Cô ấy đã biến mất. Mất liên lạc suốt 11 giờ qua.
Tớ sẽ cử một đội tìm kiếm và giải cứu. Hy vọng cậu muốn tham gia.
Cậu đã có những người giỏi việc đó rồi.
Đúng vậy.
Khởi hành lúc mặt trời mọc nếu cậu thay đổi ý định.
Chụp vài bức ảnh bữa tiệc cho tớ nhé.
Ethan. 3 ngày trước,
Đặc vụ Lindsey Farris đã bị bắt khi đang làm nhiệm vụ theo dõi.
Đây là người cô ấy đang theo dõi. Tên hắn là Owen Davian.
Các chi tiết liên quan đến hắn rất ít,
nhưng tớ có thể nói với cậu rằng Davian là một kẻ buôn bán bất hợp pháp.
Cực kỳ nguy hiểm và có quyền lực.
Vào 14h ngày hôm nay,
một vệ tinh theo dõi đã phát hiện một chiếc xe
đã do tay chân của Davian sử dụng.
Chúng dừng lại ở một nhà máy bỏ hoang bên ngoài Berlin.
Mang theo một con tin. Chúng tớ tin đó là đặc vụ Farris.
Thường thì ta phải phủ nhận,
nhưng Lindsey có thể là chìa khóa giúp ta tới gần Davian hơn,
và đây là một sự mạo hiểm cần thiết.
Nhiệm vụ của cậu, nếu cậu chọn chấp nhận nó,
là tìm Lindsey và đưa cô ấy về nhà.
Tớ đã tập hợp một đội.
Họ đã sẵn sàng làm nhiệm vụ, và đang đợi chỉ thị của cậu.
Tin nhắn này, hãy coi nó là món quà đính hôn tớ dành cho cậu,
sẽ tự hủy trong 5 giây nữa.
Chúc may mắn và cảm ơn cậu, Ethan.
Em đã sẵn sàng rồi chứ?
- Anh có sao không? - Không sao.
Anh ổn.
Anh xin lỗi. Anh chưa nói với em là văn phòng gọi
trong bữa tiệc. Anh phải tới Houston một đêm.
METRO có một cuộc hội thảo giao thông.
- Họ báo muộn quá. - Anh biết.
Phải rồi, phải rồi.
Có phải ngài "Không làm được thì dạy"
đã trở lại nhiệm vụ.
Mọi chuyện thế nào cưng?
Này, Ethan, đừng lo. Chúng ta sẽ mang cô ấy về.
Hay cậu đã đi lâu tới mức quên mất chúng ta làm tốt đến thế nào?
Mừng cậu trở lại, người anh em.
Berlin, Đức
Xe của chúng ta vào vị trí rồi chứ?
Vũ khí ổn chứ?
- Ừ. Còn cậu? - Tốt.
Cậu biết tôi canh chừng cậu mà.
Đó là việc của anh.
Súng 1, đã kích hoạt. Súng 2, đã kích hoạt.
Súng 3, đã kích hoạt. Súng 4, đã kích hoạt.
Các súng sẵn sàng.
Tất cả các súng đã sẵn sàng.
Có người ở tầng 2, 3, 4.
Tôi đếm được 14 tên.
Hoa tiêu, tôi đang tới gần vị trí.
Nghe rõ. Đã sẵn sàng.
Kết quả trùng khớp.
Giải thưởng đang ở tầng 6. Có 2 tên ở cùng cô ấy.
Đang vào trong.
này, đột kích 1, lúc nào đó,
chúng ta nên bàn tới việc cậu "kết hôn".
Phản đối.
Tôi không tôn trọng anh đủ nhiều để nói đến chuyện này.
Cậu có thể không tôn trọng tôi,
nhưng giờ thì cậu chẳng thể không nghe tôi nói.
Vậy, cô gái đó, cậu thấy ở cô ấy điều gì vậy?
Ai, Julia à? Anh đã gặp cô ấy bao giờ đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.